Cắt tóc ăn tết

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Không phải là phong tục tập quán, nhưng cứ hễ xuân về là mọi người, dù gái hay trai, già hay trẻ, nam hay nữ đều lũ lượt kéo nhau ra tiệm làm tóc cắt, uốn, nhuộm, làm mới mình để đón Tết vui tươi.

Hầu như năm nào tôi đều hớt tóc vào những ngày giáp Tết. Nhớ hồi nhỏ, tầm 23 tháng Chạp trở đi là ba mẹ dẫn anh chị em tôi đi cắt tóc. Ngày đó cắt tóc đâu hiện đại như bây giờ, mọi thứ đều thủ công. Cửa hàng làm tóc đôi khi là tại gia, quán lá ven đường hoặc cắt dạo (tức gọi đến cắt). Đồ nghề chỉ đơn giản là tông đơ bóp tay, dây da cạo, dao cạo và một chiếc gương. Những ngày cuối năm, tiệm cắt tóc thường đông nghịt, phải ngồi xổm kê dép chờ hoặc đi về nhà một lát quay lại. Tuy nhiên nếu là trẻ con thì được ưu tiên cắt trước. Lẽ ra được cắt tóc, tức làm mới, làm đẹp mình thì thích. Nhưng ngộ ở chỗ, tôi cũng giống như bao đứa trẻ khác trên thế giới này, hễ đi cắt tóc là bị ám ảnh kinh khủng. Vì lẽ đó mà lúc dẫn tôi đi, ba mẹ đều “dụ”: “Đi với mẹ ra chợ mua kẹo ăn”. Nói hớt tóc trẻ con rất nhanh vì ít tóc nhưng lại khó nhằn chứ không đơn giản. Bởi khi nhìn thấy chiếc tông đơ hình răng cưa, chiếc dao cạo đánh vào miếng cao su nghe xẹt xẹt là tôi ớn lạnh, vội xoay trở tứ tung. Chao ôi, âm thanh lạch cạch lục cục đưa lên da đầu làm tôi run run, đỏ hoe đôi mắt. Nhưng lúc này đây lại không dám cục cựa vì sợ đau hơn. Bác thợ “vật lộn” với cái đầu tôi mất gần 30 phút mới xong. Trẻ con chẳng hớt nhiều kiểu như bây giờ đâu, chỉ cạo 3 chớp (3 giá), trụi lủi hoặc để chớp phía trước trán là xong. Mẹ chọn cho tôi cái kiểu “gáo dừa” để cho mát, đỡ tốn tiền và khỏi phải bị chấy làm phiền. Con nít thôn quê mà, hồi xưa làm gì có dầu gội đầu, họa may lắm mới xin được một tí bồ kết của chị gái, nên đầu lúc nào cũng có chấy!

Lúc bác thợ cao hô “xong rồi!” cũng là lúc tôi nín khóc. Mẹ gửi tiền cho bác rồi bảo tôi khoanh tay chào mọi người ra về. Bác thợ cạo bảo: Đẹp trai rồi đó nha nhóc! Cháu thấy đấy, được cắt tóc đơn giản như ăn cơm thôi mà. Mát mẻ, thoải mái nè. Vì vậy mai mốt đừng có khóc, biết chưa. Không nói gì, tôi chỉ nhe hàm răng sún cười với bác. Vậy đó, chỉ việc cắt tóc của tôi thôi mà mất nửa ngày làm của mẹ, phiền mọi người chờ lâu.

Ngày xuân, tôi được mặc quần áo mới, dép mới với chiếc đầu tóc cũng mới toanh. Cả lũ trẻ trong xóm tôi gom lại trước sân đình mà khoe cái mới của mình. Quần áo, giày dép thì có khác. Duy chỉ quả đầu là hay bị đụng hàng. Cái đầu “gáo dừa” kiểu tôi cắt được xem là “mốt” ở thập niên 90 chứ chẳng chơi. Điểm danh đông đủ, chúng tôi nhí nhố kéo nhau đi chợ Tết quê chật kín đường làng. Nếu nhìn từ trên cao, có lẽ người ta sẽ nghĩ dừa khô nhà ai mà rụng trắng lối. Mồng Hai, mồng Ba, khách đến nhà tôi chúc Tết nườm nượp. Với kiểu tóc tươm tất đó, tôi nhận được nhiều lời khen cùng với những phong bao lì xì đỏ tươi.

Rồi tôi lớn dần, thay đổi dần theo những kiểu tóc mới lạ. Sự giao thoa văn hóa đã giúp con người tươi trẻ hơn, phong cách hơn. Dù cuối tháng Chạp, như có sự thôi miên, tôi lại ra tiệm cắt tóc để làm mới mình nhưng những kiểu tóc “ba vá miểng dừa” chỉ còn là quá khứ. Không riêng gì tôi, chẳng ai thèm cắt cái kiểu tóc quê mùa ấy vì không hợp thời. Tiệm tóc giờ cũng sang trọng hơn với nhiều đồ nghề công nghệ sử dụng bằng điện. Chẳng ai đoái hoài gì đến cắt lề đường thiếu thốn tiện nghi! Có chăng những ông cụ yêu hoài cổ, muốn trở về bản sắc nên dù thế nào vẫn chịu khó ra vỉa hè tìm người cắt tóc dạo để hàn huyên ba điều bốn chuyện thời trai trẻ. Hôm cuối năm, về ngang nhà bác thợ cạo, nhìn chiếc ghế hớt tóc “huyền thoại” năm nào nằm xếp xó bên hiên nhà, chợt nhớ cái thời “ba vá miểng dừa” làm sao!

ĐẶNG TRUNG THÀNH

Có thể bạn quan tâm

Gia Lai hưởng ứng Cuộc thi “Tự hào một dải biên cương” lần thứ IV

Gia Lai hưởng ứng Cuộc thi “Tự hào một dải biên cương” lần thứ IV

(GLO)- Ban Tuyên giáo và Dân vận Tỉnh ủy Gia Lai vừa có công văn về việc phối hợp tuyên truyền, triển khai Cuộc thi và Triển lãm ảnh nghệ thuật cấp quốc gia “Tự hào một dải biên cương” lần thứ IV - năm 2026 do Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương phối hợp với các cơ quan liên quan tổ chức.

Giữ dấu quê hương qua dự án âm nhạc

Giữ dấu quê hương qua dự án âm nhạc

(GLO)- Từ giấc mơ dang dở gần 10 năm, nhạc sĩ Lưu Minh Quang Ngọc trở lại với âm nhạc bằng tất cả trải nghiệm sống và tình yêu văn hóa. Dự án “Việt Nam mình đẹp lắm”, mở đầu bằng phần “Gió đại ngàn thổi qua miền đất Võ” là hành trình đi tìm và lưu giữ hồn cốt quê hương qua từng giai điệu.

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

(GLO)- Ngày 7-1-2026, Tổng Bí thư Tô Lâm đã ký ban hành Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam và khẳng định quan điểm phát triển văn hóa, con người là nền tảng, nguồn lực nội sinh quan trọng, động lực to lớn, trụ cột, hệ điều tiết cho sự phát triển nhanh và bền vững đất nước.

Gửi chút tình về với đại ngàn

Gửi chút tình với cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Họa sĩ Lý Khắc Nhu, một tên tuổi trong làng tranh thủy mặc ở TP. Hồ Chí Minh, vừa có chuyến thăm, làm việc với lãnh đạo Bảo tàng Pleiku (tỉnh Gia Lai) với tâm nguyện hiến tặng “gia tài” tượng gỗ Tây Nguyên mà ông cất công sưu tầm nhiều năm qua. 

Đẩy mạnh tuyên truyền về ngày hội lớn của toàn dân

Đẩy mạnh tuyên truyền về ngày hội lớn của toàn dân

(GLO)- Thực hiện kế hoạch tuyên truyền về bầu cử ĐBQH khóa XVI và đại biểu HĐND các cấp nhiệm kỳ 2026-2031, các đơn vị trực thuộc ngành Văn hóa tỉnh Gia Lai đã triển khai đồng bộ nhiều hoạt động, góp phần tạo không khí phấn khởi, nâng cao nhận thức của cử tri trước ngày hội lớn của toàn dân.

Nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra mắt sách "Đổi mới, kiến tạo, hội nhập, phát triển"

Nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra mắt sách "Đổi mới, kiến tạo, hội nhập, phát triển"

(GLO)- Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phối hợp với Trường Đại học An ninh nhân dân (Bộ Công an) vừa giới thiệu cuốn sách “Đổi mới, kiến tạo, hội nhập, phát triển” của đồng chí Nguyễn Tấn Dũng - nguyên Ủy viên Bộ Chính trị, nguyên Thủ tướng Chính phủ.

Trên từng giọt rượu quê nhà

Trên từng giọt rượu quê nhà

(GLO)- Dưới lũy tre làng, khi mặt trời đã thôi gay gắt, ánh nắng muộn lùi dần khỏi những mái nhà thấp, gió từ cánh đồng thổi về mang theo mùi lúa non tháng Chạp, mùi phù sa ủ lâu trong đất, ngọt lành như hơi thở của làng quê.

Nghệ sĩ Mỹ Lý Huỳnh với “cuộc đời thứ hai”

Nghệ sĩ Mỹ Lý Huỳnh với “cuộc đời thứ hai”

(GLO)- Đến với thư pháp khi đã gần 50 tuổi, hơn 20 năm qua, nghệ sĩ thư pháp Mỹ Lý Huỳnh (SN 1954, ở TP. Hồ Chí Minh) là một người bạn, người thầy đặc biệt của Câu lạc bộ Thư pháp Pleiku (tỉnh Gia Lai). Bền bỉ đi cùng bộ môn nghệ thuật này, với nghệ thuật thư pháp, bà có “cuộc đời thứ hai”.

Trần Xuân Toàn và hành trình văn chương

Trần Xuân Toàn và hành trình văn chương

(GLO)- Nhà giáo Trần Xuân Toàn lặng lẽ đi cùng văn chương bằng những trang viết chắt chiu từ trải nghiệm sống, ký ức văn hóa và tình yêu bền bỉ với chữ nghĩa. Liên tiếp trong 2 năm qua, ông cho ra mắt 2 tập sách dày dặn là Dạo bước vườn văn xứ nẫu và Góp nhặt đường văn.

null