Ký ức làng...

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Trong tâm thức của tôi, làng không chỉ là nơi mình được sinh ra, nuôi dưỡng, trưởng thành rồi ra đi từ đấy. Thiêng liêng hơn, ở đó có ông bà, tổ tiên, họ tộc cùng bà con chòm xóm; ngày qua ngày chia sẻ cùng nhau biết bao câu chuyện buồn vui trong cuộc sống. 
Làng không chỉ của riêng ai trong tâm thức người Việt-cư dân nông nghiệp ra đi từ làng để rồi canh cánh bên lòng nỗi niềm hoài nhớ. Nhưng trong nỗi nhớ làng, mỗi người mỗi khác bởi đặc điểm riêng của làng, bởi xúc cảm mang dấu ấn cá nhân. Tuy thế, điểm chung về ngôi làng trong ký ức đều đẹp, không gian êm đềm và thơ mộng.
Làng trong ký ức tuổi thơ tôi là cái xóm nhỏ độ mươi nóc nhà vây bọc xung quanh là cánh đồng lúa nước. Con đường đất rộng liên thôn, liên xã, gọi là đường tơ ích nối xóm với những cánh đồng trù mật, khu dân cư yên bình dẫn tuổi thơ tôi đến chân trời khám phá và hiểu biết. Những con đường đất nhỏ liên xóm ngoằn ngoèo men theo thửa ruộng lúa nước, bờ doi, bãi mía, khóm tre gai len giữa những ngôi nhà ẩn mình dưới vòm cây ăn quả lúc nào cũng sực nức mùi đất, hương rạ rơm, khói bếp… giúp cho đôi chân tôi trở nên nhanh nhẹn, dẻo dai; tâm hồn thơ trẻ trở nên mẫn cảm với bao điều gần gũi có niềm vui, nỗi buồn. Trong làng, tôi có những người bạn bên nhau từ thuở thiếu thời, dẫu đi qua thời gian đằng đẵng, khi gặp lại vẫn vẹn nguyên vòng tay thật chặt cùng ánh nhìn ấm áp tin yêu. 
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Làng trong ký ức tuổi thơ tôi là con đường đến trường mòn vẹt bước chân, thuộc lòng từng viên đá cuội cùng với những địa danh gắn liền với tên người, tên cánh đồng, con sông, bến nước… Làng đi qua mùa màng thay đổi sắc màu cây lúa từ mạ non, thì con gái, trổ đòng, ngậm sữa, trĩu hạt đến vàng hươm rộn ràng mùa vụ. Hương đồng cũng lạ, thơm thoảng cỏ non, nồng nàn mùi đồng bãi, ngai ngái vị đất ẩm… Từ sớm mai cho đến chiều tắt nắng, cái mùi hương ấy vẫn lẩn quất không gian. Cảm nhận nó, có đôi bàn tay nhẫn nại, trái tim yêu thương, tâm hồn rộng trải cùng xúc cảm khi dạt dào, lúc ngậm ngùi vì nỗi niềm không tỏ rõ. Đất trời ở làng cũng lạ lắm. Nhưng dù cao xanh trải rộng, nắng gió chan hòa hay rỉ rích mưa rơi, ầm ào giông bão thì trong trái tim ta yêu thương chẳng hề vơi cạn. Bởi những vất vả, gian nan đã gợi nhắc những đứa con sinh ra từ làng không được chùn bước trên đường đời đi tới, biết lấy nhẫn nại và đức độ mà thắng gian truân.
Làng lưu dấu mảnh đất nơi ngôi nhà xưa cha mẹ đã dời đi khi tôi là đứa trẻ lên 10. Ghi dấu kỷ niệm có đôi cây dừa trước ngõ, mảng tường vỡ, bể nước xây nổi, bục xi măng vuông khối làm bệ đỡ phương tiện mưu sinh thuở mẹ cha ngày đầu gầy dựng cơ nghiệp. Trong ngôi nhà ắp đầy kỷ niệm ấy, chúng tôi lớn lên, rộn tiếng nói cười, biết đánh vật với nét chữ đầu tiên, cất tiếng ê a học bài trong niềm chứa chan hy vọng của ông bà, cha mẹ…
Những miền đất tôi qua, làng vùng sâu đất bazan mùa khô bụi mù, mùa mưa trơn lầy cùng những nếp nhà sàn đơn sơ có những đứa em thơ đầu trần chân đất, da đen nhẻm, đôi mắt đen tròn trao cái nhìn ngơ ngác. Những chiều mùa khô đầy gió, hoàng hôn đỏ ối níu bóng nhà sàn chạy dài đến cuối chân trời. Ở đó có người mẹ ngồi bên cầu thang, lặng yên co gối, thả ánh nhìn vào vô tận không gian. Dẫu là miền xuôi hay mạn ngược thì làng vẫn là những ngôi nhà quần tụ dựa vào nhau mà sống, mà chia vui, sớt buồn; cho những đứa con đi xa có chốn trở về, hòa mình trong nhịp sống êm đềm để rồi lại tiếp tục hành trình cuộc sống.
NGUYỄN ĐÌNH PHÊ

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null