Chiền chiện chiều quê

(GLO)- Chiều đồng quê trung du hay vùng bán sơn địa mới thực đẹp, nhất là lúc mùa màng gặt hái vừa xong. Trâu đổ hết ra đồng. Trẻ tí tớn khắp bãi. Đồng quê lắt leo vài cột khói trắng. Tại những chân ruộng cao, nhà nông bắt đầu vỡ đất trồng khoai vụ đông. Cánh đồng như rộng rênh, hoang liêu... Vút cao, văng vẳng tiếng ca líu lo của con chim chiền chiện “Hót chi mà vang trời” (Thanh Hải).
Trên bầu trời cao trong xanh, đôi vệt mây trắng nhởn nhơ vô định. Ra xa tận chân trời đùn lên những vầng mây xám hình người lô nhô. Người xưa bảo đó là quỷ tây. Hun hút xa xăm theo sức tưởng tượng.
Lảnh lót trên đầu trong vắt những tiếng hót. Gió đồng hây hẩy mát lành. Tiếng chim trong gió càng cao càng xa, càng phiêu bồng mê muội. Đó là lời ca chiền chiện. Âm thanh của những cánh đồng quê thanh bình. Mặt đất thì rộng, ruộng đồng mênh mông, chẳng hiểu cớ gì, những con chim nhỏ nhoi ấy cứ rủ nhau lao vút lên tận cùng trời xanh mà trò chuyện. Dưới đất nhìn lên, những cánh chim tí ti như cái chấm đen trên nền trời ngăn ngắt, trông như bất động. Chỉ có những tiếng véo von là khắc khoải vọng về!
Chiền chiện không phải loài chim hót hay, nhưng giữa đồng quê thanh vắng, dàn đồng ca nơi mênh mông cao rộng ấy bỗng trở nên mơ mộng ảo huyền. Đó là dàn nhạc trời, tấu bài no ấm! Chiền chiện ăn gì, uống gì mà suốt ngày treo trên nền trời rỗng. Chiền chiện vui gì, mơ gì mà suốt đời chiếm lĩnh những bầu trời chiều. Mây gió đồng quê có gì ma mị mà dâng trào thánh thót!
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Cuối mùa gặt, chim chiền chiện tìm một bờ cỏ già ven ruộng lúa, khéo léo quây một cái tổ nhỏ bằng lá cỏ, đẻ vào chừng bốn quả trứng như đầu ngón tay út, màu trắng điểm những chấm nâu nhỏ li ti. Chỉ những con trâu mới thường bắt gặp tổ chiền chiện. Khi miệt mài gặm cỏ bờ ruộng, bất ngờ con chiền chiện ấp trứng vút bay lên nền trời. Giữa mênh mông cỏ, họa hoằn lắm mới phát hiện được cái tổ chiền chiện xinh xinh ngụy trang khéo.
Chiền chiện gần gũi mà xa xôi, thân thương mà hư ảo. Chiền chiện sinh ra trên mặt đất lại một đời chiếm lĩnh bầu trời mà ca hát! Chẳng đứa trẻ trâu nào nắm bắt được con chiền chiện, chỉ nhìn đủ hình hài, nghe no đầy tiếng hót. Bao nhiêu đời, chẳng ai nhốt được con chim nhỏ nhoi ấy vào lồng nên những tiếng hót tự do cứ vang lên giữa bầu trời cao rộng, trên cánh đồng quê xanh ngát thân thương.
Con chim của đồng quê hiền lành, thoắt ẩn thoắt hiện, dâng tiếng hót cao vời mơ mộng trong năm tháng trẻ thơ!
PHẠM ĐỨC LONG

Có thể bạn quan tâm

Thơ Nguyễn Thị Đào: Khúc ru mùa

Thơ Nguyễn Thị Đào: Khúc ru mùa

(GLO)- Ngày xuân luôn đem lại một cảm giác tươi mới, phấn khởi. Có lẽ bởi vậy mà những lời thơ trong “Khúc ru mùa” của tác gỉa Nguyễn Thị Đào cũng trở nên nhịp nhàng, tươi vui khi nhắc đến thời khắc xuân về gõ cửa.
Thơ Nguyễn Hoàng Thu: Tình yêu

Thơ Nguyễn Hoàng Thu: Tình yêu

(GLO)-Cả bài thơ là sự nối tiếp của những phép so sánh. Dù tình yêu đến hay chia xa, nắng vẫn ươm vàng, bầu trời vẫn xanh, biển vẫn động đầy nỗi nhớ. Dường như, bằng cách này, tác giả Nguyễn Hoàng Thu như muốn khẳng định sự vĩnh cửu, lâu dài, bền chặt của tình yêu.
Hương Tết xưa qua thư pháp Việt

Hương Tết xưa qua thư pháp Việt

(GLO)- Năm mới, nhiều người Việt vẫn lưu giữ cho mình “phong vị” Tết xưa qua những bức thư pháp chúc xuân ý nghĩa, những câu đối đỏ uyển chuyển, mềm mại, rực rỡ sắc màu… Nhiều gia đình lựa chọn thư pháp làm quà tặng người thân, bạn bè cho một năm mới nghênh đón nhiều tài lộc, bình an.
Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

(GLO)- Nhà thơ Văn Công Hùng từng nhận xét: “Lữ Hồng trải nghiệm cảm xúc của mình từ đá, từ núi, từ phố, từ đêm... từ nhiều thứ và vượt qua bản thân mình”. Lần này, với bài thơ “Bất chợt mùa xuân”, cô trải nghiệm cảm xúc tinh tế, trong trẻo của mình từ mùa xuân.
Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

(GLO)- Một chùm thơ về Pleiku, nơi anh đã sống và lao động nghệ thuật hơn 40 năm qua. Với 16 đầu sách văn học đã xuất bản, hàng ngàn bài báo đã in, nhà thơ Văn Công Hùng vẫn miệt mài sáng tạo hàng ngày, dẫu anh đã về hưu gần 5 năm nay. Chùm thơ này như một cách anh trả ơn Pleiku, trả ơn nơi đã giúp anh trưởng thành.
Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

(GLO)- Phố núi với thông xanh, nhịp chiêng ngân, vòng xoang chuếnh choáng luôn là chủ đề bất tận đối với thơ, văn. “Nắng xanh” của tác giả Lê Đình Trọng thêm một lần nữa cho thấy sức mê hoặc của vùng đất đầy nắng, gió song cũng rất nên thơ, trữ tình.
Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

(GLO)- “Một ngày Pleiku” của Nguyễn Thanh Mừng là những cảm nhận đầy tinh tế về tiết trời phố núi trong ngày với đầy đủ biến chuyển xuân, hạ, thu, đông. Ở đó còn có tấm chân tình nối liền duyên hải-cao nguyên để mà “chén vui chạm với chén ngông”, “bạn hiền gọi tiếp bạn hiền”…
Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Chiều ngày 19-1 (28 tết), Sở TT-TT TPHCM cùng các đơn vị phối hợp tổ chức khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023 với chủ đề “Thành phố Hồ Chí Minh - Xuân an vui, xuân thịnh vượng” trên tuyến đường Lê Lợi (từ đường Nguyễn Huệ đến bùng binh Quách Thị Trang, quận 1).
Quảng trường Đại Đoàn Kết: Dấu ấn 10 năm

Quảng trường Đại Đoàn Kết: Dấu ấn 10 năm

(GLO)- Từ ngày 17-1 đến 10-2, Bảo tàng tỉnh Gia Lai tổ chức triển lãm ảnh với chủ đề “Quảng trường Đại Đoàn Kết-10 năm đi vào hoạt động” trong khuôn viên của đơn vị. Đây là một cách để nhắc nhớ về sự kiện chính trị, văn hóa có ý nghĩa quan trọng đối với tỉnh nhà.
Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

(GLO)- Vẫn bằng thủ pháp lạ hóa với “tiếng chim nghiêng qua mái”, “bài ca chín rồi”, “hương trầm nâng khăn”…, những lời thơ trong bài “Mẹ và mùa xuân” của nhà thơ Lê Từ Hiển dạt dào xúc cảm, thổn thức nỗi nhớ thương.
Nhớ món thịt thưng

Nhớ món thịt thưng

(GLO)- Hồi nhỏ, bữa cơm Tết gia đình thường có nhiều món ăn ngon nhưng tôi thích nhất món thịt heo thưng. Thịt heo nạc đem thưng đương nhiên ngon; nhưng kỳ lạ, thịt mỡ thưng lên rồi ăn cũng rất ngon. Gia vị thấm vào khiến thịt không còn vị béo gây ngán. Vậy nên, thịt thưng ăn hao. Cũng do vậy ngày thường mẹ tôi không dám làm, chỉ có dịp Tết.
Gương mặt thơ: Hữu Kim

Gương mặt thơ: Hữu Kim

(GLO)- Anh từng là bộ đội đóng quân ở An Khê (tỉnh Gia Lai), từ thời ấy, anh đã sinh hoạt với nhóm thơ... Đà Nẵng. Rồi anh chuyển lên Kon Plông làm Phó Chỉ huy trưởng về chính trị của Huyện Đội, nhưng rồi cái tư chất thi sĩ luôn âm ỉ trong anh, khóc đấy, cười đấy. Và vẫn làm thơ. Thế là, cái việc anh được điều về làm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Kon Tum rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam như là lẽ đương nhiên. Gặp anh, không ai nghĩ người trước mặt mình từng mang quân hàm Thượng tá, mà là một thi sĩ đời... cũ.