Thơ Phương Loan: Dòng sông kiêu hãnh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam

(GLO)- "Dòng sông kiêu hãnh" là những câu thơ đầy tự hào của tác giả Phương Loan khi nhắc đến Pô Cô-nơi ghi dấu tay chèo thuyền độc mộc của Anh hùng A Sanh đưa bộ đội qua sông đánh giặc. Giờ đây, dòng sông ấy đã trở thành điểm đến hấp dẫn bao lữ khách với vẻ đẹp tựa "nàng sơn nữ tuổi hai mươi"...

Ảnh: P.L

Ảnh: P.L

Mênh mông nước mênh mông bờ xa thẳm

Hỡi đại ngàn say đắm của ta ơi!

Dòng tinh anh linh khí của đất trời

Cứ chảy mãi đến muôn đời muôn kiếp.


Nghe trong gió tiếng chuông ngân tha thiết

Những cánh rừng vời vợi giữa tầng sương

Nắng đan lên trên khắp những cung đường

Vang tiếng trống rộn ngày khai hội.

Thuyền rẽ sóng băng mình lướt tới

Những tay chèo mang huyền thoại A Sanh

Hồn đại ngàn sâu thẳm khắc tên anh

Dòng máu đỏ trái tim người cộng sản.


Ôi Pô Cô, đang bừng lên xán lạn

Đẹp như nàng sơn nữ tuổi hai mươi

Khúc hoan ca trong sóng mắt rạng ngời

Ta mê đắm giữa đất trời huyền thoại.

Có thể bạn quan tâm

Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

(GLO)- "Cỏ mây" của nhà thơ Lê Từ Hiển như một khúc tự tình của hoa dại, của mây trời, thỏa sức sống đời thảnh thơi nơi triền sông, cô độc trong sự ngọt ngào, hồn nhiên, ngất ngưởng...
Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

(GLO)- Nhà thơ Bùi Quang Thanh quê Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, tuổi Canh Dần (1950). Năm 1971, ông là lính của Mặt trận Tây Nguyên, đã từng tham gia chiến dịch giải phóng Đăk Tô-Tân Cảnh 1972 và suýt nữa thì nằm lại giữa rừng “cánh Trung” vì sốt rét.

Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

(GLO)- Loài hoa mang trong mình vị đắng đót nhưng vẫn căng mình tận hiến không chỉ sắc vàng rực rỡ mà còn nuôi dưỡng cho đất đỏ bazan màu mỡ. Bài thơ "Hoa đắng" của nhà thơ Ngô Thanh Vân là những lời viết đầy cảm xúc dành cho loài hoa đặc trưng của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió này.
Thơ Phùng Sơn: Biển nhớ

Thơ Phùng Sơn: Biển nhớ

(GLO)- Những cảm xúc dạt dào như con sóng được tác giả Phùng Sơn thể hiện trong bài thơ "Biển nhớ". Trước mênh mông của biển, sóng vô tình vỗ bờ rồi lại mải miết trôi xa, để lại một nỗi ngóng trông, mong chờ, nhung nhớ...