Bậc thềm không thể rêu phong

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Nhà tôi nhỏ hẹp nhưng lại nằm ở vị trí thuận tiện trong khu phố. Tôi vụng pha trà, không sành về cà phê nhưng mọi người lại thường lui tới đàm đạo.

Tôi nhận ra họ đến với mình bằng sự thảnh thơi nhưng mỗi người đều mang theo một tâm sự. Họ cần tôi lên tiếng để lòng bớt đi phần nào sự âu lo và thêm hy vọng vào những gì đã lựa chọn.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Minh họa: HUYỀN TRANG

Tôi không phải người gốc gác ở đây. Hồi đó, khi gia đình tôi mới lục tục xếp đồ đạc từ xe tải xuống, mấy người hàng xóm đã ra giúp rất nhiệt tình. Dần dà, tôi biết được họ đến từ nhiều vùng quê khác nhau.

Phố của những người tứ xứ cũng có cái hay, mùa nào thức ấy, những đặc sản vùng miền gửi từ quê cũ ra đều được họ bày lên cái bàn gỗ dài nhà tôi. Cái bàn luôn thơm nức những bất ngờ thú vị.

Chủ nhà ít tuổi, pha trà xong thì ngồi một góc lắng nghe. Mọi người nhẩn nha con cà con kê đủ thứ chuyện từ lúc ông bà phát cây mở lối, đắp nền, lợp mái. Người kể chuyện theo cha ra biển, người giãi bày từ nhỏ đã len lỏi bàn chân nơi phố thị. Thôi thì đủ thứ chuyện nhưng thấy ai cũng mặn mà làn da, nồng nàn giọng nói, những gót giày, đế dép cứ thế in hằn lên bậc thềm đá nhà tôi.

Hàng cây của các gia đình trồng đã lên xanh. Khi cây xòe tán rộng cũng là lúc nhiều người húng hắng ho mỗi khi mùa gió lạnh ùa về. Những người trồng cây đã già đi, tuổi xuân của họ đã trao cho tán xanh yêu quý. Những khóm hoa nở trên hè, bóng mát của cây và cả một nếp sinh hoạt đậm đà tình nghĩa đã trở thành một thứ tài sản của khu phố. Mùa đông bên một bếp lò dưới mái hiên, mùa hạ dưới tán cây nhà tôi, mọi người cùng đến để hàn huyên, để sưởi ấm lòng nhau và tưới mát những tâm hồn.

Một ngày, có phiến đá trên bậc thềm nhà tôi lung lay, cậu con trai nhanh nhảu bảo: “Đá lát bây giờ có nhiều loại đẹp lắm ba ạ, granite xanh Bình Định hoặc granite đen Ấn Độ đều bền và sang, lát vào cho nhà cửa sáng sủa”. Tôi nhìn con cười. Người trẻ có lý do để kiến tạo cuộc đời cho mình, còn tôi có lý do riêng để gắn lại viên đá lát này dẫu nó đã cũ. Tôi không muốn mất đi những dấu chân thương mến đó.

Một hôm, mưa gió ập đến. Cái cây bên kia đường bật gốc nhưng may mắn không gây tổn hại về người và tài sản. Nhưng, chỗ cây đổ để lại một khoảng nắng gắt, một sự trống vắng. Phố vắng cây như vắng một người, tôi nhớ bao lần những chiếc lá vàng vẫn thường được gió cuốn bay sang phía nhà mình. Chiếc lá nghiêng trên thềm đá, tôi đem điện thoại ra chụp lại. Bức ảnh đó khi đăng lên trang cá nhân được nhiều người thích thú. Vậy mà giờ đây, nó cũng như những dấu chân thưa dần, thưa dần, chỉ còn lại bậc thêm rêu bắt đầu mon men bám víu.

Tôi thường đi làm về muộn, một ngày kín như bưng vì bận rộn. Có khi cả tháng trời, tôi chẳng có ngày thư thái để ra chiếc bàn ngoài sân mời mọi người uống trà.

Có hôm, tôi hỏi con: “Nay có ai đến uống trà không con?”. Cậu con trai giờ đã đi làm và chững chạc hơn đáp: “Làm gì có đâu ba, mà các bác ấy đến làm gì khi ba luôn vắng mặt”.

Một sáng thức dậy muộn, khi nắng đã lên, tôi nhận ra có ngọn cỏ đã len lỏi dưới phiến đá bằng chút đất ẩm dấp dính trong khe hẹp. Thời gian là thứ công bằng nhưng cũng nghiệt ngã nhất bởi chẳng nương tay cho một ai.

Tôi sẽ phải bắt đầu tìm lại những ngày xưa ấy bằng sáng nay, từ đôi giày vải lâu không đi, từ chiếc quần jean đã treo trong tủ và những bước chân đến với mọi người trong khu phố. Lúc đầu, họ khá bất ngờ trước sự ghé thăm của tôi, khiến tôi cũng lúng túng.

Lạ thật, nếu như 20 năm trước khi mới đến đây, họ đón một người lạ như tôi bằng sự thân mật thì giờ đây lại có phần e dè đối với một người đã thân quen. Hay, chính tôi đã là khách lạ ở con phố này. Nhưng tôi cho rằng, khi chúng ta thật lòng sẽ được chào đón. Cổng nhà tôi mở, bàn ghế luôn sạch sẽ, trà vẫn luôn thơm để đón những dấu chân. Bởi trong sâu thẳm tâm hồn, tôi vẫn muốn bậc thềm này không thể rêu phong.

Có thể bạn quan tâm

Tranh của họa sĩ Trịnh Tuân.

Khởi nguồn của yêu thương…

(GLO)- Cứ vào tháng 10, bên thềm ngày 20, không khí từ trong nhà ra ngoài ngõ, từ công sở, trung tâm thương mại, trường đại học đến các điểm công cộng dường như nhộn nhịp hơn mọi ngày. Những chàng trai ghé tiệm hoa chọn những bông hoa hồng tươi thắm.

Tranh của họa sĩ Lê Huế

Những bông hoa gió sương

(GLO)- Có những người phụ nữ cả đời chẳng quen phấn son, hiếm khi được diện áo dài thướt tha trong ngày lễ hội. Hình ảnh của họ gắn với chiếc nón lá sờn mép, đôi quang gánh nặng trĩu, bàn tay chai sạn bởi cuốc cày hay đôi vai ướt đẫm mồ hôi bên giàn giáo công trình. 

Mẹ thương con theo cách riêng của mẹ. Ảnh minh họa: Internet

Tấm lòng của mẹ...

(GLO)- Mẹ tính nóng như lửa, quyết đoán trong công việc cũng như trong cuộc sống, luôn nghiêm khắc với con cái. Con thừa hưởng cái nóng tính cộng với sự ngang bướng của mẹ không sót chút nào...

Ảnh minh họa: Nguyễn Linh Vinh Quốc

Dưới bóng muồng vàng

(GLO)- Sớm mai, khi hơi sương ủ lạnh trên tàng cây muồng vàng trước nhà, chiếc điện thoại chợt nhấp nháy báo có tin nhắn. Là của người bạn cũ, một người con xóm Mới: “Bạn ổn không?”. Đưa mắt nhìn ra hồ nước nép mình dưới hàng cây muồng vàng bao đời ấp ôm xóm nhỏ, lòng tôi chợt rưng rưng.

Mùa thu hát trên đồi

Mùa thu hát trên đồi

(GLO)- Phố núi Pleiku vẫn hằng lưu nhớ trong tâm trí nhiều người với một ngày đi qua bốn mùa đậm đà hương sắc. Ngày qua ngày, sắc thu chín đượm trên phố nhỏ. Mỗi sớm mai hay lúc muộn chiều, ngồi nơi gác nhỏ, nghe mùa thu hát trên đồi, tôi lại thấy yêu hơn cuộc sống này.

Mùa mận Tết Độc lập

Mùa mận Tết Độc lập

(GLO)- Trời chuyển nắng. Mấy cây mận trước sân đã chi chít nụ lu lú. Vài cành đong đưa rưng rưng gió, khiến nụ hoa cứ e ấp mãi chẳng muốn căng bung. Thanh tựa cửa trông ra, thở ra một hơi dài như muốn tuôn theo cái nồng rực, bức bối.

Mùa thơm

Mùa thơm

(GLO)- Đang là những ngày đất trời ở trong mùa thơm tròn đầy, thi vị. Ruộng đồng thơm màu nắng. Khu vườn thơm giọt mưa. Và còn nữa - nét hương quyến rũ của cốm tươi màu lúa non, của quả hồng vừa chín, của trái thị ươm vàng heo may... tạo nên những thức quà riêng có của mùa thu.

Thương hoài mùa nhãn

Thương hoài mùa nhãn

(GLO)- Pleiku đang trong những ngày mưa dầm và gió cả. Ngồi nghe gió sột soạt từng cơn dọc theo mái nhà, thi thoảng, vài ba tiếng rơi lộp độp của chùm quả nhãn phía sát nhà bà Năm ở kế bên lại dội vào lòng tôi niềm thương nhớ khôn nguôi. Ký ức những mùa quả ngọt lại ùa về da diết.

Vệt nắng

Vệt nắng

Chiều nào cũng vậy, gã lọc cọc đạp chiếc xe già nua, bánh trước lỏng lẻo hơi lệch sang bên phải, cứ thế khật khưỡng đi trên con đường dẫn về phía công viên.

Mùa dã quỳ xanh lá

Mùa dã quỳ xanh lá

(GLO)- Những ngày này, dạo quanh các cung đường từ xã Đak Đoa về phường Pleiku, từ xã Bàu Cạn đi xã Ia Dom, thi thoảng, tôi gặp những vạt dã quỳ mướt xanh vươn mình đón gió. Lại thấy, mùa dã quỳ xanh lá ngân hoài một vẻ đẹp riêng.

Gánh cá của mẹ

Gánh cá của mẹ

(GLO)- Sáng sớm, khi chú gà trống choai cất tiếng gáy đầu tiên hòa vào tiếng thuyền chài khua nước ngoài sông, mẹ đã thức dậy. Bên ánh lửa bập bùng từ bếp củi, mẹ lặng lẽ chuẩn bị cho một ngày ra chợ. Hôm nay, mẹ lại gánh cá ra chợ huyện.

Khoảng trời quê

Khoảng trời quê

Mẹ vợ tôi, bà ngoại của 2 con trai của tôi, luôn miệng thắc mắc, ở thành phố lạ nhỉ, lúc nào cũng đông như mắc cửi và đèn điện như sao xa.

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa

(GLO)- Với nhiều người, tự thân mưa đã gợi nỗi sầu, như một sự bất an, là niềm không mong đợi. Dẫu thế, như cỏ cây, cuộc đời mỗi người chẳng phải từ cơn mưa mà lớn khôn lên, những trải nghiệm cứ thế mà lấp đầy.

Dòng sông tuổi thơ

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Ai cũng có tuổi thơ gắn bó với quê hương xứ sở, nơi chôn rau cắt rốn, nơi cuộc đời sâu nặng nghĩa tình với ông bà, cha mẹ, xóm giềng hay những gì thân thuộc nhất. Với tôi, tuổi thơ cũng từng gắn bó với dòng sông quê hương. Ấy là dòng sông Minh.

Mùa hè tuổi thơ

Mùa hè tuổi thơ

(GLO)- Thế là mùa hè đã về. Tia nắng thắp đỏ chùm phượng vĩ trải dài trên những lối phố. Tôi đi miên man trong nắng vàng, hòa cùng bản giao hưởng tiếng ve giữa trưa oi bức. Ký ức những ngày hè của tuổi thơ bỗng ùa về, lay động hồn tôi.

Một thời hương mía…

Một thời hương mía…

(GLO)-Từ con ngõ quen thuộc, tôi hướng mắt ra cánh đồng, thu vào bạt ngàn màu xanh của mía, bắp, đậu, khoai lang... Mỗi mùa một sắc điệu, trù phú và no đủ. Nếu ai đó từng gắn bó với mảnh đất này như tôi sẽ nghe tim mình thổn thức, thấy lòng xốn xang khi bao ký ức luyến thương thầm gọi, tìm về.

Chiêng ngân lòng phố

Chiêng ngân lòng phố

(GLO)- Sương còn an nhiên trên từng ngọn cỏ. Dãy núi phía trước nhà hiện ra mờ mờ. Đâu đó, vẳng trong thung sâu, gà rừng đã cất những thanh âm đầu tiên kéo bình minh vượt qua sườn đồi để chào một ngày mới.

Mùa hạ bình yên

Mùa hạ bình yên

(GLO)- Tôi thường kết thúc một buổi tối bằng vài phút ngồi yên trước khi đặt mình vào giấc ngủ. Ánh sáng của bóng đèn đêm phả dịu xuống là một bối cảnh nhẹ nhõm cho những nghĩ ngợi còn đọng lại sau cùng khi ngày vừa trôi.

null