Nhà báo Phạm Quốc Toàn: Quả ngọt sau nửa thế kỷ làm báo, làm văn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Từ cậu bé rất mê toán học, nhà báo Phạm Quốc Toàn đi bộ đội, rồi thành người viết báo, viết văn có uy tín với chặng đường nửa thế kỷ. Ở ông, văn và báo là hai thực tế cá tính độc đáo.
Một số tác phẩm của nhà báo Phạm Quốc Toàn. Ảnh: Minh Thu/Vietnam+
Một số tác phẩm của nhà báo Phạm Quốc Toàn. Ảnh: Minh Thu/Vietnam+
Ngày 19/6, Bảo tàng Báo chí Việt Nam tổ chức tọa đàm “Nhà báo Phạm Quốc Toàn-Tác giả và tác phẩm” giới thiệu nhiều cuốn sách của ông từ bút ký, truyện ký, tiểu phẩm, truyện ngắn và tiểu thuyết.
Sự kiện nhằm kỷ niệm 97 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam (21/6/1925-21/6/2022) và tròn nửa thế kỷ làm báo của nhà báo Phạm Quốc Toàn kể từ khi ông nhận nhiệm vụ phóng viên báo Quân đội Nhân dân.
Nhân dịp này, Bảo tàng Báo chí Việt Nam cũng giới thiệu tập sách mới, tập sách thứ 20 mang tên “Chuyện tình phố cổ,” tập hợp 10 bút ký được viết trong khoảng từ tháng 1 đến tháng 5 năm 2022.
“Với bút pháp tân văn mà rất nhuần nhuyễn tính văn học, nhà báo Phạm Quốc Toàn luận bàn, bằng những câu chuyện sống động của đời sống thường ngày về tình thầy trò, thủy chung chồng vợ, tình yêu gia đình, nghĩa tình đồng đội, đồng nghiệp, đồng chí, tình bằng hữu… Đọc ‘Chuyện tình phố cổ,’ người ta cảm nhận cuộc sống này thật đẹp, sáng trong, đáng yêu vô cùng,” dịch giả Dương Thanh Hoài nhận xét.
Từ cậu bé rất mê toán học, ông đi bộ đội, rồi thành người viết báo, viết văn có uy tín với chặng đường nửa thế kỷ. Ông ví quá trình đó như là một cuộc “vượt Vũ Môn” trên núi Giăng Màn ở Hà Tĩnh quê ông.
“Tôi thích rong ruổi vạn nẻo đường xa, một ngày không viết là không chịu nổi. Từ báo chuyển qua văn, báo và văn là hai thứ nhuần nhuyễn quyện vào nhau,” ông bộc bạch.

Nhà báo Phạm Quốc Toàn. Ảnh: Công luận
Nhà báo Phạm Quốc Toàn. Ảnh: Công luận
Ông luôn nhớ tời lời khuyên của nhà báo, nhà văn Phan Quang, cây đại thụ của nền báo chí đương đại nước nhà: “Hãy viết đi bạn! Có gì trong đầu, hãy cứ viết ra cho hết. Viết hay thì in nhiều, phục vụ rộng rãi công chúng. Viết chưa thật hay thì bạn bè ta đọc, gia đình mình đọc. Viết dở thì cất dành đó để cho chính mình đọc. Vậy là đời ta, ngòi bút của ta đã vô cùng mãn nguyện và có ích rồi.”
Nhà báo Phạm Quốc Toàn xem đó là một lời khuyên chí lý, chí tình đáng để hậu sinh học tập và làm theo.
“Say nghề, sống chết với nghề, không gác bút, buông bàn phím, chớ nhẹ dạ mà buông bỏ con đường mình đã lựa chọn. Chịu khó học, say viết, coi việc ngồi vào bàn mỗi ngày là chơi mà làm, làm mà chơi, là tình cảm, trách nhiệm, là nghĩa vụ và niềm tin yêu cuộc sống, vì sự nghiệp cầm bút mà mình hằng trân trọng,” ông tâm sự.
Với nhà báo Phan Quang thì nhà báo Phạm Quốc Toàn là một tài năng báo chí và văn học: “Ông đi nhiều, viết khỏe, viết nhanh, viết trúng, quảng giao rộng, nhưng là người kiệm lời, con người của sự khiêm nhường và ắp đầy nghĩa tình.”
Đánh giá về tác phẩm của nhà báo Phạm Quốc Toàn, nhà thơ Trần Gia Thái, Chủ tịch Hội Nhà văn Hà Nội cảm nhận: “Ở ông, văn và báo không phải hai trong một. Chúng là hai thực tế cá tính độc đáo, lạ lẫm, với sức ẩn dụ, cuốn hút khác nhau đến lạ lùng. Ông 'gõ cửa' văn chương muộn hơn nhưng cái 'mầm' văn chương, cái 'cây' văn chương ấp ủ và sinh trưởng trong ông từ rất lâu đến giờ bung ra thì đã sum suê, đã là quả ngọt.”.
Tốt nghiệp báo chí hệ chính quy khóa đầu tiên của Trường Tuyên giáo Trung ương (nay là Học viện Báo chí và Tuyên truyền), ông từng giữ nhiều vị trí, từ phóng viên, biên tập viên, trưởng phòng biên tập, tổng biên tập cơ quan báo chí Trung ương, địa phương và 10 năm liền là Phó Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam. Ở độ tuổi U80, nhà báo Phạm Quốc Toàn vẫn đam mê đi và viết bằng thái độ làm việc nghiêm túc, tâm huyết, giàu tính nhân văn. Ông viết về những gì bạn đọc quan tâm, những gì xã hội cần một lời giải thấu tình, đạt lý.
Với vốn hiểu biết sâu rộng, toàn diện và đời sống thực tiễn phong phú, sâu sắc, nguồn sáng tạo luôn tuôn chảy nơi ông với các tác phẩm lần lượt ra đời và được bạn đọc đón nhận như “Tản mạn về đời,” “Đời và nghề,” “Đi một ngày đàng,” “Tôi nói bằng mồm tôi,” “Xứ sở chùa Vàng,” “Đất vàng,” “Ký giả,” “Phi thường,” “Búp sen hồng,” “Lốc xoáy thời cuộc,” “Con voi chui lọt lỗ kim,” “Từ bến sông Nhùng,” “Cá chép hóa rồng”…
Theo Minh Thu (Vietnam+)

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null