Trái bóng tuổi thơ

Theo dõi Báo Gia Lai trênGoogle News
(GLO)- Không hiểu sao lũ con trai quê tôi đều mê trái bóng. Cũng lạ, cái thời đất nước khó khăn, truyền thông vắng bóng, lũ nhỏ đâu biết gì nhiều về môn “thể thao vua”, ấy vậy mà trái bóng tròn luôn có sức hấp dẫn kỳ lạ.
Ảnh minh họa: NGUYÊN VÕ

Ảnh minh họa: NGUYÊN VÕ

Thời ấy, ở quê lấy đâu ra bãi đất rộng làm sân bóng. Vậy nên, chúng tôi phải canh mùa đồng khô, khi lúa vừa được gặt xong là kéo nhau ra cánh đồng. Lựa một chân ruộng tương đối bằng phẳng, cả đám hò nhau tập trung giẫm đạp cho rạ bẹp sát đất rồi vác những cục đất thật to đặt ở hai đầu ruộng làm cầu môn.

Bóng thì hên xui, kiếm được gì đá nấy. Đừng mơ tới bóng da bởi làm gì có tiền mà mua. Bởi vậy, phải “nghiên cứu” tận dụng mấy thứ trái cây tròn, to giống hình trái bóng để chơi. Trong số này, “khả thi” nhất là quả bưởi. Nhưng bưởi trồng để ăn quả, lén hái đem làm bóng đá coi chừng ăn roi.

Thật hên là nhà thằng Tèo Em có cây bưởi cảnh. Giống bưởi này trồng chỉ để làm cảnh chứ quả không ăn được. Vậy nên, những trận túc cầu buổi đầu lập đội của chúng tôi đa phần diễn ra với những trái bóng được cung cấp bởi “nhà tài trợ” Tèo Em. Cứ vỡ quả này, Tèo ta lại lén chạy về hái quả khác. Bóng bưởi khá nặng, đá đau chân nên “cầu thủ” hai bên chỉ tranh nhau lùa bóng rồi lựa thế hất bóng vào gôn chứ cho kẹo cũng không đứa nào dám sút.

Khâu “nhân sự” cho 2 đội bóng lại càng mắc cười: Khỏi cần giới hạn số cầu thủ, khỏi cần phân vai hậu vệ, tiền vệ, trung phong, tiền đạo… làm gì cho lôi thôi mà cứ gom hết số lượng “cầu thủ” muốn tham gia; sau đó chia thành 2 đội và… đá. Chỉ có một vị trí duy nhất được phân công, đó là thủ môn. Vị trí này ít đứa muốn làm. Bởi khi bóng chưa xuống cầu môn thì phải đứng một chỗ nhìn bạn bè đá. Còn khi bóng xuống tới gần gôn lại phải “liều mình” lăn xả chụp bóng; nhiều pha bị đau do đối phương… ham bóng! Nhọc vậy nên hiếm đứa nào chịu lãnh chân bắt gôn cứng, đành chia nhau làm luân phiên.

Còn nhớ, có lần tới lượt tôi làm thủ môn. Thấy bóng xuống tới gôn, tôi luống cuống nhào ra. Trái bóng bưởi to nặng lại còn trơn tuột khiến tôi chới với. Hoảng quá, tôi ôm luôn chân cầu thủ đội bạn, giữ chặt mặc cho nó la oai oái! Chơi liều vậy mà cũng thoát được bàn thua bởi cái luật phạt đền (penalty) còn lâu mấy ông nhóc bóng đá tuổi thơ ngày ấy mới biết. Mà có biết chắc cũng không ai dám sút bóng… bưởi.

Đừng hỏi những trận bóng đá của chúng tôi có trọng tài hay không. Đương nhiên là không, vì luật chơi thì quá đơn giản. Cộng với việc nếu có phân công chắc cũng chẳng ai chịu làm. Bởi tâm lý đứa nào cũng chỉ thích được đá bóng nên dù có bị đau chân cũng đâu ai ưa cái món chạy bở hơi tai theo cầu thủ mà cấm đụng vô trái bóng bao giờ.

Dẫu cho cuộc chơi nào cũng có những va chạm, cự cãi. Nhưng tất cả cũng đều được xử lý gọn gàng, đơn giản. Đứa cố tình chơi xấu hoặc phạm lỗi mà “chày cối” không chịu nhận sẽ bị mọi người nhất trí “phạt thẻ đỏ”, tức là bị tẩy chay, đuổi khỏi sân. “Nghiêm trọng” vậy nên chả đứa nào dám lơ mơ.

Tới một ngày, anh trai của Tí Láu trong đội ở xa về chơi, thấy chúng tôi đá bóng bằng quả bưởi đau chân nên thương mà mua cho cả đội một trái bóng nhựa. Khỏi phải nói chúng tôi vui mừng đến thế nào. Tiếc là chỉ chơi được vài trận thì bóng đã bị lủng, xì hơi và xẹp lép. Niềm vui có bóng mới chưa trọn đã hóa nỗi buồn.

Vậy nhưng, cái khó ló cái khôn. Thằng Tin tháo vát nhất đội đã nghĩ ra cách xẻ một lỗ to trên quả bóng rồi nhét đầy giẻ rách, rơm khô vào cho bóng căng lên. Đá cũng tạm nhưng chắc chắn độ nẩy không thể nào sánh được với lúc bóng căng hơi. Kệ, có còn hơn không. Cứ thế cầm cự tới lúc trái bóng rách toác phải đem bán phế liệu thì cũng vừa hết mùa hè. Năm sau, tôi đi học xa quê và những trận bóng đá tuổi thơ cũng chính thức lui vào ký ức...

Có thể bạn quan tâm

Nhớ những mùa vàng

Nhớ những mùa vàng

(GLO)- Những mùa lúa vàng trĩu bông thơm mùi rơm rạ là hình ảnh đã ăn sâu vào ký ức bao thế hệ người Việt, đặc biệt là những người lớn lên ở thôn quê.
Thơm thảo mùa thu

Thơm thảo mùa thu

(GLO)- Một buổi chiều thu, giữa người xe phố phường giăng mắc, tôi chợt thấy bên vỉa hè một chị hàng rong lặng lẽ bày ra những quả hồng. Những quả hồng chín ửng căng bóng, màu cam đỏ pha chút thẫm xanh dịu mắt được xếp vào chiếc mẹt tre.
Cơn bão đi qua

Cơn bão đi qua

Bão đi qua, ta thêm yêu thương, biết sẻ chia hơn với những mảnh đời khốn khó. Bão tan, ta bắt đầu lại từ những mầm xanh hy vọng...
Giấc mơ về mẹ

Giấc mơ về mẹ

(GLO)- Đêm khuya. Chốc chốc, những đợt mưa nối nhau quất rào rạt lên mái tôn. Hơi lạnh len lỏi xuyên qua lớp chăn thấm vào da thịt. Con gái tôi giật mình, khóc ré lên vì sợ.
Cái gạc-măng-rê của mẹ

Cái gạc-măng-rê của mẹ

Mấy tuần nay, bà ngoại sắp nhỏ dọn nhà đi nơi khác nên những thứ đồ cũ kỹ được bỏ bớt. Chỉ có cái gạc-măng-rê (garde manger), chuyển mấy lần nhưng mẹ tôi để hoài không nỡ bỏ. Cái gạc-măng-rê được đặt ở góc bếp, lặng im, cũ kỹ nhưng chứa đầy kỷ niệm của từng thành viên.
Hương ổi mùa xa

Hương ổi mùa xa

(GLO)- Tôi không lớn lên giữa đồng bằng miền Bắc để được biết đến cái ngọt ngào và tinh túy của đất trời vào thu bằng hương cốm hay hương thị đẫm hồn xưa.
Tự “chữa lành” cho bản thân

Tự “chữa lành” cho bản thân

(GLO)- Cứ gần đến ngày nghỉ lễ là các anh chị đồng nghiệp lại xúm xít hỏi nhau: “Lễ này đi chơi ở đâu?”. Còn tôi thì chỉ muốn nghỉ ngơi bên gia đình. Đã rất nhiều năm rồi, tôi không có khái niệm đi chơi ngày lễ, nhất là những chuyến đi chơi xa dài ngày.
Tháng Chín...

Tháng Chín...

Tháng Chín khiến người ta nhớ và bâng khuâng khi vấn vương một tà áo trắng, một ánh mắt cười trong ngày khai giảng. Mới đó mà đã gần hai mươi năm trôi qua. Không dưng thèm bé lại, được hồn nhiên tung tăng cắp sách tới trường như thuở nào.
Hương vị của kỷ niệm

Hương vị của kỷ niệm

Hôm rồi, đứa em ở Bến Tre lên thành phố, ghé nhà thăm và tặng một bịch nhãn long nhà trồng được. Cầm bịch nhãn long trên tay mà Linh ngỡ ngàng vì có trái vỏ màu trắng, trái thì vỏ màu tím, nhãn long giờ thật lạ.
Cuốn sách bị đánh cắp

Cuốn sách bị đánh cắp

Chiếc xe khách như con trâu kiệt sức, phì phò thở hắt ra mấy lượt rồi bất động. Gã tài xế trẻ măng vặn vặn mấy cái nút, cố khởi động lại nhưng chiếc xe vẫn im ru.
Bí mật của thời gian

Bí mật của thời gian

(GLO)- Có lẽ do bản tính thích quan sát và để ý mọi thứ quanh mình nên tôi thường đặt ra những câu hỏi. Có lần, tôi đã hỏi một người bạn: “Trên đời này, có thứ gì chứa nhiều bí mật hơn thời gian?”.
Nghĩa tình hàng xóm

Nghĩa tình hàng xóm

(GLO)- Mặc dù chuyển đến nơi ở mới đã lâu nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn về thăm những người hàng xóm cũ. Gặp nhau tay bắt mặt mừng, nói chuyện hoài không hết, tôi lại càng thấm thía hơn lời dạy của người xưa “Hàng xóm tối lửa, tắt đèn có nhau”.
Tháng Chín yêu thương

Tháng Chín yêu thương

Ngày đầu tiên của tháng Chín, tôi đi trong nắng thu vàng mà lòng trào dâng nhiều cảm xúc. Xin gửi lời chào tháng mới yêu thương, với Tết Độc lập của dân tộc và những ngày đầu đến trường sau kỳ nghỉ hè.

Chòi rẫy

Chòi rẫy

(GLO)- Trong rẫy của người Jrai bao giờ cũng có một cái chòi. Sau khi thu hoạch nông sản, tất cả sẽ được cất giữ tại chòi rẫy.
Ngóng mẹ đi chợ về

Ngóng mẹ đi chợ về

(GLO)- Ngóng mẹ đi chợ về luôn là cả một niềm yêu thích với tuổi thơ của chị em chúng tôi. Mỗi lần mẹ đi chợ là chị em mau mải chạy ra cổng hoặc tận đầu ngõ, trốn dưới một bóng cây nào đó và mắt thì cứ liên tục ngóng ra phía mẹ đi về.
Chuyện tình ở xóm Đá Côi

Chuyện tình ở xóm Đá Côi

“Đá Côi”, tên xóm có từ khi nào không ai biết, kể cả ông Sáu, người lớn tuổi nhất vùng lớn lên từ thời Pháp thuộc, trải qua 20 năm kháng chiến chống Mỹ, giờ vẫn còn trụ lại với bà con nhiều thế hệ.
Ngồi ngắm sương mù

Ngồi ngắm sương mù

(GLO)- Nhiều lần, tôi thấy mình cứ nhớ thương một thứ gì đó rất mơ hồ, hình như là sương mù. Bạn tôi cười bảo: “Sương mù ở đâu mà chẳng có, ngay trong thành phố này, cứ thức dậy thật sớm để chạy bộ ven hồ, trong công viên... là thấy được sương mù giăng tầng tầng lớp lớp”. 
Chờ mùa

Chờ mùa

(GLO)- Ông bà thường nói: Mưa lúc nào mát mặt lúc ấy! Đó là khi trời oi bức, khô hanh, chứ lê rê mãi hoài món “đặc sản” mưa cao nguyên thì quả thực là... rát mặt. Thức dậy trong tiếng mưa rơi ràn rạt trên mái hiên sau một đêm chập chờn, hẳn là nhiều người sẽ có tâm trạng chờ mùa, chờ nắng.
Bao la tình mẹ

Bao la tình mẹ

Chị không thương con như cách những người mẹ khác hay làm, nhưng chị là một người mẹ vĩ đại. Đó là những gì mà tôi và nhiều người nhìn thấy ở chị- một người phụ nữ bị thiểu năng trí tuệ, yếu thế trong xã hội.