Nỗi buồn buôn cổ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
Có lịch sử gần 100 năm, buôn Buôr (xã Tâm Thắng, huyện Cư Jút, tỉnh Đắk Nông) được Bộ VH-TT-DL công nhận là buôn cổ nhất Tây Nguyên với những giá trị văn hóa vật thể và phi vật thể. Nhưng thời gian qua, không gian văn hóa nhà dài của buôn Buôr đã dần biến mất, những giá trị văn hóa của người Ê Đê ngày càng phai nhạt.

Vắng bóng nhà dài

Từ trước những năm 1975, hàng trăm hộ dân là người đồng bào dân tộc Ê Đê đã di chuyển từ TP Buôn Ma Thuột (tỉnh Đắk Lắk) đến khu vực bên dòng sông Sêrêpốk (xã Tâm Thắng) để sinh sống. Họ định cư, quần tụ bên nhau thành một cộng đồng dân cư, mưu sinh bằng nghề đánh cá, trồng lúa. Họ sống chan hòa, đùm bọc nhau và những giá trị văn hóa của cộng đồng người Ê Đê được gìn giữ, lưu truyền từ đời này sang đời khác.

Năm 2007, buôn Buôr được Bộ VH-TT-DL công nhận là buôn đồng bào Ê Đê cổ nhất Tây Nguyên, với những giá trị văn hóa vật thể và phi vật thể được lưu truyền. Thế nhưng, hơn 17 năm thực hiện đề án bảo tồn buôn cổ, khi chúng tôi trở lại, cảnh vật thật buồn. Buôn Buôr không còn dáng dấp buôn cổ của người Tây Nguyên.

Trước đây, buôn Buôr có hàng chục căn nhà dài, là không gian sinh hoạt chung của nhiều thế hệ, nét đặc trưng văn hóa mẫu hệ của đồng bào Ê Đê. Nay rong ruổi hết cả buôn, số lượng nhà dài hiện chỉ còn đếm trên đầu ngón tay. Trong đó, có khoảng 7 căn nhà được người dân sử dụng thường xuyên, số còn lại một phần đã hư hỏng, không sử dụng được hoặc người dân đưa ra rẫy làm chòi.

Nhìn về phía cuối buôn với ánh mắt lặng buồn, ông Y Jút Byă, Bí thư Chi bộ buôn Buôr, cho biết, ông đã trải qua 69 mùa rẫy, chứng kiến sự hình thành, phát triển của buôn và cũng chứng kiến nét văn hóa của chính dân tộc mình đang dần bị thay đổi. Ông Y Jút Byă kể, trước đây buôn có hàng chục ngôi nhà dài, trong đó có những ngôi nhà dài lớn của những gia đình phải thực hiện cả 2 đến 3 mùa rẫy mới xong. Vì là không gian sinh hoạt chung, nơi lưu giữ tinh hoa, văn hóa của đồng bào dân tộc Ê Đê nên cả gia đình, dòng tộc đều gìn giữ và tôn kính.

Chúng tôi ghé thăm nhà của anh Y Vỹ Ktul - một trong số ít gia đình giữ lại nhà dài để sinh sống. Anh Y Vỹ nói rằng đang có ý định bán căn nhà dài của mình vì đã quá cũ kỹ và không còn phù hợp với gia đình. Đây là căn nhà anh được cha mẹ vợ làm từ ngày mới cưới, đến nay đã trải qua hơn 30 năm. “Bây giờ muốn sửa lại nhà như hiện trạng ban đầu phải mất đến 400-500 triệu đồng”, anh Y Vỹ Ktul chia sẻ.

Sớm có giải pháp bảo tồn

Ông Y Jút Byă tâm sự, nhà dài ở buôn dần vắng bóng khiến không gian văn hóa của người Ê Đê cũng phai nhạt. “Bán nhà dài, người dân bán cả chiêng, trống, chum, chóe... Các cổ vật của người Ê Đê ở buôn về tay chủ mới. Nếu như trước đây trai trẻ trong làng ai cũng biết đánh chiêng, thì giờ chỉ còn người già mới thể hiện được. Các ngành nghề đan lát, dệt thổ cẩm giờ đây cũng hiếm truyền nhân vì thanh niên không mặn mà học nữa và sản phẩm làm ra không tiêu thụ được”, ông Y Jút buồn bã nói.

Thực vậy, khi chúng tôi đến nhà bà H’Waih, bắt gặp người phụ nữ ngoài 70 tuổi này miệt mài ngồi bên khung cửi để dệt một bức thổ cẩm. Khi có thời gian rảnh, bà đều dệt thổ cẩm tặng con cháu. Mấy chục năm qua, sản phẩm bà làm ra rất nhiều nhưng chủ yếu phục vụ gia đình vì chẳng có khách nào đặt mua.

Ông Trần Thế Quang, Chủ tịch UBND xã Tâm Thắng, thông tin, từ năm 2007, UBND tỉnh Đắk Nông đã có đề án bảo tồn buôn Buôr thành buôn cổ của người Ê Đê. Ban đầu, ngành chức năng hỗ trợ kinh phí để tôn tạo, sửa chữa những ngôi nhà dài cho người dân, nhưng sau đó kinh phí hạn hẹp nên phải tạm ngưng. Từ đó, nhà dài ở buôn Buôr dần hư hỏng và bị người dân bán dần. Nếu ngành chức năng không sớm có biện pháp bảo tồn những căn nhà dài, mai này buôn Buôr sẽ chỉ còn nhà bê tông. Mất nhà dài, không gian văn hóa của người Ê Đê sẽ dần biến mất, buôn Buôr sẽ không còn là buôn cổ.

Cũng theo ông Trần Thế Quang, hiện nay buôn Buôr được chọn là 1 trong 44 điểm tham quan thuộc 3 tuyến du lịch Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Đắk Nông tổ chức và đang được đoàn chuyên gia của UNESCO tái thẩm định. Hy vọng rằng, thời gian tới, ngành chức năng sẽ quan tâm, hỗ trợ đưa buôn Buôr trở thành buôn du lịch, từ đó có những giải pháp thiết thực nhằm bảo tồn buôn cổ của người Ê Đê ở tỉnh Đắk Nông.

Có thể bạn quan tâm

Tùy theo điều kiện của từng gia đình để chuẩn bị quy mô lễ cúng lớn hay nhỏ

Gia Lai: Độc đáo lễ thổi tai của người Jrai

(GLO)- Nằm trong chuỗi các hoạt động Lễ cầu mưa Yang Pơtao Apui huyện Phú Thiện năm 2025, sáng 27-3, tại xã Ia Yeng đã diễn ra lễ thổi tai của người Jrai. Nghi lễ được tái hiện rõ nét giúp du khách hiểu được ý nghĩa văn hóa tâm linh trong đời sống của người Jrai nơi đây.

Lễ cầu mưa trên đỉnh núi thần: Di sản đặc biệt

Lễ cầu mưa trên đỉnh núi thần: Di sản đặc biệt

(GLO)- Trên đời có thực sự tồn tại những con người có quyền năng hô mưa gọi gió? Chính hiện thực và truyền thuyết hư ảo đan cài vào nhau khiến lễ cầu mưa của Yang Pơtao Apui ở thung lũng Ayun Hạ trở thành một hiện tượng đặc biệt, hấp dẫn bởi sự linh thiêng, huyền bí.

Tự hào con cháu Hai Bà Trưng

Tự hào con cháu Hai Bà Trưng

(GLO)- Đền thờ Hai Bà Trưng là di tích quốc gia đặc biệt, tọa lạc tại thôn Hạ Lôi, xã Mê Linh, huyện Mê Linh, TP. Hà Nội. Đây cũng là quê hương của Hai Bà Trưng-những nữ tướng anh hùng đã nổi dậy chống quân xâm lược nhà Hán.

 Linh thiêng lễ cúng Quý Xuân tại An Khê. Ảnh: Ngọc Minh

Linh thiêng lễ cúng Quý Xuân tại An Khê

(GLO)- Ngày 8 và 9-3 (nhằm mùng 9 và 10-2 âm lịch), Ban Nghi lễ đình An Khê tổ chức lễ cúng Quý Xuân tại An Khê trường và An Khê đình thuộc Khu di tích Tây Sơn Thượng đạo (thị xã An Khê, tỉnh Gia Lai).

Phục dựng lễ mừng lúa mới của người Jrai. Ảnh: Lam Nguyên

Nghĩ suy trong mùa lễ hội

(GLO)- Lễ hội là sinh hoạt văn hóa dân gian đậm tính cộng đồng và được tổ chức khắp mọi miền đất nước. Ngoài 2 dân tộc bản địa Jrai và Bahnar, trên địa bàn tỉnh Gia Lai còn có 42 dân tộc anh em khác sinh sống với bản sắc văn hóa lễ hội độc đáo.

Nối nghề

Nối nghề

Lần đầu tiên nghệ nhân Y Pư giới thiệu nghề làm gốm thủ công tại Bảo tàng tỉnh trong khuôn khổ Tuần lễ Văn hóa - Du lịch tỉnh Kon Tum lần thứ 3 (năm 2016) đã để lại ấn tượng đẹp.

Ông Đinh Plih sắp xếp bộ cồng chiêng và các vật dụng sẵn sàng đem theo khi đi trình diễn, quảng bá văn hóa dân tộc Bahnar. Ảnh: N.M

Đinh Plih: Tự hào “vốn liếng” văn hóa Bahnar

(GLO)- “Ý nghĩa của công việc không phải chỉ nằm ở chỗ tiền bạc mà còn ở nhu cầu về tinh thần, biểu hiện của giá trị, một vốn liếng để tự hào”. Câu nói này thật đúng đối với ông Đinh Plih (xã Tơ Tung, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai). Với ông, hạnh phúc đơn giản là bản thân được sống trọn với đam mê.

Sức sống của lễ hội Tây Nguyên

Sức sống của lễ hội Tây Nguyên

(GLO)- Hoa pơ lang thắp lửa cuối khu nhà mồ làng Pyang, thị trấn Kông Chro, tỉnh Gia Lai. Nổi bật giữa lớp lớp nhà mồ cũ là 3 nhà mồ mới làm. Đó là những dấu hiệu mùa lễ hội giữa núi rừng Trường Sơn.

Lễ bỏ mả của người Bahnar ở Kông Chro

Lễ bỏ mả của người Bahnar ở Kông Chro

(GLO)- Từ 21 đến 23-2, làng Pyang (thị trấn Kông Chro, huyện Kông Chro, tỉnh Gia Lai) tưng bừng tổ chức lễ bỏ mả-một trong những lễ hội lớn và đặc sắc nhất của người Bahnar Đông Trường Sơn

Lễ báo hiếu: Thơm thảo tấm lòng con cái

Lễ báo hiếu, thơm thảo tấm lòng con cái

(GLO)- Trong đời sống sinh hoạt hàng ngày, người Bahnar luôn nhắc nhau: “Phải kính trọng cha mẹ như mặt trăng, kính trọng ông bà như mặt trời”. Khi đã trưởng thành, con cái đều nghĩ đến việc tổ chức lễ báo hiếu cha mẹ (teh nhung ăn kră).