“Cây duối là cây duối ơi”

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Theo lời của người già trong xóm thì loài duối cũng có cây đực, cây cái nhưng rất khó phân biệt. Chỉ đợi đến khi cây nào trưởng thành mà đơm hoa kết trái thì mới biết đó là cây cái.

Hôm rồi, một người bạn gửi cho tôi đôi câu thơ mộc mạc, chân tình, viết về cây duối: “Cây duối là cây duối ơi/Đất lành cây duối sống đời chân quê/Bão bùng, mưa nắng chẳng hề/Dẻo dai, xanh thắm một bề kiên trung/Xa quê nỗi nhớ mịt mùng/Trong mơ bóng duối trùng trùng lối đi”. Đọc thơ bạn, bao kỷ niệm chợt ùa về trong tôi.

Hiện nay, nhiều người dân ở Quảng Nam trồng cây duối ngay cạnh cổng nhà. Ảnh: B.Q.V

Hiện nay, nhiều người dân ở Quảng Nam trồng cây duối ngay cạnh cổng nhà. Ảnh: B.Q.V

Nhớ lần vãng cảnh chùa Ông Núi ở Bình Định, tôi bị thu hút bởi hàng duối cổ thụ phía dưới chân núi-nơi có con đường bộ dẫn lên chùa. Hiện nay, con đường này ít khách đi lại vì người ta đã mở một con đường khác để thuận tiện cho xe cộ đi lên chùa. Nhìn hàng duối có thân to cả một người ôm không hết, u nần, vỏ cây xù xì, tôi đoán chừng tuổi thọ của chúng phải lên tới hàng trăm năm. Để giữ gìn hàng cây, Ban Quản lý chùa Ông Núi đã cho xây các bệ chắn gốc giúp các “cụ” duối này được bảo vệ cẩn thận và tươi xanh quanh năm.

Không chỉ xuất hiện ở khu vực chùa Ông Núi mà tại các vùng quê của Bình Định, người dân cũng thường trồng cây duối ngay lối cổng vào. Họ cắt tỉa tán duối lâu năm như chiếc lọng che trên đầu hay như cái dù hoặc hình nấm rất đẹp mắt.

Tại triển lãm sinh vật cảnh miền Trung-Tây Nguyên diễn ra ở TP. Quy Nhơn vừa qua, du khách có dịp được chiêm ngưỡng nhiều cây duối cảnh có giá trị đến hàng tỷ đồng. Trong đó phải kể đến “cụ” duối của nhà vườn Nguyễn Toàn ở Bình Định. Nó được xếp vào hàng cây cảnh độc lạ nhất Việt Nam. Đã có người trả giá cây duối ấy lên đến 15 tỷ đồng nhưng chủ vườn không bán.

Ngày xưa, ở xứ Quảng quê tôi, cây duối thường mọc hoang nơi gò đồi. Trên cánh đồng Nam Mú do nội tôi khai mở, thỉnh thoảng thấy có vài ba cây duối sum suê còn chừa lại trên các bờ ruộng. Nội bảo: “Để lại vài cây duối làm bóng mát cho người đi làm đồng tránh mưa, tránh nắng”.

Vào mùa đồng áng, tôi thường thấy bà con ngồi quây quần ăn uống, chuyện trò giải lao dưới những gốc cây ấy. Khi vỡ mảnh ruộng trước nhà, ba tôi cũng để lại một hàng duối lâu năm trên bờ. Ba tôi giải thích rằng, cây duối có bộ rễ cọc sâu bền, thân gỗ xoắn dẻo dai sẽ trụ được với những cơn gió mạnh, ít khi bị ngã đổ vì thiên tai.

Năm nào cũng vậy, khi vào vụ thu hoạch lúa Hè Thu là lúc những cây duối trên đồng cũng trĩu quả chín vàng, rất hấp dẫn. Quả duối thường chín rộ trong vài hôm, nếu không hái ăn kịp thì một phần lũ chim “chén”, còn lại cũng rụng hết. Vậy nên, lũ trẻ chúng tôi thường rủ nhau hái quả. Cây duối rất khó trèo, vì cành lá rậm rạp, đan xéo nhau thành tán rộng. Chúng tôi thường bắc thang để trèo thẳng lên ngọn cây ngồi hóng gió rồi hái trái duối ngọt thanh nhâm nhi cho đến khi no bụng và còn hái đầy túi đem về cho các em. Đến mùa, không phải cây duối nào cũng ra hoa kết trái.

Theo lời của người già trong xóm thì loài duối cũng có cây đực, cây cái nhưng rất khó phân biệt. Chỉ đợi đến khi cây nào trưởng thành mà đơm hoa kết trái thì mới biết đó là cây cái. Còn đám cây đực thì cứ phát triển tồng ngồng, cành lá sum suê, xanh ngát nhưng quanh năm suốt tháng chẳng thấy cho đời nụ hoa, trái ngọt nào cả! Lý giải như vậy nghe cũng có lý. Nhưng thực tế thì theo các nhà thực vật học, cây duối nào cũng ra hoa. Nhưng chỉ có loại hoa cái (mọc đơn lẻ, màu xanh lục) mới kết trái.

Cây duối đã trở thành một phần ký ức đối với tôi và lũ bạn cùng xóm. Vậy nên, khi đọc được những câu thơ mà bạn vừa gửi đến, lòng tôi không khỏi bồi hồi, xao xuyến: “Cây duối là cây duối ơi”.

Có thể bạn quan tâm

Lời ru tao nôi

Lời ru tao nôi

Hẳn là trong ký ức mỗi người, ai cũng neo giữ trong khoảng xanh xa xưa sâu thẳm lòng mình những lời ru ngọt ngào êm ái, đó chính là mạch nguồn cảm xúc âm thầm nuôi nấng, dung dưỡng tâm hồn để từ đó hồn hậu trưởng thành.
Thương hoài chòi mòi

Thương hoài chòi mòi

(GLO)- Nếu ai đã từng dừng chân dưới tán lá xanh, thưởng thức vài ba quả chòi mòi chín mọng, chắc hẳn khó có thể quên cái vị chua thanh, dịu ngọt. Không chỉ là món quà của thiên nhiên, quả chòi mòi còn là ký ức tuổi thơ của bao người.
Mùi cỏ

Mùi cỏ

(GLO)- Nắng chiều xiên qua vạt thông, chiếu những tia nắng vàng xuống bãi cỏ xanh. Bãi cỏ vừa mới được xén dọn, mùi thơm lan trong gió, quyện vào bước chân người đi bộ. Mùi hương ấy, hình ảnh ấy chợt gợi lên trong tôi bao cảm xúc.
Nhớ mùa toóc rã rơm khô

Nồng nàn rơm rạ quê hương

(GLO)- Rơm rạ từ lâu đã là một trong những hình ảnh thân thương của mọi miền quê trên dải đất hình chữ S, gắn liền với người nông dân “một nắng hai sương”, “chân lấm tay bùn”.
Trái bóng tuổi thơ

Trái bóng tuổi thơ

(GLO)- Không hiểu sao lũ con trai quê tôi đều mê trái bóng. Cũng lạ, cái thời đất nước khó khăn, truyền thông vắng bóng, lũ nhỏ đâu biết gì nhiều về môn “thể thao vua”, ấy vậy mà trái bóng tròn luôn có sức hấp dẫn kỳ lạ.
Ngày hội trường

Ngày hội trường

(GLO)- Đã 40 năm trôi qua kể từ ngày tôi chia tay mái trường thân yêu. Có rất nhiều thứ đã thay đổi nhưng tình yêu mà tôi dành cho bạn bè, thầy cô vẫn còn mãi. Để rồi hôm nay, nghe tiếng chuông điện thoại reo nhắc nhau về kế hoạch ngày hội trường, lòng tôi lại bồi hồi, xao xuyến, náo nức mong đợi.

Mưa trên mái lá

Mưa trên mái lá

Mấy trận mưa đầu mùa sấm chớp đì đùng, rồi đến những ngày mưa dầm mưa dề, tía má bắt đầu tính chuyện cấy hái. Nhà nông sống với ruộng vườn, mùa mưa bắt đầu đủ thứ công chuyện trong nhà, ngoài đồng, từ đám mạ non đến ngày lúa chín vàng đồng là bao nhiêu ngày đủ mưa đủ nắng, đủ công người chăm chút.
Ngôi nhà trên đồi cao

Ngôi nhà trên đồi cao

(GLO)- Ngày bé, tôi sống cùng bố trong một căn nhà gỗ nằm trên đồi cao ở gần khu rừng Đak Krong, huyện Đak Đoa, tỉnh Gia Lai. Khi đó, bố tôi là nhân viên lâm nghiệp. Chỉ khi đến Tết, bố mới về với gia đình. Vì vậy, cứ vào dịp nghỉ hè là tôi lại được vào thăm bố và ở trong ngôi nhà đó cho hết mùa hè.

Ngọt ngào lời ru

Ngọt ngào lời ru

(GLO)- Tiếng võng kẽo kẹt đều đều cùng với những lời hát ru êm ái, ngọt ngào khi thì của mẹ, của bà, lúc thì của chị dần đưa bé vào giấc ngủ êm đềm. Hình ảnh ấy thật đẹp, ăn sâu vào trong tâm trí trẻ thơ và trở thành một phần ký ức của mỗi người.
Khu vườn nhà ngoại

Khu vườn nhà ngoại

(GLO)- Một lần, tôi đưa con đến nhà bạn chơi, 2 đứa con tôi như bị thôi miên với khoảng vườn rộng 200 m2 có khá nhiều loại cây trái. Nhìn các con, tôi lại nhớ tới vườn cây của ngoại với biết bao kỷ niệm.
Củi ngo

Củi ngo

Gần đây, có bạn viết trẻ bất ngờ hỏi tôi: Người Bahnar gọi cây thông là “ngol” hay “hngo”? Tôi cười trả lời đại ý: Cả người Bahnar và người Jrai đều gọi cây thông, gỗ thông là “ngo”.
Hoa xà cừ

Hoa xà cừ

(GLO)- Những ngày mùa khô gom về đủ sắc vàng, khoe rực rỡ. Khi cái nắng chói chang trải đều khắp phố thì những tàng cây xanh mát của xà cừ lại giống như những chú lính cứu hỏa kiên cường được yêu mến nhất.