Nhìn về phía sáng

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Chúng ta thường chúc nhau những điều tốt đẹp. Nhưng cuộc sống không phải lúc nào cũng thuận lợi.

Vậy nên, biết vượt qua những thời khắc không như ý, nỗ lực không ngừng đi qua những đoạn đường tối tăm để tìm ra ánh sáng là điều mà mỗi người nên thực hiện để đạt đến những giá trị tốt nhất trong cuộc sống.

Trong cuộc sống hàng ngày, có những lúc, ta không thể tránh khỏi sự tuyệt vọng. Những tin xấu đến bất ngờ chắc chắn sẽ làm ta suy sụp: một người trẻ tuổi đột nhiên phát hiện mắc bệnh hiểm nghèo, một tai nạn bất ngờ đến với người thân, bị mất sạch tài sản… Tai họa không chừa một ai và mỗi người phải học cách đối mặt với nó. Người ta thường nói đến ánh sáng cuối đường hầm. Đó là lời động viên và cũng nên là cách để ta vượt qua biến cố. Nhìn về hướng tích cực, phía sáng của vấn đề để chúng ta thấy những điều trải qua đó không phải là tận cùng của cuộc sống. Trèo núi sẽ rất mệt nhọc, nhưng cảm giác được đứng trên đỉnh núi ngắm trời đất bao la thật là tuyệt vời. Những trở ngại trên đường đời sẽ giúp chúng ta trưởng thành hơn, đến gần hơn với mục tiêu của mình.

Nhìn về phía sáng là cách sống tích cực mà chúng ta luôn phải rèn luyện cho mình. Ảnh: Phương Vi

Nhìn về phía sáng là cách sống tích cực mà chúng ta luôn phải rèn luyện cho mình. Ảnh: Phương Vi

Tôi vừa đọc câu chuyện về một người bị cháy hết nhà cửa, mọi người đều ái ngại và tìm tới để chia buồn. Nhưng khi gặp gỡ thì thấy anh ấy không có vẻ buồn rầu, ủ dột mà còn vui vẻ. Mọi người lấy làm ngạc nhiên, hỏi ra mới biết, cả gia đình anh 6 người không ai bị thương vì tất cả đều không ở nhà vào thời điểm đó. Anh nói tài sản mất có thể làm lại hoặc có thể sống mà không cần nó, nhưng tình thân là vô giá, người còn là của còn. Ai cũng chuyển từ ngạc nhiên sang khâm phục cách nghĩ của anh.

Sống lạc quan, kiên định với mục tiêu đã chọn và không ngừng cố gắng sẽ giúp người ta có niềm tin và hy vọng để vượt qua những khó khăn. Lịch sử đã ghi lại nhiều câu chuyện về những chiến sĩ cách mạng bị địch bắt tù đày, phải chịu nhiều cực hình tra tấn, nhiều tác động xấu về tinh thần vẫn giữ vững khí tiết, tin tưởng vào ngày chiến thắng. Trong các cuộc kháng chiến chống quân xâm lược, những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi đã không tiếc tuổi xuân và xương máu, một lòng tin vào ngày độc lập.

Trong thực tế cuộc sống ngày nay, nhiều người đã vượt qua mất mát, bệnh tật để đem đến nụ cười cho người khác. Câu chuyện về thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký bị liệt hai tay vẫn nỗ lực vượt bậc để có thể viết bằng chân được đưa vào sách giáo khoa là bài học sống động cho hàng triệu học sinh Việt Nam các thế hệ. Còn chuyện của chàng trai người Úc Nick Vujicic lại tạo cảm hứng cho hàng triệu người trên thế giới chính nhờ sự lạc quan, không đầu hàng số phận của anh. Vậy nên, câu chuyện “Tái ông mất ngựa” luôn là bài học hữu ích trong cuộc sống hiện đại. Nếu chỉ nhìn thấy cái mất trước mắt để đau buồn chỉ làm khổ mình vì biết đâu trong họa có phúc, thất bại là mẹ thành công. Những điều không hay xảy đến với chúng ta có thể giúp ta trưởng thành hơn.

Mỗi chúng ta có lẽ cũng từng trải qua những khoảng thời gian khó khăn khi mọi thứ dường như không theo ý muốn của mình. Những cảm xúc không dễ chịu là điều không tránh khỏi. Tuy nhiên, chính thái độ chúng ta sẽ quyết định chiều hướng của sự việc. Nếu đủ tin tưởng và giữ vững tinh thần lạc quan để không ngừng nỗ lực, chắc chắn ta sẽ ra khỏi đường hầm tối tăm để đón nhận ánh sáng hồng tươi rực rỡ. Nhìn về phía sáng là cách sống tích cực mà chúng ta luôn phải rèn luyện cho mình.

Có thể bạn quan tâm

Khoảng trời quê

Khoảng trời quê

Mẹ vợ tôi, bà ngoại của 2 con trai của tôi, luôn miệng thắc mắc, ở thành phố lạ nhỉ, lúc nào cũng đông như mắc cửi và đèn điện như sao xa.

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa

(GLO)- Với nhiều người, tự thân mưa đã gợi nỗi sầu, như một sự bất an, là niềm không mong đợi. Dẫu thế, như cỏ cây, cuộc đời mỗi người chẳng phải từ cơn mưa mà lớn khôn lên, những trải nghiệm cứ thế mà lấp đầy.

Dòng sông tuổi thơ

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Ai cũng có tuổi thơ gắn bó với quê hương xứ sở, nơi chôn rau cắt rốn, nơi cuộc đời sâu nặng nghĩa tình với ông bà, cha mẹ, xóm giềng hay những gì thân thuộc nhất. Với tôi, tuổi thơ cũng từng gắn bó với dòng sông quê hương. Ấy là dòng sông Minh.

Ảnh minh họa. Nguồn internet

Nuôi chữ, dưỡng tâm

(GLO)- Con người có quá nhiều đam mê mà một ngày thời gian được mặc định sẵn và phải chia đều cho những việc khác nhau. Cân bằng được mọi thứ, thật chẳng dễ dàng gì. Và cuối cùng thì những gì mình cho là quan trọng nhất thường được ưu tiên. Với riêng tôi, sự ưu tiên đó là niềm vui bên con chữ.

Dòng sông An Lão. Ảnh: internet

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Có lẽ ai cũng có một miền ký ức để thương, để nhớ, để mỗi khi mỏi mệt giữa cuộc đời xô bồ lại mong được trở về. Với tôi, miền ký ức ấy nằm dọc theo dòng sông An Lão, đoạn chảy qua thôn Hội Long-một làng quê nhỏ thuộc huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định.

Mật ngọt trước hiên nhà

Mật ngọt trước hiên nhà

(GLO)- Trước hiên nhà tôi bỗng xuất hiện một tổ ong mật. Đàn ong bay lượn trong nắng mai, những đôi cánh mỏng manh khẽ rung lên, hòa cùng làn gió nhẹ, tạo nên bản nhạc du dương. Tôi lặng lẽ dõi theo, chợt cảm thấy lòng mình cũng rung lên theo nhịp điệu ấy, một sự đồng điệu vô hình.

Mùa hè tuổi thơ

Mùa hè tuổi thơ

(GLO)- Thế là mùa hè đã về. Tia nắng thắp đỏ chùm phượng vĩ trải dài trên những lối phố. Tôi đi miên man trong nắng vàng, hòa cùng bản giao hưởng tiếng ve giữa trưa oi bức. Ký ức những ngày hè của tuổi thơ bỗng ùa về, lay động hồn tôi.

Mùa hạ bình yên

Mùa hạ bình yên

(GLO)- Tôi thường kết thúc một buổi tối bằng vài phút ngồi yên trước khi đặt mình vào giấc ngủ. Ánh sáng của bóng đèn đêm phả dịu xuống là một bối cảnh nhẹ nhõm cho những nghĩ ngợi còn đọng lại sau cùng khi ngày vừa trôi.

Chạm vào sách

Chạm vào sách

(GLO)- Tôi có thói quen đọc sách từ hồi còn nhỏ. Cứ đi đâu, làm gì thấy thuận tiện là tôi mang sách theo cùng. Trên chuyến tàu Bắc-Nam hay trên chuyến xe đường dài, trong ba lô của tôi luôn có một vài cuốn sách mới mua hay đọc nửa chừng.

Vườn xưa mùa trái rụng

Vườn xưa mùa trái rụng

(GLO)- Tôi từng nghe âm thanh ấy khi ngồi dưới một tán cây xoài sẻ sau vườn, nơi má tôi phơi áo, con mèo nằm duỗi mình trên bậu cửa và tuổi thơ tôi trôi qua như một dòng nước mát lành.

Ngoái nhìn thương nhớ

Ngoái nhìn thương nhớ

Mỗi lần ngang qua góc phố nhỏ ấy, mình đều sẽ sàng ngoái đầu nhìn lại ngôi nhà ba tầng cũ kĩ và hàng cây bằng lăng đang đến mùa trổ hoa vun tán tròn no đủ mãi khiến cho bao người ngẩn ngơ theo sắc màu tim tím đến lạc lối về.

Kỷ niệm khó quên

Kỷ niệm khó quên

(GLO)- Cũng đã nhiều lần, tôi được tham dự những buổi giao lưu giữa tác giả với bạn đọc qua các chương trình nghe nói chuyện thơ, đêm thơ-nhạc, buổi ra mắt tác phẩm mới, giới thiệu tác giả-tác phẩm do Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh tổ chức.

Ru ta dịu dàng

Ru ta dịu dàng

(GLO)- Hôm đi tập huấn chuyên môn, tôi gặp lại Mây, cô bạn chung phòng ký túc xá hồi đại học. Suốt buổi hàn huyên, Mây cứ đăm đăm nhìn tôi, đôi mắt nói nhiều hơn cả những lời tâm sự.

Lưu bút học trò

Lưu bút học trò

(GLO)-Tháng 5, nắng bắt đầu rót mật lên từng kẽ lá. Màu nắng ấm nồng như lời thì thầm của thời gian, nhắc nhở chúng tôi rằng, ngày chia tay thầy cô, bè bạn đang đến thật gần. Trong lòng mỗi chúng tôi, dường như có một khoảng trống dần mở ra, khoảng trống của bao điều chưa kịp nói, chưa kịp làm.

Rau dại quê nhà

Rau dại quê nhà

(GLO)- Mùa nào thức nấy, vùng nào rau ấy, không chỉ những bữa cơm trên rẫy, dưới đồng mà dường như bữa cơm nào của tuổi thơ chúng tôi cũng không thiếu mớ rau dại.

Năm tháng học trò

Năm tháng học trò

(GLO)- Mỗi độ hè về, khi những tia nắng tràn ngập trên sân trường cũng là lúc những chùm phượng vĩ bắt đầu cháy đỏ một góc trời. Phượng không chỉ là loài hoa báo hiệu mùa hè mà còn là biểu tượng bất diệt của tuổi học trò-cái tuổi ngây thơ, vụng dại nhưng đầy ắp yêu thương và khát vọng.

khúc mưa, cơn mưa, chìm vào cơn mưa, Gia Lai, Báo Gia Lai

Khúc mưa

(GLO)- Bất ngờ chìm vào cơn mưa ngờm ngợp giữa phố chiều tấp nập người xe, tôi vội vã tìm một nơi trú tạm chờ mưa tạnh. Kiểu mưa đầu mùa thế này, vội đến rồi cũng sẽ tan đi nhanh.

null