Những tờ lịch cuối

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Hồi nhỏ, sáng nào ngủ dậy, tôi cũng xé tờ lịch ngày hôm qua rồi cất để dành làm đồ chơi, khi thì cắt làm đồng tiền để chơi đồ hàng, khi thì gấp thành các con vật, đôi khi để dành nhiều tờ lịch lại đóng tập để vẽ. Lâu rồi thành quen. Và, khi có gia đình, tôi đem nếp quen đó “truyền” lại cho cậu con trai. 
Sáng nay, như mọi ngày, cu cậu ngủ dậy và bắc ghế lên để xé tờ lịch, rồi gọi mẹ: “Mẹ ơi! Chỉ còn vài tờ lịch nữa là hết, chuẩn bị tới Tết rồi đúng không mẹ?”. Cu cậu reo lên vui sướng, còn tôi thì bỗng thấy lòng buồn man mác. Nhìn đôi ba tờ lịch cuối của tháng 12 còn trên bloc lịch treo trên tường, những kỷ niệm ngày xưa chợt ùa về.
Tôi nhớ, khi những tờ lịch trên tường ngày một mỏng là khi tiết trời Pleiku trở lạnh. Ngày ấy, nơi xóm tôi, gia đình nào cũng có một lò than đỏ giữa nhà để giữ ấm. Mẹ tôi tận dụng lò than này vừa làm mứt, vừa giữ ấm cho cả nhà. Những ngày cuối năm, lũ trẻ chúng tôi thích lắm, vì được ngồi bên cạnh lò than ấm, lâu lâu được ké một miếng mứt, được ăn củ khoai lang nướng béo ngậy, thơm nức. Qua hết mùa lạnh, mặt đứa trẻ nào cũng đỏ hồng, khô ráp và nứt nẻ vì than nóng, vì lạnh, chỉ có những con mèo thật thảnh thơi khi được cuộn tròn mình ngủ bên cạnh lò than ấm mà chẳng lo nghĩ gì.
Ảnh minh họa (nguồn: Internet).
Ảnh minh họa (nguồn: Internet).
Rồi khi tôi học THPT, niềm vui xen lẫn nỗi buồn, những cảm nắng thời học trò cứ ghi mãi trong lòng chẳng bao giờ dám thổ lộ. Những tờ lịch vẫn được tôi xé đều đặn. Mới dịp hè năm nay, khóa học cấp III của tôi họp mặt 20 năm ra trường, bạn bè gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Nghe bạn nhắc lại thói quen lưu giữ những tờ lịch cũ của mình, lòng tôi lại ngân những bồi hồi, xao xuyến. 
Có tờ lịch mang đến niềm vui khôn xiết, nhưng cũng có những tờ lịch in dấu nỗi buồn, sự thất vọng, lo lắng mà đời người ai cũng sẽ trải qua. Dù đau buồn hay hạnh phúc, những tờ lịch vẫn đều đặn rời khỏi bloc như những chiếc lá rời cành khi đã xanh hết mình. Và, khi năm mới đến, những tờ lịch lại nối tiếp nhau như một dòng chảy tiến về phía trước, mang theo nhiều hy vọng mới cho mỗi người.
LÊ VI THỦY

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null