Mưa tháng 10

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Pleiku đã vào tháng 10. Mùa mưa năm nay đến muộn. Những cơn mưa rả rích, tí tách trong khí hậu chớm đông, lành lạnh của ngày chuyển mùa.
Mưa đi qua để lại màn sương mù giăng giăng khắp phố. Sáng nào đi làm sớm, tôi cũng như bước vào chốn bồng lai tiên cảnh. Đi cách 10 m đã không thấy được nhau. Vẻ đẹp mờ ảo của sương mù Phố núi cộng với thời tiết se lạnh đủ để những cơn buồn ngủ tan đi nhanh chóng. Tôi nhớ có người bạn lần đầu tiên lên Pleiku đã thích mê sương mù. Bạn bảo, Pleiku nhỏ xinh, không xô bồ và đầy mê hoặc.
Những buổi sáng Pleiku mưa, dọc đường Nguyễn Du loang loáng nước, những cây cổ thụ càng làm cho thành phố thêm màu cổ tích. Tôi nhớ lúc nhỏ nơi nhà tôi ở đầy thông. Những cây thông thật to, sừng sững và đẹp một cách lạ lùng.
Bản thân tôi có một tình yêu không thể nói thành lời với những cây cổ thụ, bởi cây như một người bạn, một chứng nhân lịch sử, qua bao nhiêu biến cố vẫn vươn mình trước sóng gió cuộc đời. Bây giờ, nhiều nơi, cổ thụ đã nhường chỗ cho sự phát triển của thành phố. Khi đi giữa một con đường đầy nắng, tôi lại tiếc những con đường rợp bóng cây. Dù vậy, tôi vẫn yêu Pleiku đến lạ.
Ảnh minh họa (nguồn: Internet)
Ảnh minh họa (nguồn: Internet)
Những buổi sáng mưa rảnh rỗi, tôi lười chẳng muốn ra khỏi cái chăn ấm áp mà mình đang quấn tròn như cái tổ. Tự thưởng cho mình giấc ngủ nướng chỉ để cảm nhận thêm một chút hơi ấm. Mưa, sợ nhất là áo quần luôn trong tình trạng âm ẩm. Ngày nay, với những thiết bị như bàn ủi, máy sưởi tiện dụng thì không phải lo đồ ẩm và có mùi khó chịu nữa.
Tôi nhớ ngày xưa, nhà tôi thường dùng bàn ủi con gà được làm bằng gang, bên trong bỏ than, cầm nặng trịch. Những chiếc áo được mẹ là thẳng thớm và phẳng phiu đến nỗi tôi không nỡ mặc vì sợ nhăn mất bộ đồ. Qua thời gian, chiếc bàn ủi con gà cũng biến mất lúc nào không hay và trở thành hoài niệm...
Thật thú vị khi một buổi sáng nào đó ngồi nhấm nháp ly cà phê nơi góc phố, nghe dư âm từng giọt đắng, ngắm dòng người qua lại giữa cơn mưa phảng phất sương mù. Tôi biết, chẳng nơi đâu tôi dành nhiều tình yêu như Pleiku. Nơi có biết bao niềm thương mến.
LÊ VI THỦY

Có thể bạn quan tâm

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

(GLO)- Với 62 tác phẩm đến từ 56 nghệ sĩ của Gia Lai và TP. Hồ Chí Minh, triển lãm “Giao hòa 2” tạo nên hành trình thị giác giàu cảm xúc. Mỗi tác phẩm là một lát cắt sáng tạo, cùng khắc họa thiên nhiên, con người, đời sống đô thị và văn hóa Việt Nam nói chung, vùng đất Gia Lai nói riêng.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null