Thênh thang mây trời

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi có việc đi xa, trở về đúng dịp tháng 3 vừa chớm. Đây có lẽ là khoảng thời gian mà tiết trời đẹp nhất trong năm, máy bay ở tầm thấp, đôi cánh nghiêng nghiêng trong mây. Qua ô cửa kính, tôi tưởng mình có thể đưa tay mà chạm vào mây trời.
Từ trên cao nhìn xuống, những mỏm núi nhấp nhô ẩn hiện dưới những vòm mây. Từng cụm mây trắng xốp, la đà vấn vít nhau, vấn vít núi đồi, thênh thang và nhẹ nhõm. Tôi thấy mình như đang được bay cùng những đám mây bồng bềnh ngoài kia.
Minh họa: HUYỀN TRANG
Minh họa: HUYỀN TRANG
Một buổi sớm, tôi cùng những người bạn rong ruổi về phía ngoại ô. Thành phố bé nhỏ của chúng tôi nằm lọt thỏm giữa bốn bề là núi. Ly cà phê sớm ấy không mang hương vị của chỗ ngồi quen thuộc bên vỉa hè tấp nập người qua lại, mà đẫm hương của gió núi và mây trời. Khi xung quanh không phải là những bức tường choán hết tầm nhìn, mà là lồng lộng gió từ mặt hồ và núi trầm mặc cùng thản nhiên mây trắng thì ly cà phê quen thuộc dường như cũng mang một hương vị khác. Câu chuyện của chúng tôi hôm ấy cũng khác, không còn là những bộn bề của đời sống công chức bàn giấy. Chúng tôi lùi hẳn về một khoảng xa xôi, trong trẻo, thênh thang như mây trời đang hiển hiện trước mặt.
Một người bạn kể về quãng tuổi thơ vất vả, nhọc nhằn nhưng ăm ắp tiếng cười. Thế hệ chúng tôi, ai cũng đã từng có tuổi thơ như vậy. Tháng ngày chân đất đầu trần, tóc khét nắng trên lưng trâu, chơi những trò chơi ở miền quê nào cũng có. Từ những miền quê ấy, chúng tôi có mặt ở đất này như một mối lương duyên. Trong một buổi sớm mai trong lành, chúng tôi cùng nhau nhắc lại tuổi thơ của mình, quê hương của mình, cùng ngước lên nhìn vòm trời chứa chan mây trắng nơi miền đất đang nuôi dưỡng chúng tôi. Chúng tôi thật giống những đám mây kia, bồng bềnh vô định, rồi neo về phía núi, thảnh thơi, nhẹ nhõm.
Tôi thường nghe người ta nói với nhau về sống chậm. Đọc một cuốn sách, nghe một bản nhạc, ngắm nhìn một đóa hoa vừa nở còn đượm sắc hương, thả mình theo một áng mây trời... không phải là điều quá khó để thực hiện. Như buổi sớm mai này, khi mà ngỡ như thời gian đã làm cằn cỗi đi tất thảy mọi xúc cảm thì tôi lại được đặt bàn tay mình lên lưng chú nghé con có cái xoáy hoa ngộ nghĩnh, lùa những ngón tay vào bộ lông mềm mượt của một chú dê con mà như gặp lại mình ở một khoảng thời gian đã trôi qua rất xa. Hương đồng ruộng, hương cỏ, hương bùn đất quyện với hương ban mai vấn vít trong gió núi rời rợi. Và xa kia là mặt trời. Mặt trời soi bóng núi đổ xuống mặt hồ lao xao gió. Những gợn bạc lăn tăn lấp lóa ngàn vạn tia sáng hắt lên những lá mây tinh sạch chờn vờn ngay chân núi.
Rồi chúng tôi sẽ cùng nhau già đi ở đây. Tôi có lẽ sẽ còn có những chuyến đi xa. Mỗi chuyến đi sẽ là những trải nghiệm để tôi biết thêm những điều mới mẻ ở những nơi tôi đến. Nhưng có một điều chắc chắn rằng, khi máy bay hạ độ cao, khi thành phố lọt thỏm giữa bốn bề là núi của tôi lấp ló dưới những tầng mây nhẹ bẫng thì lòng tôi lúc nào cũng sẽ như reo lên, tay tôi như muốn vươn ra để hái lấy những đóa mây trời.
Dẫu là từ trên cao dõi xuống hay từ chân núi ngước vọng lên thì cảm giác thênh thang, thơ thới, bềnh bồng theo mây trời lúc nào cũng như giấu sẵn trong người. Chỉ cần ánh mắt chạm vào, sẽ tự khắc rung ngân lên những xốn xang yêu mến.
ĐÀO AN DUYÊN 

Có thể bạn quan tâm

Nhà thơ Đào Đức Tuấn (thứ 2 từ phải sang) khẳng định người nghệ sĩ cần hun đúc tinh thần lao động sáng tạo phù hợp với thời kỳ mới. Ảnh: Lam Nguyên

“Trái ngọt” từ một trại sáng tác

(GLO)- Sau 1 tuần tổ chức đi thực tế và dành thời gian cho trại viên tự do sáng tạo, Trại sáng tác Văn học nghệ thuật (VHNT) năm 2025 tại cao nguyên Gia Lai bế mạc ngày 3-11. Từ đây, nhiều cảm xúc đẹp đẽ được chắt lọc và gửi trao qua từng tác phẩm.

“Giữ lửa” nghề thủ công truyền thống ở vùng cao

“Giữ lửa” nghề thủ công truyền thống ở vùng cao

(GLO)- Giữa nhịp sống hiện đại, khi những sản phẩm công nghiệp ngày càng phổ biến, ở các xã vùng cao trong tỉnh vẫn có những nghệ nhân miệt mài gìn giữ nghề thủ công truyền thống của dân tộc mình. Họ không chỉ làm ra sản phẩm để mưu sinh, mà còn giữ lửa cho những giá trị văn hóa truyền đời.

Tác phẩm Đại hội quân nhân Sư đoàn 5 của họa sĩ Huỳnh Phương Đông sáng tác năm 1965.

Văn học và số phận con người

(GLO)- Kỷ nguyên mới mà Ðảng ta đang dồn sức dẫn dắt toàn dân tộc vươn tới, hiểu một cách nôm na là kỷ nguyên mà toàn dân tộc ai cũng hạnh phúc. Hay như lời Bác Hồ giản dị-“…dân ta được hoàn toàn tự do, đồng bào ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành”. 

Niềm vui của nghệ nhân Thui và cô gái trẻ Hyăo khi được tham gia biểu diễn ở thủ đô, đồng thời giao lưu với các dân tộc anh em. Ảnh: Lam Nguyên

“Hoa của núi” tỏa sắc tại Hà Nội

(GLO)- Như những bông hoa rừng mộc mạc mà đậm hương sắc, 25 nghệ nhân Bahnar làng Kon Măh (xã Ia Khươl, tỉnh Gia Lai) góp mặt tại chuỗi hoạt động tháng 10 với chủ đề “Em là hoa của núi” diễn ra tại Làng Văn hóa-Du lịch các dân tộc Việt Nam, nơi hội tụ vẻ đẹp và tình đoàn kết các dân tộc anh em.

Người kể chuyện làng mình

Người kể chuyện làng mình

(GLO)- Không chỉ ghi dấu ấn bởi là một trong số ít nữ họa sĩ ở khu vực miền Trung - Tây Nguyên theo đuổi và thành công với dòng tranh sơn mài, nữ họa sĩ Hồ Thị Xuân Thu còn là người kể chuyện buôn làng thật tài tình bằng ngôn ngữ hội họa.

Nữ họa sĩ ba miền hội ngộ phố Núi

Nữ họa sĩ ba miền hội ngộ phố Núi

(GLO)- Những ngày này, công tác chuẩn bị cho triển lãm “Về miền đất đỏ” của các nữ họa sĩ Bắc - Trung - Nam đang được gấp rút triển khai nhằm kịp ra mắt đông đảo công chúng yêu nghệ thuật vào ngày 20-10, đúng dịp kỷ niệm 95 năm Ngày Phụ nữ Việt Nam.

Chương trình nghệ thuật đặc biệt “Sắt son niềm tin theo Đảng” sẽ diễn ra vào tối 4-10

Chương trình nghệ thuật đặc biệt “Sắt son niềm tin theo Đảng” sẽ diễn ra vào tối 4-10

(GLO)- Chào mừng thành công của Đại hội đại biểu Đảng bộ tỉnh lần thứ I, nhiệm kỳ 2025-2030, tối ngày 4-10, tỉnh Gia Lai tổ chức chương trình nghệ thuật đặc biệt với chủ đề “Sắt son niềm tin theo Đảng” tại Quảng trường Nguyễn Tất Thành (phường Quy Nhơn).

null