Viên kẹo me ngào

(GLO)- Những ngày nằm viện, uống viên thuốc đắng làm tôi thèm được ngậm một viên kẹo me ngào, để được ru mình về ngày nhỏ.

Thời phổ thông, một buổi đến trường một buổi tôi giúp mẹ bán hàng quán trước cổng trường cấp I. Thời đó đang rộ lên những bộ phim hoàng tử công chúa với hình ảnh đẹp mắt được bày bán cho tụi nhỏ chúng tôi, những fan hâm mộ minh tinh màn ảnh (ngày ấy chưa được như bây giờ, muốn ngắm thần tượng chỉ việc kết nối internet sẽ có ngay thông tin đầy đủ về người nổi tiếng).

 

Ảnh internet
Ảnh internet

Để giúp mẹ bán chạy hàng, tôi mua ảnh loại tấm to in giấy cứng về cắt nhỏ cỡ hình bàn tay ra từng nhân vật. Tối đến ngồi chong đèn dầu bỏ ảnh và kẹo me ngào (loại cân ký) vào túi bóng rồi hơ lửa, nhờ vậy loại kẹo me đó bán rất chạy hàng. Khi nào bỏ xong một loạt mà còn dư ra vài ba viên kẹo me tôi mới dám xin mẹ cho ăn, mà phải ngậm lâu lắm mới dám nuốt vì sợ hết. Tôi nhớ những đêm trăng sáng, hai mẹ con đạp xe gần mười cây số lên phố huyện lấy hàng qua mấy con dốc cao. Ngồi sau lưng mẹ, tôi áp mặt vào tấm áo đẫm mồ hôi, vị nồng nồng đó tôi lưu giữ mãi trong ký ức, mỗi lần đi xa chỉ thèm được áp má vào lưng mẹ, ướp vị cơ cực mà an yên đến vô cùng.

Những ngày học sinh nghỉ học, sáng sớm mẹ thường kéo tép ngoài bờ ao gần mé ruộng, mùa nước xâm xấp thường có nhiều tép và cá nhỏ sinh sôi. Đến buổi chợ tôi mang số tôm tép ấy ra chợ bán đổi lấy mắm muối, dầu ăn và ít gạo. Nếu còn dư vài đồng lẻ mẹ cho, thường tôi nhìn những tủ kẹo trong quán lớn mà thòm thèm, vì kẹo ở đấy có vẻ xịn hơn loại tôi mua ký để bán, nhưng tiếc tiền nên tôi để dành chứ không dám mua.

Ngày sinh viên xa nhà ở Hà Nội, mỗi lần Tết về tôi thường ghé Hàng Đường, nơi có thương hiệu ô mai nổi tiếng. Tôi chọn vài hộp hợp vị về làm quà Tết cho mẹ và đứng ngắm mãi những gian hàng thơm nức ngọt lịm vị trái cây. Thường tôi lựa hàng khá lâu, không vì kén chọn, mà bởi thật lòng thật dạ muốn được ướp trong cái hương ấy thật lâu, cái hương vị thuở thiếu thời thường ngồi chong đèn hơ lửa dán kẹo lâu lâu tay dính vài hạt đường lại quẹt lên miệng. Cái vị chua chua, ngọt ngọt của kẹo me vị đường, và mằn mặn vị mồ hôi.

…Tôi len lén ngậm một viên kẹo me át đi mùi thuốc, để thấy chua cay mặn ngọt giữa đời cuối cùng cũng gọn gàng nhỏ xinh như viên kẹo vậy. Thì ra, hãy cứ giữ lòng yêu với đời, rồi cũng sẽ tan hết những đắng cay, còn lại vị ngọt thơm nức lòng bàn tay.

Lâm Hạ

Có thể bạn quan tâm

Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

(GLO)- Vẫn bằng thủ pháp lạ hóa với “tiếng chim nghiêng qua mái”, “bài ca chín rồi”, “hương trầm nâng khăn”…, những lời thơ trong bài “Mẹ và mùa xuân” của nhà thơ Lê Từ Hiển dạt dào xúc cảm, thổn thức nỗi nhớ thương.
Nhớ món thịt thưng

Nhớ món thịt thưng

(GLO)- Hồi nhỏ, bữa cơm Tết gia đình thường có nhiều món ăn ngon nhưng tôi thích nhất món thịt heo thưng. Thịt heo nạc đem thưng đương nhiên ngon; nhưng kỳ lạ, thịt mỡ thưng lên rồi ăn cũng rất ngon. Gia vị thấm vào khiến thịt không còn vị béo gây ngán. Vậy nên, thịt thưng ăn hao. Cũng do vậy ngày thường mẹ tôi không dám làm, chỉ có dịp Tết.
Gương mặt thơ: Hữu Kim

Gương mặt thơ: Hữu Kim

(GLO)- Anh từng là bộ đội đóng quân ở An Khê (tỉnh Gia Lai), từ thời ấy, anh đã sinh hoạt với nhóm thơ... Đà Nẵng. Rồi anh chuyển lên Kon Plông làm Phó Chỉ huy trưởng về chính trị của Huyện Đội, nhưng rồi cái tư chất thi sĩ luôn âm ỉ trong anh, khóc đấy, cười đấy. Và vẫn làm thơ. Thế là, cái việc anh được điều về làm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Kon Tum rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam như là lẽ đương nhiên. Gặp anh, không ai nghĩ người trước mặt mình từng mang quân hàm Thượng tá, mà là một thi sĩ đời... cũ.
Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Lạc mất đường về

Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Lạc mất đường về

(GLO)- Nỗi nhớ tuổi thơ mênh mang, thao thiết với hình ảnh gần gũi, mộc mạc, thân thương như tiếng chim dồng dộc, con dế than, đống rơm khô, con đò, bến sông, ngọn khói chiều mồ côi… được tác giả Nguyễn Ngọc Hạnh thể hiện giàu xúc cảm qua bài thơ “Lạc mất đường về“.
Gương mặt thơ: Lữ Mai

Gương mặt thơ: Lữ Mai

(GLO)- Đọc thơ nữ có cái thú riêng của nó. Lữ Mai là một trường hợp như vậy. Những quan sát rất độc đáo, kiểu như: “bạn rót trà/từ nóc nhà có làn mây sà xuống“, liên tưởng cũng chênh vênh “mùa thu vừa rơi vừa ngủ“, mà thơ thì rất cần sự chênh vênh như thế.
Thơ Đào An Duyên: Say mùa hội

Thơ Đào An Duyên: Say mùa hội

(GLO)- Thơ của tác giả Đào An Duyên luôn giàu hình ảnh. Điều đó có được từ sự quan sát tỉ mỉ, xúc cảm tinh tế. Bài thơ “Say mùa hội“ không chỉ có nhịp chiêng, vòng xoang, chàng trai, cô gái, mà còn có chồi non cựa mình, lúa đầy nhà, sàn đầy củi… tín hiệu một mùa xuân mới đang về.
Thơ Lê Vi Thủy: Chạm

Thơ Lê Vi Thủy: Chạm

(GLO)- Bài thơ “Chạm“ của tác giả Lê Vi Thủy tựa một thước phim quay chậm khi miêu tả khoảnh khắc cuối đông với chiếc lá nhẹ rơi trong gió, ánh hoàng hôn buông. Tiếp nối là những khung cảnh bình minh tươi vui, hoa vàng khoe sắc, nếp nhà thay áo mới… Thêm một lần nữa, Lê Vi Thủy thành công khi đưa sắc màu hội họa tô điểm vào những câu thơ.
Cho mướn màu xuân

Cho mướn màu xuân

Từ mấy năm trước, xứ Lục Bình xảy ra hiện tượng lạ. Tết khách tới nhà chơi, ai cũng ngạc nhiên sao bình thường gia chủ không trồng mai mà năm mới hô biến ra mấy gốc cổ thụ uốn lượn nở bông vàng rực đẹp quá chừng. Xứ này thân thiện, chủ cũng thật thà kể, mai mua về chưng hết Tết gửi đi nhờ ông Tư Nhôm dưỡng sang năm lại lấy về. Ông mát tay dữ lắm, mai ông chăm cành đầy nụ nở bừng thấy no con mắt, ông còn bảo đảm nếu ít bông ông sẽ đưa cho cây khác chưng thay. Chớ để ở nhà tự bón tự phun, dễ mai chưa dày lá đã ngủm mất tiêu, chủ nhà thở than nhìn mấy cây kiểng héo queo quanh vườn.
Bâng khuâng màu nắng

Bâng khuâng màu nắng

(GLO)- Nắng đem đến cho chúng ta biết bao cảm xúc. Tôi yêu những bình minh khi trời đông bừng lên sắc hồng. Tôi thích nhìn những ánh nắng lọt qua khe cửa, lung linh trên những khóm cây được trồng trước ban công. Tôi cũng yêu cái nắng chiều rực rỡ lung linh trên vòm cây, mặt nước, mái nhà. Trong ánh nắng vàng tươi của ngày mới, tôi cũng nhớ rất nhiều về những giọt nắng của ngày đã qua.