Cổ tích của mẹ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Con gái chạy đến bên, dang rộng đôi tay mềm mại, búp măng ôm lấy mẹ rồi thủ thỉ cất lời: “Được ở bên mẹ chẳng khác nào như con đang đọc những câu chuyện cổ tích vậy”. Mẹ âu yếm xoa đầu con, tủm tỉm cười: “Con gái của mẹ nay biết nịnh rồi cơ đấy!”. Thế nhưng, tự đáy lòng mình, mẹ thấy thật hạnh phúc.
Con lên 8 tuổi. Cô bé có nước da ngăm đen, đôi mắt to tròn cùng nụ cười tươi rạng rỡ. Với ba mẹ, con là món quà vô giá. Mẹ vẫn luôn đáp lời như thế mỗi khi con tò mò hỏi: “Mẹ ơi, con quan trọng với ba mẹ như thế nào ạ?”. Rồi con thủ thỉ: “Từ hôm nghe mẹ kể “Sự tích cây vú sữa”, con học được bao nhiêu là điều hay”. Con hiểu, người mẹ nào cũng luôn mong muốn những điều tốt đẹp nhất cho con mình; là con thì phải hiếu thảo với ba mẹ; có mẹ là món quà tuyệt vời nhất của cuộc đời. Bởi không phải ai cũng được ở bên mẹ, với nhiều người, đó lại chỉ là ước mơ.
Con đã từng ước rằng: “Mẹ không phải đi làm để ngày nào con cũng được ở bên mẹ”. Cứ mỗi ngày từ trường về, sau khi cất cặp sách gọn gàng, thể nào con cũng chạy đi tìm và ôm chặt lấy mẹ. Mẹ ngạc nhiên lắm khi mỗi ngày đi làm về, hôm thì thấy con mặc trên người chiếc áo của mẹ, hôm thì đi đôi dép của mẹ, có hôm lại ngồi dưới hiên nhà, tay cầm tấm ảnh mẹ ngắm say sưa. Mẹ bật cười hỏi, giọng con ngọt ngào: “Tại… con nhớ mẹ!”.
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Con thường khoe với mọi người, cơm mẹ nấu là ngon nhất. Rồi con hào hứng kể về từng món ngon trong niềm vui sướng. Không chỉ có vậy, mỗi lần thay mẹ đem chia sẻ cho hàng xóm hộp cà phê, túi bánh, lốc sữa… con nhận ra, bất kỳ ai được quan tâm, yêu thương đều cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và người biết quan tâm, chia sẻ với người khác cũng vậy. Con bảo, mẹ là người dẫn đường, đưa con đến với những điều kỳ diệu của thế giới cổ tích qua những câu chuyện với những nhân vật cùng những bài học ý nghĩa; mẹ giúp con nhận ra đâu là thiện-ác, xấu-tốt; mẹ giúp con hiểu rằng, ở hiền sẽ gặp lành, biết cho đi sẽ nhận về hạnh phúc.
Mẹ nhận ra con gái đã ngày một trưởng thành, luôn biết quan tâm đến mọi người. Và, chẳng phải là những mỹ từ hay nịnh nọt, chính sự chân thành, trong sáng qua từng cử chỉ, lời nói của con đã làm cho trái tim mẹ càng thêm ấm áp. Mẹ thật hạnh phúc khi nhận ra cổ tích giữa ngày thường… là con!
XANH NGUYÊN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null