Nồng nàn phố

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Tiết trời đã bắt đầu chuyển sâu vào hạ. Những đợt nắng nóng nối nhau làm cho cả con người lẫn cỏ cây “khó ở”.

Sự oi bức ngột ngạt bắt đầu từ chớm trưa cho đến xế chiều. Dường như, ai cũng đang mong ngóng những cơn mưa đầu mùa ngang qua để phần nào làm dịu đi cái đỏng đảnh của phố núi ngày qua.

May thay, sắc tím mong manh của bằng lăng trên khắp các nẻo đường đã làm vơi đi cảm giác nóng bức của ngưỡng cửa giao mùa. Trên những tàng cây, từng chùm hoa lặng lẽ bung xòe tận hiến. Những cơn mưa chưa kịp ghé có thể là một phần lý do để hoa tím đượm đến nồng nàn. Người ta thường mặc định cho màu tím là màu của sự thủy chung, chờ đợi. Có lẽ vì thế mà ẩn sâu của loài hoa hàm ý đến sự chân thành, lặng lẽ. Hay chính sắc màu lãng mạn này dễ dàng chạm đến cảm xúc tâm hồn của lứa tuổi mộng mơ.

Minh họa: H.T
Minh họa: H.T

Cùng với phượng, bằng lăng vẫn được xem là loài hoa biểu tượng của mùa hè. Nếu như phượng rực rỡ góc sân trường hoặc trên một vài tuyến phố thì bằng lăng cứ lặng lẽ khiêm nhường mà níu giữ lòng ai. Với tôi, màu hoa ấy không chỉ đẹp ở thời khắc này, mà từ những ngày thiếu nữ tôi đã phải lòng với sắc tím ấy. Mối tình đầu cũng từ những cánh tím dịu dàng mà nảy nở và lớn dần theo năm tháng. Chỉ tiếc là đôi tay nhỏ bé này không giữ được tình yêu cho đến những ngày sau.

Pleiku trữ tình bởi những uốn lượn nhấp nhô dốc phố. Rồi theo mùa mà được tô vẽ bằng những điểm nhấn sắc màu. Lúc thì osaka vàng mơ trong nắng, cũng màu sắc ấy nhưng là rực rỡ muồng vàng, cuối đông lại đầy cảm xúc với dã quỳ báo nắng. Đó là chưa kịp nhắc đến sắc trắng li ti của bạt ngàn xuyến chi vùng ngoại ô và cả những bông cỏ đuôi chồn phất phơ trong gió. Đắm lòng du khách còn là những thảm cỏ hồng trải dài tít tắp xen lẫn với thông xanh rì rào. Nếu mùa xuân ngang qua chốn này, ta được khoan khoái hít hà mùi thơm thanh khiết với sắc trắng tinh khôi của loài hoa gắn liền với cuộc sống của người dân Tây Nguyên. Hiếm có loài hoa nào vừa được cả hương lẫn sắc mê dụ như hoa cà phê, có lẽ vì được sinh trưởng nơi vùng đất bazan màu mỡ đầy nắng gió, nên cây tự biết thanh lọc mà dâng cho đời những tinh túy, thảo thơm.

Những ngày tháng này, trời đất trở mùa, cây cối trở mình trong âm thanh rộn rã. Dàn đồng ca mùa hạ đã ngân lên những bản nhạc réo rắt. Ven suối, những vạt cánh bướm đã vào độ tàn phai, những cánh hoa mong manh còn sót lại cố tỏa mình tận hiến trước khi lụi tàn, để những hạt mầm lại theo gió lành gieo vào lòng đất cho một vòng tuần hoàn kế tiếp. Trước những tàn phai héo úa là những tháng ngày bung rộ làm đẹp cho đời. Cây sống đời cây, cỏ xanh đời cỏ. Thiên nhiên cứ lặng lẽ làm tròn ý nghĩa của mình cho cuộc đời này không một chút đắn đo.

Buổi chiều tản bộ trên vỉa hè lác đác những cánh tím theo gió rụng rơi. Tôi bỗng thấy ngày đi thật chậm. Sự đẹp đẽ lung linh nào cũng chỉ là những khoảnh khắc tỏa sáng để rồi sau đó lại lặng lẽ tàn phai. Tất cả đều hữu hạn trước bước đi của thời gian. Thiên nhiên hay con người cũng vậy. Chẳng ai níu được thanh xuân, nhưng chính những năm tháng tuổi trẻ được sống với tận cùng đam mê sẽ để lại những quả ngọt cho mai sau. Trên mỗi góc phố mùa này, bằng lăng đã nồng nàn đắm đuối. Có lẽ vì thế mà phố bỗng trở nên dịu dàng hơn giữa cái bức bối giao mùa.

Có thể bạn quan tâm

Sắc lan mùa phố

Sắc lan mùa phố

(GLO)- Người chơi lan vẫn có câu: “Kiến giả thị bảo, bất kiến giả thị thảo” (Nghĩa là: Biết thì là bảo vật, không biết thì chỉ là cỏ). Vì thế, mỗi người chơi lan sẽ có một cách ứng xử riêng với hoa.
Quê cũ

Quê cũ

(GLO)- Xe bắt đầu rẽ vào con đường bê tông rộng rãi. Trước mắt là xóm làng với những ngôi nhà cao tầng, mái lợp ngói đỏ nhấp nhô. Bên trái là cánh đồng lúa sắp vào vụ gặt, vàng ươm trải dài.

Tháng Chín...

Tháng Chín...

Tháng Chín khiến người ta nhớ và bâng khuâng khi vấn vương một tà áo trắng, một ánh mắt cười trong ngày khai giảng. Mới đó mà đã gần hai mươi năm trôi qua. Không dưng thèm bé lại, được hồn nhiên tung tăng cắp sách tới trường như thuở nào.
Hương vị của kỷ niệm

Hương vị của kỷ niệm

Hôm rồi, đứa em ở Bến Tre lên thành phố, ghé nhà thăm và tặng một bịch nhãn long nhà trồng được. Cầm bịch nhãn long trên tay mà Linh ngỡ ngàng vì có trái vỏ màu trắng, trái thì vỏ màu tím, nhãn long giờ thật lạ.
Cuốn sách bị đánh cắp

Cuốn sách bị đánh cắp

Chiếc xe khách như con trâu kiệt sức, phì phò thở hắt ra mấy lượt rồi bất động. Gã tài xế trẻ măng vặn vặn mấy cái nút, cố khởi động lại nhưng chiếc xe vẫn im ru.
Bí mật của thời gian

Bí mật của thời gian

(GLO)- Có lẽ do bản tính thích quan sát và để ý mọi thứ quanh mình nên tôi thường đặt ra những câu hỏi. Có lần, tôi đã hỏi một người bạn: “Trên đời này, có thứ gì chứa nhiều bí mật hơn thời gian?”.
Nghĩa tình hàng xóm

Nghĩa tình hàng xóm

(GLO)- Mặc dù chuyển đến nơi ở mới đã lâu nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn về thăm những người hàng xóm cũ. Gặp nhau tay bắt mặt mừng, nói chuyện hoài không hết, tôi lại càng thấm thía hơn lời dạy của người xưa “Hàng xóm tối lửa, tắt đèn có nhau”.
Tháng Chín yêu thương

Tháng Chín yêu thương

Ngày đầu tiên của tháng Chín, tôi đi trong nắng thu vàng mà lòng trào dâng nhiều cảm xúc. Xin gửi lời chào tháng mới yêu thương, với Tết Độc lập của dân tộc và những ngày đầu đến trường sau kỳ nghỉ hè.

Thương những bờ xanh

Thương những bờ xanh

(GLO)- Từng có những bờ xanh thật xanh, mãi cứ ngời biếc ở một khoảng nào đó trong tâm thức chúng tôi, những đứa trẻ đã từng lớn lên giữa trong lành xa xưa ấy.
Nhà

Nhà

(GLO)- Bạn từ phố về quê chơi. Suốt đêm đầu tiên, tôi nghe tiếng bạn trở mình, lục đục đi ra, đi vào. Sáng dậy, mắt bạn đỏ kè, ngồi uống cà phê còn ngâm nga câu: “Thức đêm mới biết đêm dài”.
Ngóng mẹ đi chợ về

Ngóng mẹ đi chợ về

(GLO)- Ngóng mẹ đi chợ về luôn là cả một niềm yêu thích với tuổi thơ của chị em chúng tôi. Mỗi lần mẹ đi chợ là chị em mau mải chạy ra cổng hoặc tận đầu ngõ, trốn dưới một bóng cây nào đó và mắt thì cứ liên tục ngóng ra phía mẹ đi về.
Chuyện tình ở xóm Đá Côi

Chuyện tình ở xóm Đá Côi

“Đá Côi”, tên xóm có từ khi nào không ai biết, kể cả ông Sáu, người lớn tuổi nhất vùng lớn lên từ thời Pháp thuộc, trải qua 20 năm kháng chiến chống Mỹ, giờ vẫn còn trụ lại với bà con nhiều thế hệ.
Ngồi ngắm sương mù

Ngồi ngắm sương mù

(GLO)- Nhiều lần, tôi thấy mình cứ nhớ thương một thứ gì đó rất mơ hồ, hình như là sương mù. Bạn tôi cười bảo: “Sương mù ở đâu mà chẳng có, ngay trong thành phố này, cứ thức dậy thật sớm để chạy bộ ven hồ, trong công viên... là thấy được sương mù giăng tầng tầng lớp lớp”. 
Chờ mùa

Chờ mùa

(GLO)- Ông bà thường nói: Mưa lúc nào mát mặt lúc ấy! Đó là khi trời oi bức, khô hanh, chứ lê rê mãi hoài món “đặc sản” mưa cao nguyên thì quả thực là... rát mặt. Thức dậy trong tiếng mưa rơi ràn rạt trên mái hiên sau một đêm chập chờn, hẳn là nhiều người sẽ có tâm trạng chờ mùa, chờ nắng.
Bao la tình mẹ

Bao la tình mẹ

Chị không thương con như cách những người mẹ khác hay làm, nhưng chị là một người mẹ vĩ đại. Đó là những gì mà tôi và nhiều người nhìn thấy ở chị- một người phụ nữ bị thiểu năng trí tuệ, yếu thế trong xã hội.
Làng tôi

Làng tôi

(GLO)- Chuyến về quê lần này, tôi theo vợ chồng chú em Huỳnh Văn Hòa ra ruộng mướp vào một sáng mùa hè để tận hưởng không gian thoáng đãng cùng người làng tôi, đất làng tôi.
Nỗi lo mùa mưa

Nỗi lo mùa mưa

(GLO)- Hồi trước, vào những ngày mưa dầm, má tôi thường nhìn trời mà than: Mưa vầy đồng ngập nước hết, lúa hư lấy gì mà ăn đây!
Gác bếp ngày mưa

Gác bếp ngày mưa

Nhìn cơn mưa đổ xuống như trút mà hắn thở dài. Cả tháng nay mưa liên miên. Mưa lang thang qua những mái ngói nâu trầm, rỉ rả trong từng kẽ hở của thưng ván.
Sự chân thành

Sự chân thành

(GLO)- Sau khi bố mất, bạn tôi đưa mẹ lên thành phố sống cùng. Vì vốn quen với cuộc sống nông thôn, với anh em, hàng xóm láng giềng ở quê nên bà thường bảo buồn, muốn về nhà. Con cái động viên kiểu gì bà cũng không chịu ở.

Hoàng hôn Tây Nguyên

Hoàng hôn Tây Nguyên

(GLO)- “Người đã hẹn đi về phía núi/để thấy hàng thông châm lá vào chiều/khi nỗi nhớ gối lên hoàng hôn ngủ/ta thành ngọn đá chờ trông”. Văng vẳng bên tai mấy câu thơ trong bài “Đá núi” của tác giả Lữ Hồng, khi tôi đang lặng người ngắm hoàng hôn buông nơi núi rừng Tây Nguyên hùng vĩ.