Đừng để giấc mơ Tây Nguyên ngủ yên trên đỉnh đồi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Người Tây Nguyên làm du lịch không chỉ bằng khu nghỉ dưỡng, mà còn bằng lòng hiếu khách và nghệ thuật kể chuyện. Vậy nên, đừng để giấc mơ Tây Nguyên ngủ yên trên đỉnh đồi mà hãy đánh thức nó bằng chính giọng nói của rừng, bằng bàn tay của bà con và bằng tình yêu với buôn làng của mình.

Ảnh minh họa: Quốc Nguyễn

Câu chuyện bên ché rượu cần

Một buổi chiều, khi cơn mưa rừng vừa dứt, làn khói lam bay mỏng trên sườn dốc, già A Briu, người giữ ché rượu cần cổ nhất ở Kon Rẫy (Kon Tum) chậm rãi kể: “Ngày xưa, khi rừng còn dày, cồng chiêng còn chưa biết im tiếng thì mỗi khi khách lạ tới buôn làng, người ta đâu có mời bằng cơm trắng cá khô, mà mời bằng một chuyện kể. Chuyện về con voi đi lạc, chuyện cây pơ mu biết hát, chuyện của ông tổ nghề dệt, chuyện của dòng suối mát chữa lành bệnh xương gió”.

Câu chuyện làng xưa bắt đầu bằng tiếng chiêng, tiếp nối bằng hạt gạo, củ sâm, ngọn lá và kết thúc bằng lời tiễn chân vang vọng như khúc nhạc. Từ thuở dựng nhà dài, nhà sàn, người Tây Nguyên đã biết làm du lịch không chỉ bằng khu nghỉ dưỡng, mà còn bằng lòng hiếu khách và nghệ thuật kể chuyện.

Thế giới hôm nay không chỉ đi để ngắm, mà đi để nghe và cảm. Người ta tìm đến những vùng đất như Tây Nguyên không phải để tìm điều hào nhoáng, mà để chạm vào linh hồn đất-linh hồn người. Tây Nguyên có tất cả: rừng, núi, suối, buôn làng, rẫy cà phê, ché rượu cần, nhịp chiêng, điệu xoang, khung cửi, bếp than đỏ lửa... Nhưng nếu bà con dân làng không kể, không giới thiệu, không làm sống dậy những điều ấy thì du khách chỉ lướt qua như cơn gió núi, rồi quên.

Kể thế nào cho người ta nhớ?

Trước hết là kể chuyện buôn làng. Mỗi buôn làng có một câu chuyện riêng về lịch sử hình thành, phát triển. Ai là người đầu tiên chặt cây dựng nhà sàn? Ai là già làng đầu tiên mở hội lúa mới? Những cái tên như Kon Klor, Plei Tơ Nghia… đều ẩn chứa trong mình một huyền thoại nhỏ. Bà con hãy kể bằng tấm bảng nhỏ trước cổng làng, bằng miệng già làng, bằng những tấm hình treo trong nhà rông.

Tiếp đến, kể chuyện nghề thủ công. Từ tấm vải thổ cẩm, chiếc gùi đến cây sáo tre, chiếc ché sành, tất cả đều là những sản phẩm có hồn. Không chỉ bán, mà hãy cho du khách được thấy quá trình làm ra. Một ngày học dệt, một buổi gùi củi qua rẫy, một lần ngồi đan gùi với các mẹ, các chị, trải nghiệm ấy đáng giá hơn ngàn lời quảng cáo.

Cùng với đó, kể chuyện cồng chiêng-âm nhạc của đất trời. Cồng chiêng không chỉ để đánh trong lễ hội. Nó có ngôn ngữ riêng. Có bài cho mừng lúa, bài cho tiễn người, bài cho giao duyên. Từng nhịp chiêng là một nhịp của sử thi và bà con là người kể chuyện bằng tiếng lòng. Hãy tổ chức đêm cồng chiêng bên lửa, cho khách được lắng nghe và… thử gõ.

Thêm nữa là kể chuyện ẩm thực-dược liệu, như một sự chữa lành từ rừng. Rừng Tây Nguyên không chỉ nuôi sống người mà còn chữa lành con người. Lá é, sâm đá, rau rừng, thịt nướng ống tre, cá suối ướp muối tiêu rừng… mỗi món ăn là một phương thuốc.

Hãy kể cho du khách biết vì sao người M’Nông không đau xương khớp, vì sao phụ nữ Ê Đê da dẻ hồng hào dù làm rẫy suốt ngày. Hãy cho họ uống một ly trà rễ cây, ăn một món lá lạ và kể: “Đây là món thuốc của bà ngoại truyền lại”.

Du lịch- nghề làm chủ giấc mơ buôn làng

Đồng bào các dân tộc Tây Nguyên từ bao đời vốn sống gắn bó với rừng, không bon chen, không xô bồ. Nhưng du lịch không đòi hỏi phải thay đổi mình thành người khác. Chỉ cần biết trân quý mình, biết kể đúng cách, nói bằng tiếng lòng thì buôn làng sẽ trở thành điểm đến, người dân sẽ trở thành hướng dẫn viên không cần đồng phục.

Đừng đợi có ngôi nhà sàn thật to hay bảng hiệu bằng tiếng Anh. Hãy bắt đầu từ nét mặt chân chất, nụ cười rộng mở và những câu chuyện như khói bếp: mộc mạc, len lỏi, quyến luyến.

Tây Nguyên từng được kể trong sử thi, từng được ví như “nóc nhà Đông Dương”, từng là nơi vang vọng tiếng cồng chiêng qua nhiều thế kỷ. Hôm nay, Tây Nguyên cần viết tiếp sử thi đó, không phải bằng gươm giáo, mà bằng cơm lam, khúc nhạc cồng chiêng, tấm thổ cẩm và sự tự hào khi giới thiệu: “Đây là buôn làng của tôi. Đây là rừng của chúng tôi. Đây là bản sắc không ai có thể sao chép”.

Du lịch cộng đồng không phải là một ngành nghề. Đó là một cách sống mới-tự tin, tự chủ, tự kể về chính mình. Nếu bà con cần viết lại các câu chuyện của buôn làng thành tờ rơi, bảng thông tin, video, clip giới thiệu, kịch bản tour… thì đất trời đại ngàn đã có câu trả lời.

Mỗi cây, mỗi suối, mỗi bài chiêng đều là một câu chuyện riêng chờ người kể. Vậy nên, đừng để giấc mơ Tây Nguyên ngủ yên trên đỉnh đồi mà hãy đánh thức nó bằng chính giọng nói của rừng, bằng bàn tay của bà con và bằng tình yêu với buôn làng của mình.

Có thể bạn quan tâm

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Bìa tập sách “Lá thư cha viết cuối cùng”

Bước ra từ ký ức

(GLO) - Lật giở từng trang đậm đầy ký ức về những người bước ra từ kháng chiến trong tập sách “Lá thư cha viết cuối cùng” của nhà báo Đoàn Minh Phụng, nguyên Tổng Biên tập Báo Gia Lai, chợt thấy dường như quá khứ mãi tươi nguyên, chưa bao giờ là cũ trong lòng thế hệ thời chống Mỹ.

“Say Hi Rực Rỡ” tập 8: Các “Anh trai” viết ca khúc riêng tặng Lê Dương Bảo Lâm.

“Say Hi Rực Rỡ” tập 8: Các “Anh trai” viết ca khúc riêng tặng Lê Dương Bảo Lâm

(GLO)- Tiếp tục nối dài hành trình sinh tồn trên đảo với nhiều thử thách mới, các “Anh trai” sẽ tranh tài ở phần thi tài năng, nhận nhiệm vụ “gác hải đăng” và cùng nhau khám phá Bàn Cờ Tiên, hứa hẹn mang đến nhiều bất ngờ và tiếng cười trong tập 8 chương trình “Say Hi Rực Rỡ”.

Việt Nam phấn đấu đến năm 2045 trở thành một trong những trung tâm văn hóa, sáng tạo hàng đầu khu vực

Infographic Việt Nam phấn đấu đến năm 2045 trở thành một trong những trung tâm văn hóa, sáng tạo hàng đầu khu vực

(GLO)- Phó Thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà vừa ký Quyết định số 1306/QĐ-TTg phê duyệt Chiến lược văn hóa đối ngoại đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045. Trong đó, Việt Nam đặt mục tiêu trở thành một trong những trung tâm văn hóa và sáng tạo hàng đầu của khu vực.

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Hồn Gỗ: Lưu giữ ký ức, kết nối quê hương

E-magazine Hồn Gỗ: Lưu giữ ký ức, kết nối quê hương

(GLO)- Giữa nhịp sống sôi động, Hồn Gỗ (87 Ngô Thì Nhậm, phường Pleiku, tỉnh Gia Lai) không đơn thuần là một quán cà phê mà là nơi ông Trần Đức Vinh (SN 1975) dành hơn 25 năm lưu giữ hơn 100 tác phẩm gỗ lũa cùng nhiều nông cụ, vật dụng gắn với quê hương Bình Định trước đây.

null