Trở lạnh

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Trở lạnh, cái từ thật hay, thật gợi hình, không nhẹ nhàng yểu điệu và dịu nhẹ như chớm lạnh, mà như là một cuộc hẹn, như một điều hiển nhiên lặp lại và thân thương như gặp lại cố nhân, gặp lại điều gì đó quen thuộc lắm. Đó là khi cái lạnh bỗng đâu thấm vào da qua làn chăn mỏng mà ta chưa kịp thay vì hôm qua vẫn thấy còn nắng ấm, chưa kịp hiểu rằng cái trở lạnh đã lại ghé thăm mình. Cái cách để ta và trời trở lạnh ấy gặp nhau bao giờ cũng là tiếng xuýt xoa ngỡ ngàng, đôi vai đột nhiên so lại, rồi đôi tay tự đan chéo nhau xoa xoa lên xuống nơi bắp tay như miết tìm chút hơi ấm của ngày hôm qua, rồi lật đật đi tìm thêm chiếc áo để khoác vào cho khỏi lạnh.
Ảnh internet
Ảnh internet
Cái trở lạnh đột ngột khiến ta rụt sâu vào trong chăn, rồi đột nhiên co mình lăn tròn, quấn mình trong chăn như cái kén sâu kèn nó nhẩn nha chào đón ngày mới. Bước được xuống giường là phải khoác thêm cái áo, nhìn xuống bếp đã thấy có vài sợi khói mỏng bay lên. Tiếng bố rầm rì nói nhỏ với mẹ: “Lạnh quá bà ạ, mặc thêm chiếc áo len mà vẫn lạnh”. Tiếng mẹ nhẩn nha đáp lại: “Rồi thì chẳng mấy chốc lại đến Tết đấy, sáng lạnh với sương dày thế này thế nào trưa cũng nắng to, để tranh thủ đem chăn màn ra giặt cho Tết mấy chị em nó về ngủ cho thơm”. Ta mỉm cười, lòng thấy ấm lạ.
Con đường ngày trở lạnh cũng trở nên đẹp lạ thường. Hai bên đường đã vàng tươi sắc dã quỳ, từng đám cỏ hồng vươn mình trong sương sớm, sương đọng long lanh trên lá cỏ, nắng chiếu xiên xiên qua tàng lá thông. Ngày còn bé, đi học thường đi tắt ngang qua đồi thông, chân lội trong cỏ ướt mềm mại, sương lành lạnh ướt cả bàn chân mà thích mê đi được. Cả đám bạn cứ cởi dép cầm tay để lội bộ trong đám cỏ mềm, khiến cỏ rạp lại thành một con đường mòn màu tím nhạt, vậy mà chỉ cần đến trưa hanh hanh gió, ráo sương, cái thảm cỏ tím lại bồng bềnh bày ra dưới chân đám trẻ như mời gọi.
Có lẽ chỉ Tây Nguyên mới được hưởng cái tiết trời nồng nàn thú vị như khi trở lạnh này. Ai nấy ra đường đều xuýt xoa. Thèm một cốc cà phê nóng nơi góc phố có hàng cây chớm mùa thay lá, nhìn dòng người hối hả chạy qua, để thấy mình thật yên bình và chầm chậm lắng lòng cùng con phố nhỏ. Để rồi cũng hối hả nhìn đồng hồ, rồi ùa vào phố để hưởng chút khí lạnh của tinh sương, vì chỉ đến buổi trưa là nắng sẽ đánh tan tất cả. Buổi trưa, Tây Nguyên lại vàng rực nắng, lại nóng ấm như chưa từng có buổi sáng trở lạnh đó. Rồi đến khi chiều về, trời trở gió se se, để cho khoảng thời gian từ tối đến sáng hôm sau, mọi thứ lại chìm trong sắc lạnh mùa đông…
 Kim Sơn

Có thể bạn quan tâm

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

(GLO)- Nhà thơ Lệ Thu nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, nguyên đại biểu Quốc hội khóa IX. Sau nhiều năm được biết đến với tư cách 1 “nữ nhà báo chiến trường” và tác giả của 13 tập thơ, bà vừa ra mắt tiểu thuyết đầu tay "Đi qua miền nhớ" (Nhà xuất bản Văn học).

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

(GLO)- Với sự khuyến khích của Ban Tổ chức cuộc thi Đại sứ văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2026 về ứng dụng công nghệ, nền tảng số, mạng xã hội nhằm đổi mới phương thức đọc và lan tỏa tri thức, các thí sinh dự giải năm nay đã cho thấy thế mạnh của mình trong lĩnh vực khá mới mẻ này.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

Các vận động viên check-in cùng Ban tổ chức trên đỉnh núi Chư Mố. Ảnh: Vũ Chi

Vinh danh 95 sứ giả mặt trời Chư Mố

(GLO)- Sáng 5-7, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) đã bế mạc Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời” và vinh danh sứ giả mặt trời Chư Mố.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

(GLO)- Từ ngày 4 đến 10-7, tại Gallery 3B (phường Cầu Kiệu, TP. Hồ Chí Minh) sẽ diễn ra cuộc hội ngộ đầy cảm xúc của 7 họa sĩ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trong và ngoài nước với triển lãm “Khoảng trời riêng”, trong đó có 4 nữ họa sĩ của Gia Lai.

Ươm mầm văn hóa đọc

Ươm mầm văn hóa đọc

(GLO)- Hơn 42.300 bài dự thi từ học sinh toàn tỉnh, hàng trăm trường học hưởng ứng và những ý tưởng sáng tạo về phát triển văn hóa đọc đã cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ của Cuộc thi Ðại sứ văn hóa đọc tỉnh Gia Lai năm 2026.

null