Đôi điều suy ngẫm về việc đọc sách

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Từ bé, tôi đã thích đọc sách. Tất cả thành viên trong gia đình tôi cũng đều mê sách. Mà thuở ấy nhà nghèo lắm, làm gì có tiền để mua sách. Vả lại sách vở cũng hiếm hoi, đơn điệu, không giàu có và phong phú như bây giờ.
Còn nhớ, ngoài phố huyện có một tiệm cho thuê sách cũ. Sách cho thuê được tính theo ngày, mỗi ngày 200 đồng. Tôi đọc sách khá nhanh. Sách hồi đó thường in chữ to, khổ mỏng, nên vèo phát là xong 1 quyển, có ngày tôi đọc hết 2-3 quyển.
Cô Thúy-chủ tiệm-thấy cho thuê như vậy thì thiệt nên đổi quy định cho thuê theo ngày thành cho thuê theo quyển. Tính ra đắt quá, chúng tôi không đủ tiền để thuê nhiều quyển về đọc. Vậy là hàng ngày, chị em tôi cứ lân la ra tiệm sách, giả bộ chọn sách để thuê, nhưng kỳ thực là đứng đọc trộm, đọc ngấu nghiến trong nỗi hồi hộp không thể tả, chỉ sợ chủ tiệm phát hiện sẽ xua đuổi, không được đọc sách nữa.
Ảnh minh họa: INTERNET
Ảnh minh họa: Internet
Thế rồi, bố dẫn chúng tôi đến nhà chú Tiến-bạn vong niên của bố, người có cả một thư viện sách. Nhưng ngặt nỗi, chú Tiến rất kỹ tính, ít khi cho người khác mượn sách. May sao, tôi lại chơi với con gái chú, bạn Phượng-cùng trong đội tuyển học sinh giỏi văn với tôi. Nhờ bố nói một phần, cộng với sự “tiến cử” của Phượng, chú Tiến đồng ý cho mượn sách. Đọc xong mỗi quyển sách, khi đem trả phải tóm tắt được nội dung cuốn sách, trả lời được những câu hỏi kiểm tra của chú thì mới được mượn quyển tiếp theo.
Cầm quyển sách trong thư viện chú Tiến, tôi mới thấy chú nâng niu và giữ gìn sách cẩn thận đến thế nào. Cuốn nào mỏng chú giữ nguyên, cuốn dày chú tách làm đôi làm 3, lấy giấy xi măng làm bìa, bọc lại cẩn thận rồi dùng dây xi măng khâu gáy sách lại thật chắc. Nhờ thư viện sách của chú và cũng nhờ cách cho mượn sách có một không hai ấy, mà tôi đã được đọc bao nhiêu là sách hay đồng thời đọc rất kỹ và gần như là nhớ mãi, thật khó để quên.
Trong gia đình tôi, cảnh cả nhà mỗi người một góc, người cầm sách, người cầm báo đọc say sưa mọi lúc rảnh rỗi, đã trở nên vô cùng quen thuộc. Nhất là bố tôi, đọc sách mà thuộc làu làu. Khi bố mới về hưu còn rảnh rỗi, bố thường nấu cơm hộ tôi, tôi chỉ việc ngồi bên đọc sách đọc báo cho bố nghe. Bố bảo giọng tôi to, trong trẻo, đọc dễ nghe. Cứ thế, tôi trở thành người đọc sách nhiều lúc nào không hay.
Cho đến bây giờ, mấy chị em tôi vẫn mê đọc sách. Trong nhóm chát gia đình, cùng với những câu chuyện cuộc sống bao giờ cũng có chuyên mục bàn về sách. Sách nào hay, chỗ nào thú vị chúng tôi đều lưu lại kể cho nhau nghe, chỉ nhau chỗ mua để đọc. Cứ thế, từ thế hệ trước đến thế hệ sau, mọi người trong nhà đều coi đọc sách là một việc hiển nhiên hàng ngày, như ăn cơm uống nước vậy.
Sách đã làm cho tuổi thơ chúng tôi thật đáng nhớ. Sách giúp tình cảm anh chị em tôi ngày càng gắn kết. Và trong muôn vàn những âu lo của cuộc sống hiện tại, những cuốn sách như: Hành trình về phương Đông (Baird T. Spalding), Muôn kiếp nhân sinh (Nguyên Phong), Đường xưa mây trắng (Thích Nhất Hạnh)... còn giúp giải tỏa những căng thẳng, muộn phiền, giúp mỗi người biết định tâm và sống tốt hơn mỗi ngày. Chúng tôi đã cùng nhau vun đắp, giữ gìn truyền thống đọc sách của gia đình để không bị mai một, để mỗi gia đình có một gia tài thật lớn là một tủ sách và niềm yêu đọc sách mãi vẹn nguyên.
HOÀNG NGUYÊN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null