Mùa hạ tuổi thơ

Bạn nhìn sâu vào mắt tôi rồi hỏi, có cách nào quay lại được tuổi thơ không? Mặc dù trong đầu đã rõ rành rành câu trả lời cho mình, bạn thở dài cái thượt, xong nở một nụ cười chua chát. Trong vô thức bạn nói nhớ mùa hạ thuở ấu thơ vô cùng, muốn được trở lại một lần trong đời. Tôi giật mình, rồi ngỡ ngàng chợt nhận ra thời gian trôi nhanh quá đỗi, tuổi thơ của tôi đã lùi vào trong dĩ vãng hai mươi năm có lẻ.

 

 Cánh diều ngày xưa.
Cánh diều ngày xưa.



Rồi trong đầu tôi hiện ra những mùa hạ của tuổi ấu thơ thật yên bình. Ngọt lành và mát dịu. Đám bạn của tôi đó, đứa nào đứa nấy tóc đều hung đỏ, vàng hoe da đen nhẻm vì cái nắng miền Trung gay gắt. Mười đứa thì đến chín đứa gầy gò, cũng bởi do sự thiếu thốn đủ điều. Nắng miền Trung rực rỡ, bỏng rát. Ngồi trong nhà cũng cảm nhận được sự hầm hập của cái nắng hung dữ kia. Vậy mà đám trẻ con vẫn tung tăng ngoài nắng, vẫn vui đùa rộn ràng, mặc nhiên như là không có một chút nắng nào quanh đây. Đếm sao cho hết được những trò chơi ngày xưa? Này là bắn bi, nhảy dây, đánh khăng, đánh đáo, chơi chuyền, nhảy ngựa, ô ăn quan, rồng rắn lên mây... Và thật lạ, bằng một cách nào đó đặc biệt, cho đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ như in cách chơi và từng kiểu chơi của mỗi đứa. Xen lẫn giữa ký ức là cuộc sống thực tại, tôi bỗng chạnh lòng cho đám trẻ con bây giờ, nhất là trẻ con ở phố. Những đứa trẻ sớm làm quen với công nghệ mà không được vui chơi những trò chơi như chúng tôi ngày xưa đã chơi. Có chăng, chỉ vào một dịp nào đó thật đặc biệt, bọn trẻ mới được chơi với tâm thế lạ lẫm, ngơ ngác và cũng ít đứa hứng thú.

Mùa hạ tuổi thơ có những cánh diều bay chấp chới trên cao. Thoạt nhiên khi nghĩ tới, tôi thấy tay mình như vo lại nắm chặt sợi dây cước, còn mắt thì ngước nhìn lên bầu trời, dõi theo cánh diều của mình. Chân tôi đạp lên cuống rạ đồng chiều, đạp lên cọng cỏ mật thơm phưng phức và đồng cỏ nội xanh rờn. Tôi nhớ cánh diều làm thủ công biết nhường nào. Cánh diều đơn sơ, giản dị như chính những đứa trẻ quê vậy. Khung diều được làm bằng tre, còn lớp áo, đuôi thì làm bằng giấy báo, giấy vở học trò đã viết xong. Chứ không như bây giờ toàn những con diều sặc sỡ sắc màu, nhìn mãi tôi vẫn thấy chúng thật lạ lẫm làm sao. Mặc cho ai nói tôi cổ hủ đi chăng nữa tôi vẫn cứ giữ quan điểm cũ của mình, thích những cánh diều ngày xưa. Tôi kể với cô bạn, bạn xuýt xoa nói tiếc tuổi thơ quá và băn khoăn liệu bây giờ có còn ai làm diều thủ công như ngày xưa nữa không? Và đến đâu thì thấy cánh diều đó. Hai đứa nhìn nhau, rồi lại chỉ biết nương vào ký ức thôi.

Đến lượt nghe bạn kể tôi mường tượng được cả tôi và bạn đều đang đi trên chuyến tàu trở về tuổi thơ năm nào. Địa điểm tiếp theo mà chúng tôi ghé thăm là dòng sông quê mát rượi. Cái ngày xưa gan lì vô cùng, chẳng biết sợ hãi là gì, chưa biết bơi vẫn cứ nhảy xuống sông bì bõm với lũ bạn, uống không biết bao nhiêu lần nước sông mới có thể bơi được. Những con tàu tuổi thơ lênh đênh trên sông với bè chuối làm phao tự chế, với những lần nghịch tung trời, khoát nước lẫn nhau và những trận thi bơi náo nhiệt. Phần thưởng của tuổi thơ là những nụ cười, là tài sản quý giá, ai ai cũng nâng niu, gìn giữ. Bạn nhoẻn một nụ cười mãn nguyện khoe rằng ngày xưa bạn là người bơi giỏi nhất xóm và hẹn tôi một ngày mùa hạ trở lại dòng sông xưa để vùng vẫy. Chắc có lẽ cũng chẳng ai cười chúng tôi đâu nhỉ?

Mùa hạ tuổi thơ của tôi, của bạn, của những đứa trẻ miền quê là thiên đường, là giấc mơ cổ tích có thật. Thiên đường đó, sau này chúng tôi lớn lên, rời quê ra phố, sống ở phố bon chen, bức bối chỉ cần một phút tĩnh tâm lại, men theo ký ức ngày xưa thì lòng an yên, thảnh thơi vô cùng. Chúng tôi học cách soi lại tuổi thơ cho riêng mình, cho những tháng ngày thanh xuân tươi đẹp.

Ngoài kia mùa hạ đang xôn xao lắm rồi. Bạn đã sẵn sàng lên chuyến tàu tuổi thơ cùng tôi về những mùa hạ năm xưa?!

 

Theo Mai Hoàng (cadn)

Có thể bạn quan tâm

Tượng đài Bác Hồ ở Singapore

Tượng đài Bác Hồ ở Singapore

(GLO)- Nhiều người Việt Nam sinh sống, làm việc tại Singapore, đặc biệt là du khách trong nước sang đây thường đến thăm tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh trong khuôn viên Bảo tàng Văn minh châu Á (Asian Civilisations Museum) rợp bóng cây xanh.
Thơ Dương Kỳ Anh: Mùa xuân

Thơ Dương Kỳ Anh: Mùa xuân

(GLO)- Tác phẩm của nhà thơ Dương Kỳ Anh luôn giàu suy tưởng. “Mùa xuân” là một bài thơ như thế. Con người chúng ta, đôi khi chỉ cần thay đổi góc nhìn sẽ đem lại những cảm xúc hoàn toàn khác. Ví như, nếu cứ “thắt nút” sẽ càng thêm mỏi mệt, chỉ cần mở ra sẽ thấy xuân về…
Nàng tiên xứ mộc hoa

Nàng tiên xứ mộc hoa

(GLO)- Chiếc xe khách thả tôi xuống đỉnh đèo. Trời chiều. Gió lộng. Thảm lá rừng rờn bay trong sương. Mắt dõi theo con đường uốn lượn, tôi cố tìm lối xưa. Nhưng bất lực.
Thơ Huỳnh Dũng Nhân: Phố núi một lần tôi đến

Thơ Huỳnh Dũng Nhân: Phố núi một lần tôi đến

(GLO)- Dù chỉ đến một lần song phố núi mộng mơ cũng đủ để lại thương nhớ trong lòng lữ khách. Nỗi nhớ trong “Phố núi một lần tôi đến” của tác giả Huỳnh Dũng Nhân là giọt nắng ươm mơ, bụi mờ, nếp nhà sàn, là tay măng, đôi mắt ướt níu đường về của nàng sơn nữ…
Thơ Nguyễn Thị Đào: Khúc ru mùa

Thơ Nguyễn Thị Đào: Khúc ru mùa

(GLO)- Ngày xuân luôn đem lại một cảm giác tươi mới, phấn khởi. Có lẽ bởi vậy mà những lời thơ trong “Khúc ru mùa” của tác gỉa Nguyễn Thị Đào cũng trở nên nhịp nhàng, tươi vui khi nhắc đến thời khắc xuân về gõ cửa.
Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

(GLO)- Nhà thơ Văn Công Hùng từng nhận xét: “Lữ Hồng trải nghiệm cảm xúc của mình từ đá, từ núi, từ phố, từ đêm... từ nhiều thứ và vượt qua bản thân mình”. Lần này, với bài thơ “Bất chợt mùa xuân”, cô trải nghiệm cảm xúc tinh tế, trong trẻo của mình từ mùa xuân.
Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

(GLO)- Một chùm thơ về Pleiku, nơi anh đã sống và lao động nghệ thuật hơn 40 năm qua. Với 16 đầu sách văn học đã xuất bản, hàng ngàn bài báo đã in, nhà thơ Văn Công Hùng vẫn miệt mài sáng tạo hàng ngày, dẫu anh đã về hưu gần 5 năm nay. Chùm thơ này như một cách anh trả ơn Pleiku, trả ơn nơi đã giúp anh trưởng thành.
Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

(GLO)- Phố núi với thông xanh, nhịp chiêng ngân, vòng xoang chuếnh choáng luôn là chủ đề bất tận đối với thơ, văn. “Nắng xanh” của tác giả Lê Đình Trọng thêm một lần nữa cho thấy sức mê hoặc của vùng đất đầy nắng, gió song cũng rất nên thơ, trữ tình.
Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

(GLO)- “Một ngày Pleiku” của Nguyễn Thanh Mừng là những cảm nhận đầy tinh tế về tiết trời phố núi trong ngày với đầy đủ biến chuyển xuân, hạ, thu, đông. Ở đó còn có tấm chân tình nối liền duyên hải-cao nguyên để mà “chén vui chạm với chén ngông”, “bạn hiền gọi tiếp bạn hiền”…
Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

(GLO)- Vẫn là cái cảm thức đau đáu yêu Tây Nguyên, yêu Pleiku đến như có thể ngơ ngác, đến như phát hiện chiều “như vừa bong vỏ”, Văn Công Hùng “chợt tôi” vừa như một cuộc trở về lại như sắp sửa ra đi. Cái dùng dằng hóa thân ấy để có một bài thơ đầy day dứt...
Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Chiều ngày 19-1 (28 tết), Sở TT-TT TPHCM cùng các đơn vị phối hợp tổ chức khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023 với chủ đề “Thành phố Hồ Chí Minh - Xuân an vui, xuân thịnh vượng” trên tuyến đường Lê Lợi (từ đường Nguyễn Huệ đến bùng binh Quách Thị Trang, quận 1).