Mưa tháng 10

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Pleiku đã vào tháng 10. Mùa mưa năm nay đến muộn. Những cơn mưa rả rích, tí tách trong khí hậu chớm đông, lành lạnh của ngày chuyển mùa.
Mưa đi qua để lại màn sương mù giăng giăng khắp phố. Sáng nào đi làm sớm, tôi cũng như bước vào chốn bồng lai tiên cảnh. Đi cách 10 m đã không thấy được nhau. Vẻ đẹp mờ ảo của sương mù Phố núi cộng với thời tiết se lạnh đủ để những cơn buồn ngủ tan đi nhanh chóng. Tôi nhớ có người bạn lần đầu tiên lên Pleiku đã thích mê sương mù. Bạn bảo, Pleiku nhỏ xinh, không xô bồ và đầy mê hoặc.
Những buổi sáng Pleiku mưa, dọc đường Nguyễn Du loang loáng nước, những cây cổ thụ càng làm cho thành phố thêm màu cổ tích. Tôi nhớ lúc nhỏ nơi nhà tôi ở đầy thông. Những cây thông thật to, sừng sững và đẹp một cách lạ lùng.
Bản thân tôi có một tình yêu không thể nói thành lời với những cây cổ thụ, bởi cây như một người bạn, một chứng nhân lịch sử, qua bao nhiêu biến cố vẫn vươn mình trước sóng gió cuộc đời. Bây giờ, nhiều nơi, cổ thụ đã nhường chỗ cho sự phát triển của thành phố. Khi đi giữa một con đường đầy nắng, tôi lại tiếc những con đường rợp bóng cây. Dù vậy, tôi vẫn yêu Pleiku đến lạ.
Ảnh minh họa (nguồn: Internet)
Ảnh minh họa (nguồn: Internet)
Những buổi sáng mưa rảnh rỗi, tôi lười chẳng muốn ra khỏi cái chăn ấm áp mà mình đang quấn tròn như cái tổ. Tự thưởng cho mình giấc ngủ nướng chỉ để cảm nhận thêm một chút hơi ấm. Mưa, sợ nhất là áo quần luôn trong tình trạng âm ẩm. Ngày nay, với những thiết bị như bàn ủi, máy sưởi tiện dụng thì không phải lo đồ ẩm và có mùi khó chịu nữa.
Tôi nhớ ngày xưa, nhà tôi thường dùng bàn ủi con gà được làm bằng gang, bên trong bỏ than, cầm nặng trịch. Những chiếc áo được mẹ là thẳng thớm và phẳng phiu đến nỗi tôi không nỡ mặc vì sợ nhăn mất bộ đồ. Qua thời gian, chiếc bàn ủi con gà cũng biến mất lúc nào không hay và trở thành hoài niệm...
Thật thú vị khi một buổi sáng nào đó ngồi nhấm nháp ly cà phê nơi góc phố, nghe dư âm từng giọt đắng, ngắm dòng người qua lại giữa cơn mưa phảng phất sương mù. Tôi biết, chẳng nơi đâu tôi dành nhiều tình yêu như Pleiku. Nơi có biết bao niềm thương mến.
LÊ VI THỦY

Có thể bạn quan tâm

Gia Lai hưởng ứng Cuộc thi “Tự hào một dải biên cương” lần thứ IV

Gia Lai hưởng ứng Cuộc thi “Tự hào một dải biên cương” lần thứ IV

(GLO)- Ban Tuyên giáo và Dân vận Tỉnh ủy Gia Lai vừa có công văn về việc phối hợp tuyên truyền, triển khai Cuộc thi và Triển lãm ảnh nghệ thuật cấp quốc gia “Tự hào một dải biên cương” lần thứ IV - năm 2026 do Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương phối hợp với các cơ quan liên quan tổ chức.

Giữ dấu quê hương qua dự án âm nhạc

Giữ dấu quê hương qua dự án âm nhạc

(GLO)- Từ giấc mơ dang dở gần 10 năm, nhạc sĩ Lưu Minh Quang Ngọc trở lại với âm nhạc bằng tất cả trải nghiệm sống và tình yêu văn hóa. Dự án “Việt Nam mình đẹp lắm”, mở đầu bằng phần “Gió đại ngàn thổi qua miền đất Võ” là hành trình đi tìm và lưu giữ hồn cốt quê hương qua từng giai điệu.

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

(GLO)- Ngày 7-1-2026, Tổng Bí thư Tô Lâm đã ký ban hành Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam và khẳng định quan điểm phát triển văn hóa, con người là nền tảng, nguồn lực nội sinh quan trọng, động lực to lớn, trụ cột, hệ điều tiết cho sự phát triển nhanh và bền vững đất nước.

Gửi chút tình về với đại ngàn

Gửi chút tình với cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Họa sĩ Lý Khắc Nhu, một tên tuổi trong làng tranh thủy mặc ở TP. Hồ Chí Minh, vừa có chuyến thăm, làm việc với lãnh đạo Bảo tàng Pleiku (tỉnh Gia Lai) với tâm nguyện hiến tặng “gia tài” tượng gỗ Tây Nguyên mà ông cất công sưu tầm nhiều năm qua. 

null