Ngọn đèn nhỏ bên khung cửa

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Chồng tôi nhận quyết định chuyển công tác vào một sáng cuối tháng Năm, khi sương vẫn còn giăng mờ trên những con dốc quen thuộc của phố núi Pleiku. Tin anh phải xuống Quy Nhơn theo diện hợp nhất 2 tỉnh không bất ngờ.

Chúng tôi đã chuẩn bị tâm lý từ một vài tháng trước. Tôi cười động viên: Phố biển đẹp mà, lại không xa lắm đâu. Rồi em và con lại có cơ hội xuống tắm biển thường xuyên hơn. Nói vậy nhưng trong lòng vẫn cứ bồn chồn lo âu, dù không thể gọi tên, nắm bắt được đó là gì.

Hai giờ sáng thứ Hai, chồng lục tục dọn đồ, dù đã cố gắng nhẹ nhàng để không làm mẹ con tôi thức giấc, nhưng cả đêm tôi không ngủ được nên khi nghe tiếng bước chân anh là tôi cũng tỉnh giấc. Pleiku vào mùa mưa, trời bắt đầu trở lạnh…

2.jpg
Tranh của họa sĩ Phạm Thanh Điệp

Anh xuống phố biển, bắt đầu một nhịp sống mới. Quy Nhơn - nơi có biển xanh và nắng vàng, nơi người ta hay gọi là “thành phố thi ca”. Chúng tôi từng cùng đến Quy Nhơn một vài lần, trong những chuyến cả nhà cùng đi chơi xa, đi dọc Eo Gió mà nghe lòng nhẹ bẫng. Nhưng giờ nghĩ đến nơi ấy, tôi lại thấy một khoảng cách không chỉ là địa lý. Bởi không gian xa nhất, đôi khi không phải là từ núi xuống biển, mà là từ thói quen chuyển sang nỗi nhớ. Tôi vẫn đi chợ và nấu ăn đều đặn như trước, vẫn dặn con học bài kỹ, vẫn đợi cuộc gọi video mỗi tối. Có hôm anh bận tăng ca đến trưa muộn vẫn chưa kịp ăn gì, hôm khác lại bận tiếp khách. Tôi chỉ nhắn ngắn gọn - Anh nhớ giữ gìn sức khỏe, cuối tuần lại về với em và con.

Dặn thế đấy, nhưng chẳng biết để cho anh hay tôi tự dỗ lòng mình.

Mỗi sáng, sau khi đưa con đến lớp, tôi lại ghé qua quán cà phê góc phố nơi có gốc táo già tỏa bóng bên kia đường, nơi hai vợ chồng từng ngồi uống nước, ngắm nhìn dòng người hối hả mỗi sáng. Bây giờ tôi ngồi một mình, nhìn về phía xa, hình dung ra Quy Nhơn lồng lộng gió và anh. Hàng trăm câu hỏi giăng ngang, buộc dọc qua não tôi… Cuộc sống thiếu bóng chồng trôi qua với những khoảng trống nhỏ bé nhưng dai dẳng. Những thói quen tưởng chừng bình thường bỗng trở thành niềm nhớ khôn khuây. Cả căn nhà như rộng thêm ra, lạnh hơn mỗi khi đêm về. Tôi biết hoàn cảnh của vợ chồng tôi không phải là cá biệt. Nhiều gia đình chung cảnh “vợ một nơi, chồng một nẻo” như nhà tôi. Chị gái tôi cũng phải chuyển nơi học cho con gái nhỏ, xa chồng và con trai lớn để xuống phố biển công tác…

Người ta hay gọi đó là nhiệm vụ, là điều chỉnh bộ máy, là bước chuyển mình. Tôi hiểu. Và tôi ủng hộ. Rồi tự động viên bản thân mình rằng rồi mọi chuyện sẽ ổn, sẽ thích nghi dần. Nhưng tôi cũng biết sẽ còn rất lâu tôi mới quen với nỗi cô đơn, nhất là đang vào mùa của những buổi chiều hun hút gió.

Pleiku những ngày này mưa nhiều hơn. Cây trà mi trước cổng nở một đợt hoa trắng tím rồi bắt đầu rụng lá. Tôi ngồi pha ấm trà, nhớ tiếng anh gọi con dậy đi học mỗi sáng, nhớ cả dáng anh chở tôi xuống dốc Phù Đổng mỗi cuối tuần. Bây giờ, tôi đi một mình và con dốc như dài thêm một quãng vậy.

Tôi không đếm ngày anh đi, chỉ đếm từng lần anh bảo “Mai họp xong sớm, chắc anh tranh thủ về được.” Tôi và con vẫn ở đây - nơi căn nhà nhỏ cuối ngõ, nơi những cơn gió chiều thổi về tưởng như được mang theo hương biển, lẫn cả vị nhớ. Tôi vẫn ở đây, như ngọn đèn nhỏ bên khung cửa sổ, âm thầm chờ sáng.

Có thể bạn quan tâm

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

Danh mục kênh chương trình phát thanh, truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu

(GLO)- Bộ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đã ban hành Thông tư 17/2025/TT-BVHTTDL quy định về danh mục kênh chương trình phát thanh, kênh chương trình truyền hình phục vụ nhiệm vụ chính trị, thông tin tuyên truyền thiết yếu của quốc gia và của địa phương.

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

(GLO)- “Suối nguồn Pleiku” là tập kỷ yếu do Ban liên lạc cựu học sinh liên trường trung học Pleiku trước năm 1975 thực hiện, tập hợp những bài viết xúc động về bạn cũ trường xưa. Qua từng trang viết, những ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa cũng được nhắc nhớ, trong lắng sâu xúc cảm.

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI) đưa văn chương và người đọc vào thời khắc chuyển mình chưa từng có. Nó có thể được xem là công cụ hỗ trợ người viết, cũng gợi mở vô số thách thức cùng các áp lực mới cần đối mặt.

Băng Châu và dấu ấn trở lại

Băng Châu và dấu ấn trở lại

(GLO)- Tại Liên hoan Tuồng và Dân ca kịch toàn quốc 2025, vai bà Hồng trong vở ca kịch bài chòi "Dòng sông kể chuyện" đã mang về tấm huy chương vàng cho Nghệ sĩ ưu tú (NSƯT) Huỳnh Thị Kim Châu (nghệ danh Băng Châu). 

Nhà thơ Đào Đức Tuấn (thứ 2 từ phải sang) khẳng định người nghệ sĩ cần hun đúc tinh thần lao động sáng tạo phù hợp với thời kỳ mới. Ảnh: Lam Nguyên

“Trái ngọt” từ một trại sáng tác

(GLO)- Sau 1 tuần tổ chức đi thực tế và dành thời gian cho trại viên tự do sáng tạo, Trại sáng tác Văn học nghệ thuật (VHNT) năm 2025 tại cao nguyên Gia Lai bế mạc ngày 3-11. Từ đây, nhiều cảm xúc đẹp đẽ được chắt lọc và gửi trao qua từng tác phẩm.

null