Duyên nợ với con chữ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Có những mối duyên đến một cách rất tự nhiên, tự nhiên đến nỗi gần như chúng ta không nghĩ đó là duyên nợ. Tôi đã bắt đầu công việc viết lách, đúng hơn là những con chữ đã xuất hiện trong cuộc đời tôi tựa một mối duyên như vậy.
Tôi yêu thích môn văn từ nhỏ và tập tành viết lách khi đang còn ngồi trên ghế nhà trường. Đôi ba câu thơ, vài dòng tản mạn ghi lại cảm xúc vu vơ của tuổi mới lớn trong trẻo và giản đơn, chỉ để chia sẻ với bạn bè cùng đọc. Hoàn toàn không nghĩ rằng một ngày, tôi đã nương nhờ những cảm xúc đầu đời ấy và thực sự dấn thân vào nghiệp viết.
Việc viết lách giúp tôi có được những người thầy. Đó là những người đi trước, lớn hơn tôi cả tuổi đời và kinh nghiệm viết. Họ chỉ bảo tận tình, ngợi khen, khích lệ tôi đúng lúc và nhắc nhở những lúc cần. Nhờ họ, tôi thêm trưởng thành. Từ những con chữ, tôi có thêm những bạn viết, những người nhiệt thành và hết lòng với bạn bè. Có lúc, tôi bông đùa rằng, lỡ một lúc nào đó mình cạn túi, xách ba lô đi khắp đất nước này có lẽ cũng không bị đói, bởi gần như đến đâu, tôi cũng có thể được những người bạn viết bảo bọc, dẫu họ chẳng khá giả gì. Chỉ cần báo tin ngày ấy, giờ ấy có mặt, tôi sẽ được họ đón tiếp, dẫu có khi còn chưa biết mặt nhau ngoài đời. Ấy là tấm lòng của những người bạn văn chương dành cho nhau mà tôi khó lòng tìm thấy trong bộn bề cuộc sống này.
Viết lách cũng giúp tôi thấu hiểu và đồng cảm với những người bạn viết của mình, nhất là những người làm ở các tòa soạn báo, tạp chí. Các phóng viên thì phải xông xáo trên mọi “mặt trận”, đối mặt với thời tiết khắc nghiệt, những hiểm nguy rình rập để có thể kịp thời mang lại những tin tức nóng hổi, những bài viết giá trị phục vụ cho bạn đọc. Còn các biên tập viên lại có những nỗi vất vả riêng, họ luôn phải tập trung cao độ để đọc rồi nắn câu sửa chữ, cắt gọt căn chỉnh tin bài sao cho hoàn hảo nhất trước khi đến tay người đọc. Thỉnh thoảng được gặp gỡ những người bạn viết ở một hội nghị hay một trại sáng tác, một buổi tập huấn, hội thảo… có liên quan đến chữ nghĩa, lòng tôi luôn tràn đầy cảm  xúc. Xúc động vì mình được ghi nhận, được nhớ đến với một công việc mà mình dấn thân chỉ vì lòng đam mê. 
Việc chính của tôi là dạy học, và viết lách hỗ trợ tôi rất nhiều trong giảng dạy. Nếu như giảng dạy là việc lặp đi lặp lại những nội dung cũ, việc phải ở một chỗ và tuân thủ rất nhiều quy định khá nghiêm ngặt thì viết lách lại là việc luôn phải sáng tạo ra những cái mới, ít nhất là để không lặp lại chính mình. Viết lách cũng rất cần những chuyến thực tế để khám phá những điều mới mẻ, khiến cảm xúc thăng hoa, khiến con chữ trở nên bay bổng. Những con chữ ấy quay trở về bục giảng, làm cho những lời giảng của tôi như được chắp thêm đôi cánh, tươi mới và phấn khích hơn. Cuộc sống, công việc của tôi, nhờ thế, cũng đỡ bớt phần nhàm chán và tẻ nhạt.
Tôi vẫn đang cần mẫn ngày ngày gõ từng con chữ bằng đôi tay vương đầy phấn trắng. Với tôi, một tiếng chim cất lên giữa ban mai trong trẻo, một chiếc lá rơi xuống chơi vơi trong gió chiều, một đóa hoa dại nở lẻ loi bên đường… đều góp phần làm nên cuộc sống vô cùng thương mến. Và mỗi con chữ tôi viết ra, cũng vẫn chỉ vì nỗi thiết tha với cuộc sống bộn bề này.
 ĐÀO AN DUYÊN

Có thể bạn quan tâm

Tiết mục Hồn chiêng Tây Nguyên (cụm Công đoàn số 1) đạt giải 3 thể loại múa tại hội diễn. Ảnh: Vũ Chi

Ayun Pa: Sôi nổi Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động

(GLO)- Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động thị xã Ayun Pa (tỉnh Gia Lai) năm 2024 là hoạt động thường niên, tạo sân chơi bổ ích cho những người làm nghệ thuật không chuyên. Với sự chuẩn bị chu đáo, các cụm Công đoàn đã mang đến nhiều tiết mục đặc sắc, hấp dẫn.
Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

(GLO)- Tấm áo trấn thủ đã trở thành biểu tượng gắn liền với người chiến sĩ Điện Biên trong suốt 56 ngày, đêm "đánh lấn từng thước đất". Ngắm nhìn tấm áo ấy được trưng bày trong bảo tàng, tác giả Nguyễn Ngọc Phú bồi hồi, tưởng như được sống lại phút giây chiến đấu hào hùng của cha anh.
Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

(GLO)- "Tự khúc" của tác giả Hà Hoài Phương là những chiêm nghiệm rất thực về cuộc đời. Sau cơn mưa trời lại sáng, không có điều gì tồn tại mãi, dù đó có là những niềm vui, hạnh phúc hay khổ đau...
Xếp sách nghệ thuật

Xếp sách nghệ thuật

(GLO)- Như một kiến trúc sư với nguyên vật liệu là sách, các nhân viên Thư viện tỉnh Gia Lai đã dày công sáng tạo và mô phỏng thành công nhiều công trình văn hóa-lịch sử đẹp mắt nhằm nâng cao hiệu quả tuyên truyền về văn hóa đọc.
Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

(GLO)- Đằng sau những người chiến sĩ cống hiến máu xương cho Tổ quốc là sự hy sinh lặng lẽ của những người mẹ. Họ lặng thầm tiễn lần lượt chồng, con lên đường để rồi mòn mỏi chờ đợi, nỗi đau dằng dặc đổi lấy niềm vui chung của quê hương, đất nước...

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

(GLO)- Tôi bước vào nghề báo thì gặp anh Nguyễn Hoàng Thu. Bấy giờ, anh cũng mới vào Báo Thanh Niên, thường trú ở Tây Nguyên. Lúc này, anh còn độc thân, sống ở Buôn Ma Thuột. Anh hơn tôi đến chục tuổi, thường đội chiếc mũ beret màu đen trông rất lãng tử, nhưng tính tình khá trẻ trung và cá tính.

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

(GLO)- Biết bao nhiêu người đã ngã xuống, đổi máu xương cho đất nước, quê hương thanh bình. Thương xót và biết ơn, những dòng thơ của nhà thơ Phạm Đức Long cũng trở nên da diết: "Xin người hóa núi hóa sông/Ngàn năm mây trắng phiêu bồng bóng quê!"...

Ông Siu Phơ (bìa phải) thực hiện nghi lễ cúng với sự hỗ trợ của ông Rah Lan Hieo. Ảnh: Vũ Chi

Phú Thiện: Khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơtao Apui

(GLO)- Sáng 30-4, tại Khu Di tích lịch sử-văn hóa cấp quốc gia Plei Ơi (xã Ayun Hạ, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai), UBND huyện Phú Thiện khai mạc lễ hội cầu mưa Yang Pơ tao Apui và Hội thi văn hóa thể thao các dân tộc thiểu số lần thứ XV năm 2024.
Thơ Lữ Hồng: Cho người ở lại

Thơ Lữ Hồng: Cho người ở lại

(GLO)- Chúng ta đều yêu Pleiku nhưng không phải ai cũng chọn ở lại và gắn bó. Một lúc nào đó, vào chặng cuối cuộc đời, người Pleiku tha hương mới dâng đầy nỗi nhớ. Bài thơ của Lữ Hồng ngỡ là lời của một người ra đi gửi cho người ở lại, mà cũng có thể là lời của người ở lại gửi cho chính mình...