Lên Măng Đen nhớ Ngọc Tường

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Tôi vừa lên Khu du lịch sinh thái quốc gia Măng Đen (huyện Kon Plông, tỉnh Kon Tum) theo lời mời của mấy đồng nghiệp từ Đà Nẵng. Và trong cuộc chiêu đãi đậm bản sắc Tây Nguyên với lửa, xoang, chiêng và hát, một cô giáo hát bài “Tình ca Măng Đen” của nhạc sĩ Ngọc Tường.

Tôi quen nhạc sĩ Ngọc Tường từ năm 1981, khi anh đang là nhạc công của Đoàn Đam San, cây guitar có hạng, nhưng hình như hồi ấy, anh chưa sáng tác. Rồi sau đó, anh cứ âm thầm sáng tác. Và ít nhất tới giờ, anh để lại 2 bài hát cho 2 vùng đất, mà ai đã đến cũng phải hát hoặc nghe, là “Tình ca Măng Đen” và “Pleiku thân yêu”. Thực ra, về Pleiku, anh có ít nhất 2 tác phẩm, nhưng bài “Pleiku thân yêu” vẫn được nhiều người thích và thuộc hơn.

Măng Đen thời tôi và anh Ngọc Tường lên là một vùng đất còn hết sức hoang sơ. Có một lâm trường trồng thông, đa phần công nhân là nữ. Chị Giám đốc rất ít ra mặt tiếp khách vì lý do riêng nhưng giỏi, công nhân rất nể và cả... sợ. Chính thế hệ công nhân đầu tiên này đã làm nên những triền thông cho Măng Đen hôm nay (tất nhiên không kể số đã được trồng trước đó).

Bài “Tình ca Măng Đen” của anh Ngọc Tường ra đời từ cái thời ấy, đâu như năm 1984.

Mà lạ, anh là người quê Bình Định, viết bài hát về Tây Nguyên, nhưng lại bằng giai điệu dân ca Nghệ và được biểu diễn khắp nước. Tôi nhớ, Đài Tiếng nói Việt Nam ngày ấy có chương trình “Ca nhạc theo yêu cầu thính giả” phát sóng vào 7 giờ 30 phút sáng chủ nhật hàng tuần và rất nhiều thính giả đã yêu cầu được nghe bài này. Bây giờ thì có một số bạn bảo, bài ấy đơn giản, bolero, dễ hát nên dễ phổ biến... Nhưng, tính tuổi đời, nó cũng đã có mấy chục năm và vẫn được hát thường xuyên. Cái đêm ở Măng Đen ấy, tự nhiên không ai bảo ai, chúng tôi cùng bật dậy và... hòa ca bài rất khó hát đồng ca ấy.

Cũng như bài “Pleiku thân yêu” vậy. Rất nhiều lần, tôi đã hòa vào không khí âm nhạc trong cuộc vui khi tới cao trào: “Em ơi có yêu anh, hãy về cùng Phố núi, nơi tình yêu vẫy gọi...”. Nhiều lúc nghĩ, mình mà là lãnh đạo Măng Đen và Pleiku phải... thưởng to cho nhạc sĩ Ngọc Tường. Nghe bạn bè sành nhạc bảo, thực ra, bài “Pleiku chưa xa đã nhớ” của Ngọc Tường hay hơn bài “Pleiku thân yêu” nhưng khó hát hơn nên mọi người ít hát. Tôi thì cứ nhớ, khoảng từ những năm 1984 tới 1990 của thế kỷ trước, ra Sân vận động Pleiku xem bóng đá, nghỉ giữa 2 hiệp thế nào cũng được nghe bài hát này do Ban tổ chức sân mở. Và tôi thích bài hát này từ hồi ấy: “Chia tay cùng biển lớn/về cao nguyên núi đồi/cầm tay nhau đi tới/phố nhỏ mà thân thương”.

Nhạc sĩ Ngọc Tường dễ tính. Rất ít nhậu, nhưng bạn bè ngồi đâu đấy, gọi là ôm đàn tới và hát say sưa. Lặng lẽ như cây guitar, anh cứ thủ thỉ. Hình như anh có phổ của tôi 2 bài thơ, trong đó, bài “Hoài niệm” đã được anh làm đĩa. Thì thi thoảng nghe vang lên ở đâu đấy lại nhớ, chứ Ngọc Tường là mẫu nhạc sĩ ít màu mè, ít xưng tên tuổi, ít tận dụng cơ hội để đánh bóng, để xưng danh. Nhưng ca khúc của anh, dẫu anh không nhắc thì nó vẫn cứ vang lên ở nhiều nơi, nhiều cuộc, mà cái hôm ở Măng Đen của tôi vừa rồi là một ví dụ.

Lại nói Măng Đen. Tôi lên lần đầu từ hồi chưa chia tỉnh, cái hồi công nhân còn đang trồng rừng. Mua bánh mì và sữa hộp vào rừng thông ăn trưa và đi lang thang. Nghe nói, người ta có những quy định rất chặt chẽ để bảo vệ thông, nhưng khi các khách sạn với biệt thự mọc lên thì thông không thể không... quy hàng. Vả nữa, giờ Măng Đen không chỉ có thông, mà còn hoa, rất nhiều hoa đẹp. Rồi sau đấy lên mấy lần nữa, có lần đi cùng anh Đặng Ngọc Khoa-phóng viên Báo Thanh Niên, khi đã bắt đầu có khách sạn, nhà nghỉ ở đây, mỗi người làm vài bài thơ, bài thơ của anh Khoa sau được nhạc sĩ Trần Ái Nghĩa phổ nhạc, là bài “Ngẫu hứng Măng Đen”, giờ cũng trở thành “Măng Đen ca”, được rất nhiều người hát. Hôm ở Măng Đen ấy, với tư cách là người biết và quen cả 2 tác giả, tôi giới thiệu với các bạn Kon Tum, các bạn Măng Đen về Ngọc Tường và Đặng Ngọc Khoa và cuộc gặp sôi nổi hẳn lên. Lại nghĩ, đời tác giả, được như Ngọc Tường thế, cũng không phải nhiều.

Có thể bạn quan tâm

Nghề bó chổi đót tại An Khê. Ảnh: Ngọc Minh

Nghề bó chổi đót ở thị xã An Khê

(GLO)- Thị xã An Khê (tỉnh Gia Lai) hiện có hơn 10 hộ dân làm nghề bó chổi đót, tập trung ở các phường: An Phú, Tây Sơn, Ngô Mây. Thu nhập từ nghề bó chổi đót giúp nhiều gia đình có cuộc sống ổn định, yên tâm gìn giữ nghề truyền thống.

Đường liên xã Kon Gang-Hải Yang đang được nâng cấp, mở rộng. Ảnh: N.D

Khởi sắc Kon Gang

(GLO)- Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, xã Kon Gang (huyện Đak Đoa) là vùng căn cứ cách mạng vững chắc của tỉnh Gia Lai. Sau ngày giải phóng, cấp ủy, chính quyền và người dân nơi đây tiếp tục nỗ lực phát triển kinh tế, xây dựng quê hương ngày một khởi sắc.

Thành viên HTX Dịch vụ nông nghiệp Ia Tô (xã Ia Tô, huyện Ia Grai) mong muốn được hỗ trợ, kết nối tiêu thụ nông sản. Ảnh: H.D

Ia Grai: Hợp tác xã chủ động tìm đầu ra cho sản phẩm

(GLO)- Nhiều hợp tác xã (HTX) trên địa bàn huyện Ia Grai (tỉnh Gia Lai) đã chủ động tìm kiếm đầu ra cho sản phẩm của mình. Tuy nhiên, để sản phẩm mới có được chỗ đứng ổn định trên thị trường, các HTX rất cần sự hỗ trợ của chính quyền và ngành chức năng địa phương.

Hướng dẫn thực hiện các phong trào thi đua cho phụ nữ huyện Phú Thiện

Hướng dẫn thực hiện các phong trào thi đua cho phụ nữ huyện Phú Thiện

(GLO)- Sáng 25-3, Hội Liên hiệp phụ nữ (LHPN) tỉnh Gia Lai tổ chức tập huấn, hướng dẫn thực hiện các phong trào thi đua, đợt thi đua đặc biệt chào mừng các ngày lễ lớn và hưởng ứng phong trào xóa nhà tạm, nhà dột nát cho hơn 100 cán bộ, hội viên phụ nữ của 2 xã Ia Piar và Ia Peng (huyện Phú Thiện).

Diện mạo nông thôn xã Chư Mố ngày càng khang trang. Ảnh: R.H

Chuyện về những ngôi làng bên sông Ba

(GLO)- Đến xã Chư Mố (huyện Ia Pa, tỉnh Gia Lai), chúng ta nhận thấy tên gọi 5 làng ở đây đều gắn liền với dòng sông Ba và những người lập làng đầu tiên. Đó là các làng: Plơi Apa Ama Đă, Plơi Apa Ama H’Lăk, Plơi Apa Ama Lim, Plơi Apa Ơi H’Trông và Plơi Apa Ơi H’Briu.