Ký ức của ba

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Bảng khám bệnh điện tử hiển thị con số 106, tôi ngó quanh quất tìm ba tôi. Ông già lại đi lung tung đâu đó. Tôi hớt hải chạy quanh sảnh bệnh viện: “Kia rồi”, chiếc áo kaki màu xanh bộ đội.

Ba đang đứng ở chân cầu thang, bắt tay bác bảo vệ, hai ông chúi đầu vào nhau nói chuyện như thân thiết từ thuở nào: “Ba, ba ơi, ba tới số rồi”, tôi vừa thở vừa nói. Ba tôi cười khằng khặc: “Chưa khám mà tới số rồi sao?”. Tôi vỡ lẽ, oà lên, cái từ “tới số” lúc này được ông già chơi chữ thật điệu nghệ.

Minh họa: HIỂN TRÍ
Minh họa: HIỂN TRÍ

Ba chưa “tới số”, nhưng lòi ra bệnh tim lẫn Alzheimer, hèn gì nhớ nhớ quên quên. Nhớ ký ức của mấy mươi năm trước nhưng chuyện trưa nay ăn gì thì ông lại quên. Khám xong, ông lon ton ra thẳng ra chỗ bác bảo vệ, khoe: “Tớ cả đống bệnh nhé”.

Bác bảo vệ đáp lại với giọng đầy tự hào: “Thế cậu vẫn thua tớ, tớ còn bị cả gút mới tài”. Hai ông phá lên cười. Hóa ra, chờ khám bệnh lâu quá, ông già đi kiếm người nói chuyện thì gặp bác bảo vệ “cùng tần số”, hai ông đều tham gia cuộc chiến biên giới Tây Nam. Ba tôi bảy mươi tuổi dù đãng trí, mà vẫn hóm hỉnh, quảng giao.

Cuộc sống của hai cha con tôi cứ vui vẻ, bình lặng mãi cho đến một hôm, có ông già cụt tay ghé thăm nhà. Vừa thấy khách, ba đã đứng khựng lại, môi giần giật: “Ôi, thủ trưởng”. Họ vừa bắt tay vừa ôm chầm lấy nhau.

Người “thủ trưởng” ôm chặt lấy vai ba: “Nhờ có thằng Thắng giờ làm bảo vệ bệnh viện tỉnh mà tớ tìm ra tung tích của cậu, trái đất tròn thật”. Ba ngẩn ra: “Thắng nào?”. Bác bảo vệ mà ông nói chuyện thân tình hôm đi khám bệnh đã bị căn bệnh người già làm ba tôi quên lãng.

Tôi quanh quẩn ở trong chái bếp, tò mò lắng tai nghe câu chuyện của hai người. Nhưng chỉ có đoạn đánh nhau ác liệt bên Cam là nghe rõ, đến đoạn sau, ông thủ trưởng bỗng hạ giọng, ghé sát tai ba, ông nói đến đâu, mặt ba sầm lại, tái mét. Ông giữ nét mặt ấy ngay cả khi ông thủ trưởng đã về từ lâu. Thỉnh thoảng, ba cố gượng cười, nhưng nụ cười héo hon như đang mếu.

Chiều về, ông mắc võng nằm ngoài hiên, tay gác lên trán, buồn đến bỏ cơm. Một sáng, ba tôi không thức dậy, một cơn sốt như hút cạn sinh lực vốn đã hao mòn. Miệng ông lặp đi lặp lại: “Khờ nhom nâng sai rót niêng”. Ông nằm viện, mê man mấy ngày trời.

Hôm ấy, ông ngồi dậy được, tụt khỏi giường, ghé sát mặt vào mặt tôi đang trải chiếu nằm ngủ thiếp đi dưới sàn nhà: “Con đi tìm chị con về đây!”. Tôi tưởng ông vẫn đang nói sảng. Nhưng ánh mắt ông nghiêm nghị, không giống đang trong một cơn mê.

Ông kể rằng, nhờ chuyến thăm hôm trước của ông Trung đội trưởng mà ông biết rằng mình có một đứa con gái bên Campuchia - một đứa con chưa từng tồn tại trong cuộc sống và cả ý niệm của ông.

Ba ngồi cạnh tôi, ánh mắt sâu thăm thẳm như thể những hình ảnh của mấy mươi năm trước đang từ từ hiện ra. Hồi ấy, ba chỉ là cậu thanh niên ngoài hai mươi, đi tham gia cuộc chiến biên giới Tây Nam.

Một lần, trung đội của ông bất ngờ bị bao vây, họ co cụm, cố thủ ở rừng. Cầm cự được mấy hôm, trung đội phải đánh mở vòng vây dù ai nấy đã rệu rã, xiêu vẹo, má hóp lại vì đói khát. Ba nhớ rất rõ tiếng thất thanh, tiếng rên rỉ của đồng đội, vào một giây khắc ông cũng gục xuống, như rơi vào màn sương lạnh lẽo dù bàn tay cảm nhận sự bầy nhầy và ấm nóng của máu thịt.

Trong bất động, vô thức, ba bỗng cảm nhận được mùi khói bếp, tiếng sôi ùng ục, mùi thơm thuốc Bắc, cảm giác đau âm ỉ ở bụng, ở đùi. Ông cố mở mắt, nhìn cảnh vật xung quanh. Ngôi nhà vách nứa sao mà quen thuộc. Đang mấp mé gọi “mẹ” thì một ông già quắc thước thốt lên bằng tiếng Việt ngòng ngọng: “Bộ đội tỉnh rồi”. Một cô từ ngoài bước vào, vui mừng reo lên một câu bằng tiếng Khơ-me. Lúc này, ba tôi mới biết mình chưa chết. Hai cha con người Cam nói tiếng Việt bập bẹ, kể rằng ba đã hôn mê chục ngày trời sau khi được họ kéo lên từ một vục nước trong rừng.

Họ tận tình chăm sóc ba tôi, ông già nâng người ba dậy cho cô con gái đút từng muỗng thuốc. Ba cảm nhận được đôi bàn tay dịu dàng, mát rượi của cô gái. Cô chắc chỉ tầm mười tám đôi mươi. Đôi mắt to tròn, đen láy.

Cô ngồi cạnh ông hàng giờ, không nói gì, ánh mắt dịu dàng như vuốt ve đôi bàn tay mảnh khảnh của ông. Ba phải lòng ánh mắt cùng sự chăm sóc tận tình ấy. Ở cái thời sống chết chỉ trong gang tấc, tình yêu của những kẻ đôi mươi cũng vội vã, như thể ngày mai sẽ chẳng còn cơ hội sống và yêu. Vào một chiều mưa rả rích, khi cha cô gái đã ra ngoài tìm hái thuốc, họ đến bên nhau, xé tan những ngại ngùng.

Nhưng ba nhận ra thứ tình yêu nông nổi ấy có thể sẽ chỉ làm khổ nhau. Khi vết thương trên bụng chớm lành cũng là lúc ông biết sắp phải tìm về đơn vị.

Hôm ấy, ba bảo cô dạy mình một câu bằng tiếng Khơ-me: “Anh sẽ tìm em”. “Khờ nhom nâng sai rót niêng” - vừa trả lời ba, nụ cười trên môi cô chợt vụt tắt, có lẽ vì âm thầm nhận ra, câu hẹn ấy lại chính là lời từ biệt. Ba tôi ra đi, tặng cô tấm ảnh duy nhất có ghi họ tên và đơn vị mình, thì thầm vào tai cô gái “Khờ nhom nâng sai rót niêng” mà không biết mình đã để lại một giọt máu nơi này.

Xuất ngũ, ba theo gia đình vào Nam đi kinh tế mới. Cuộc sống vất vả mãi đến bốn mươi tuổi mới tạm gọi là an cư lạc nghiệp. Lúc này, ông mới nghĩ đến chuyện quay lại Campuchia tìm người thương bằng ký ức vốn đã bị thời gian phủ mờ.

Ngôi nhà vách nứa nằm bơ vơ trên đồi hồi ấy đã được thay thế bằng chục nóc nhà mái ngói đỏ tươi. Ông ú ớ thứ tiếng Khơ-me học vội để hỏi thăm về cô, đáp lại chỉ là những cái lắc đầu. Ba đâu biết rằng, sau khi cha mất, cô đã chuyển về sống ở thị trấn nhỏ - nơi chỉ cách bản làng cũ vài trăm dặm.

Nghĩ cô gái đã chồng con đùm đề, ba quay về, tặc lưỡi thôi mình cũng yên bề gia thất. Ông được mai mối đến với má tôi. Ba má chật vật mãi mới sinh ra tôi. Lúc tôi lên năm thì má mất. Ba tôi một mình gà trống nuôi con. Tôi chưa từng nghe ba than vãn điều gì dù biết rằng cuộc sống hai ba con lúc nào cũng sát rạt chuyện cơm áo.

Hôm đến thăm nhà, ông Trung đội trưởng kể lại lần về thăm chiến trường xưa tìm mộ đồng đội. Một lần dừng chân nghỉ ngơi ở quán nước ven đường, chủ quán là người mẹ mái tóc đã bạc như sương cùng cô con gái tầm bốn mươi tuổi thấy ông mặc bộ quần áo bộ đội màu xanh nên mon men hỏi han. Họ nói tiếng Việt khá sõi. Bà lấy ra một tấm ảnh, hỏi thủ trưởng có biết người này không. Nhìn tấm ảnh, ông giật mình, trời đất, sao cô có tấm ảnh của thằng Tường?

Nghe vậy, người phụ nữ không kiềm chế được cảm xúc, bà hỏi dồn dập về tung tích của ba. Lúc ấy ông Trung đội trưởng cũng không biết thông tin về ba, mãi cho đến khi gặp ông Thắng bảo vệ bệnh viện tỉnh. Cuộc gặp tình cờ kết nối lại những mối quan hệ đã ngắt quãng mấy mươi năm trời. “Ông Trung đội trưởng có ghi lại địa chỉ của hai mẹ con họ. Ba cất tờ giấy đó kỹ lắm, nhưng cất ở đâu thì không nhớ” - ba ngồi ôm gối, vò đầu bứt tai tự trách mình.

Trong một buổi sáng, tôi bị bội thực thông tin. Câu chuyện của ba có sức nặng khủng khiếp đè lên tâm trí, không phán xét và cũng chưa thể thấu hiểu. Lý trí tôi phản kháng bằng cách né tránh, như chưa nghe thấy điều gì. Tôi cứ bình thản với ba như trước, trong ánh mắt buồn buồn, có phần thất vọng của ông.

Một chiều, mấy ông bạn già của ba đến chơi. Họ quây quần bên ấm trà nóng và bàn cờ tướng quen thuộc. Nhưng chỉ một lúc, tôi đã nghe tiếng lạch cạch của bàn cờ gỗ và những quân cờ rớt xuống đất lộp độp. Tiếng ba đuổi mấy ông bạn già ra về: “Tui quân đỏ mà. Mấy ông ăn gian”. Tôi từ trong nhà nhào ra, đã thấy ba ngồi khóc mếu máo như một đứa trẻ: “Ba đang đánh quân đỏ mà mấy ổng kêu ba đánh quân xanh, ăn gian, nghỉ chơi”.

Tôi nhận ra căn bệnh đãng trí của ba đã trở nặng, chợt nghe tim thắt lại, xót xa. Một nỗi sợ dâng lên trong lòng, biết đâu ngày mai, ba quên cả tên tôi, quên cả việc mình có một đứa con cần tìm về. Tôi mở chiếc ba lô con cóc cũ của ba - nơi ba thường cất những vật quý giá, y như dự đoán, một mảnh giấy gấp tư để trong đó, ghi địa chỉ ở Campuchia.

Trong thâm tâm, tôi quyết ngày mai sẽ cùng ba lên đường thực hiện tâm nguyện có thể là cuối đời của ông. Ba nhìn tờ giấy, ánh mắt ngơ ngẩn không hiểu ý nghĩa những dòng chữ trong đó. Nhưng khi nghe tôi nhắc đến chuyến đi Campuchia, tận sâu trong đáy mắt ông, một hạt lệ như sương. Ông nhìn vào khoảng không trước mặt, thì thầm: “Khờ nhom nâng sai rót niêng”.

Ngoài sân, ánh nắng cuối ngày nhạt nhòa rơi trên những phiến lá, tôi vô thức đong đếm từng giọt nắng đang cạn dần. Có lẽ cũng như ba, tôi mong đến ngày mai.

Theo Khương Quỳnh (QNO)

Có thể bạn quan tâm

Chờ đợi tầm xuân

Chờ đợi tầm xuân

(GLO)- Tầm xuân đã trở thành cái tên rất quen thuộc với chúng ta, nằm lòng như mấy câu lục bát: “Trèo lên cây bưởi hái hoa/Bước xuống vườn cà hái nụ tầm xuân/Nụ tầm xuân nở ra xanh biếc/Em có chồng anh tiếc lắm thay”.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Nếp nhăn của mẹ

(GLO)- Từ lúc còn nhỏ, tôi đã quen với hình ảnh của mẹ-một người phụ nữ cần mẫn, tảo tần từ sáng đến tối. Mẹ như bông lúa chín, dẻo dai trước nắng mưa nhưng vẫn mang trên mình những dấu ấn của thời gian. 

Minh họa: HUYỀN TRANG

Bảng lảng mùa sương

(GLO)- Chiếc xe bắt đầu sang số, nhấn ga để vào địa phận đèo dốc. Trước mặt chúng tôi, sương giăng đầy. Sương bao trùm đỉnh núi, bám phủ quanh rừng cây, buông mình lên những vạt cỏ, xóa luôn dấu vết con đường quanh co, khúc khuỷu. Kính xe mờ, mặt người đẫm lạnh.

Minh họa: Huyền Trang

Nẻo về Pleiku

(GLO)- Tôi ngồi gõ những dòng này vào ngày đầu tiên thí điểm mở thông tuyến đường Trần Hưng Đạo đoạn đi qua phía trước Tượng đài Bác Hồ với các dân tộc Tây Nguyên (TP. Pleiku).

Hoa muộn

Hoa muộn

(GLO)- Người xưa yêu chuộng hoa mai, xem mai là loài hoa biểu trưng cho người quân tử, có cốt cách chính trực, phong nhã.

Màu xoan thương nhớ

Màu xoan thương nhớ

(GLO)- Trong những chiều hoa rụng, mẹ nói với bố là mẹ nhớ quê, nhớ cây xoan già bên cạnh cầu ao. Mẹ kể, sau ngày mẹ lấy chồng, ông ngoại đã xẻ hết cây xoan quanh nhà để ngâm dưới ao. Ông bảo phải ngâm trước mới kịp để sau này có gỗ cho bố mẹ làm nhà.

Hương phố, hương đồi

Hương phố, hương đồi

(GLO)- Thường thì khi gắn bó với một nơi quá quen thuộc, chúng ta hay mặc nhiên nghĩ rằng những gì đang hiện diện là hết sức bình thường, chẳng đáng bận tâm. Chỉ đến khi xa vắng mới thấy lòng thật chông chênh, khắc khoải.

Hương cau mùa cũ

Hương cau mùa cũ

(GLO)- Mỗi lần đi ngang qua vườn cau, lòng tôi lại xao động bởi mùi hương thanh khiết mà dịu dàng của những chùm hoa nở rộ. Hương cau không nồng nàn như hoa sữa mà thoảng nhẹ như một ký ức xa xăm, gợi nhớ những mùa cũ đã đi qua trong đời.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Hoa trang đỏ

(GLO)- Mỗi dịp 8-3 hay 20-10, khi thấy người thân, bạn bè gửi những bó hoa tươi thắm tới người phụ nữ mà họ yêu quý, lòng tôi lại bùi ngùi nhớ mẹ. Mẹ đã rời xa tôi gần 20 năm. Còn tôi lại chưa một lần tặng hoa cho mẹ.

Chạm miền thương nhớ

Chạm miền thương nhớ

(GLO)- Chiếc xe rẽ trái đưa chúng tôi vào con đường làng. Cánh đồng xanh giữa những vườn dừa tươi tốt dần hiện ra trước mắt. Một cảm xúc thật lạ kỳ đang dâng lên trong lòng.

Minh họa: H.T

Nơi những cánh chim trở về

(GLO)- Ngày bé, tôi thường phải ở nhà một mình. Với một đứa trẻ, điều ấy chẳng những không thú vị mà còn đáng sợ. Nếu ai đã từng xem bộ phim “Ở nhà một mình” của đạo diễn Chris Columbus sẽ thấy cậu bé Kevin phải đối diện với những hiểm nguy ra sao. 

Phụ nữ là để yêu thương

Phụ nữ là để yêu thương

(GLO)- Không phải ngẫu nhiên mà xưa nay danh xưng “phái đẹp” lại chỉ dùng khi nói về phụ nữ. Họ còn được ví như những bông hoa tươi thắm với tất cả sự nâng niu, yêu mến bởi cái đẹp tự thân không thể phủ nhận.

Tháng ba

Tháng ba

(GLO)- Tháng ba về, vùng đất Tây Nguyên lại chuyển mình trong một bản hòa ca của sắc màu và hương thơm. Đây là một trong những thời điểm đẹp và đặc biệt nhất trong năm của cao nguyên đầy nắng gió này. Cả đất trời trở nên thơ mộng hơn bao giờ hết, dễ khiến lòng người lưu luyến nhớ thương.

Hoa vàng anh nơi miền sơn cước

Hoa vàng anh nơi miền sơn cước

(GLO)- Một người bạn đã rủ tôi xuôi đường xuống Vĩnh Thạnh, Bình Định. Đây là huyện miền núi sát với huyện Kbang, Gia Lai. Mùa này, hai bên bờ suối khoác lên mình một tấm áo rực rỡ của hàng trăm cây vàng anh, nổi bật trên nền trời xanh thắm.

Minh họa: HUYỀN TRANG

Vấn vít tơ hồng

(GLO)- Một chiều, khi chở con gái đi dạo, tôi bần thần dừng lại trước một bờ giậu thấp vàng ruộm dây tơ hồng. Con gái tôi thích thú ồ lên khi thấy loài dây leo lạ. Nghe tôi nói tên, con còn thắc mắc vì sao dây leo chỉ có màu vàng, hoa thành chùm trắng mà lại gọi là dây tơ hồng.

Tản mạn chuyện tình yêu

Tản mạn chuyện tình yêu

(GLO)- Trong một giờ học liên quan đến nội dung giáo dục giới tính, sau nhiều vấn đề được nêu ra thảo luận khá sôi nổi, tôi đặt câu hỏi thăm dò thử xem các em học sinh suy nghĩ thế nào về tình yêu ở tuổi học trò. Lớp học ngay lập tức được chia thành 2 nhóm với các ý kiến trái chiều.

Thanh âm quê nhà

Thanh âm quê nhà

(GLO)- Sinh ra vào những năm đầu thập niên 70 của thế kỷ XX, tuổi thơ tôi gắn liền với những cánh đồng lúa xanh mướt, con đường làng quanh co và những ngôi nhà tranh đơn sơ mộc mạc. Quê nhà dẫu còn nghèo khó nhưng lại chứa đựng biết bao kỷ niệm đẹp đẽ, khó quên.