Trà nguội…

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Tối nay, chị nằm ôm con một mình trong căn nhà nhỏ, ngoài ô cửa sổ đìu hiu gió còn thoảng mùi thân quen của người đàn ông vừa bước qua cuộc đời mình. Sáng mai khi thức dậy, chị không còn được pha ấm trà bằng tất cả tình yêu thương, bởi đơn giản vì sẽ không còn ai uống nữa.

Chị đã biết trước kết cục này từ rất lâu rồi nhưng chị cứ cố gắng giằng níu nó từng ngày. Không phải tình yêu của chị không đủ lớn để làm trái tim anh ấm áp, mà chỉ đơn giản là vì trái tim anh chưa bao giờ hướng về phía chị. Có một người thứ ba mơ hồ luôn luôn ám ảnh trong ngôi nhà nhỏ này. Mà người ấy chị lại không thể nhìn thấy, không thể chạm vào, chị càng không thể ghen tuông với một người đã chết.

*
Chị, anh và Tịnh Thu vốn là ba đứa bạn cùng xóm nhỏ chơi với nhau từ hồi còn cởi truồng ra đường nghịch cát. Bố ba đứa đều là bộ đội, vắng nhà biền biệt cả mùa nắng lẫn mùa mưa. Nhà đứa nào cũng chỉ có hai mẹ con, ba nhà chụm lại giống cái chân kiềng, một người ho cả ba nhà sốt sắng. Lúc bé, chỉ thấy ba người mẹ chiều nào cũng ra hiên ngồi nói vọng sang nhà nhau, những câu chuyện chẳng có gì cuốn hút lũ trẻ. Chuyện chợ búa, chuyện ngày tháng và hàng trăm câu chuyện bao giờ cũng bắt đầu bằng mấy từ “Đợt anh nhà tôi về…”.

 

Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang

Ba đứa nhóc không thể ngồi yên nghe mấy chuyện đó quá mười lăm phút. Bọn chị bày trò với mấy con chó con hoặc chơi bán đồ hàng. Anh thường làm khách mua, còn chị và Tịnh Thu thì làm hai người bán, đứa nào cũng chèo kéo anh đến xem hàng. Thường thường anh vẫn mua của Tịnh Thu nhiều hơn rồi thích thú thả những đồng tiền bằng lá khế vàng xuống tay Tịnh Thu. Có những hôm đi học, chị và Tịnh Thu bị bọn nhỏ làng bên chặn đường bắt nạt. Anh luôn có mặt đúng lúc để tát tai vài thằng và kéo hai đứa con gái về phía mình che chở. Ngay từ lúc nhỏ, trong mắt chị, anh luôn là một người thật tốt, là người chị nghĩ đến đầu tiên mỗi lúc vui buồn. Và chắc hẳn Tịnh Thu cũng vậy.

Khi chị và Tịnh Thu 18 tuổi thì anh đã là chàng trai 20 cao lớn. Ngày chia tay để anh đi bộ đội, thấy anh ôm Tịnh Thu lưu luyến mà lòng chị đắng lại. Mấy con hạc giấy thức trắng đêm để gập cuối cùng không dám trao anh. Sau đó chị thi đỗ Trường Sư phạm Hà Nội, còn Tịnh Thu lên tận Tây Bắc học. Thi thoảng chị lên đơn vị thăm anh, nhìn thấy nhau, câu đầu tiên bao giờ anh cũng hỏi:

 -Em có biết tin tức gì về Tịnh Thu không?

Rồi suốt buổi thăm gặp là những câu chuyện, những nghĩ suy của anh đều hướng về Tịnh Thu như thể chị chỉ là vô hình, là ảo ảnh. Đã có lần như không thể chịu đựng được hơn cảm giác đó, chị đã hỏi anh:

-Anh yêu Tịnh Thu đúng không?
Thoáng chút ngỡ ngàng nhưng cuối cùng anh cũng làm nhói buốt tim chị bằng một cái gật đầu.
-Thế còn em thì sao? Em là gì trong trái tim anh?

Mãi mãi chị không bao giờ nhận được câu trả lời của anh. Ngay cả khi sau này hai người đã thành vợ thành chồng thì một lời yêu anh cũng chưa bao giờ trao cho chị. Trái tim anh đã ở lại trong buổi chiều mùa thu hanh hao nắng xứ núi rừng Tây Bắc điệp trùng. Nơi Tịnh Thu đã mãi mãi ra đi…

Khi đó chị đang đi thực tập thì nhận được tin Tịnh Thu đã qua đời trong trận lũ quét cấp 10. Thời gian đó cũng là lúc Tịnh Thu gần hoàn thành quá trình thực tập trên một huyện vùng cao. Hung tin đó khiến anh bàng hoàng như chết lặng người. Đấy cũng là lần đầu tiên chị nhìn thấy anh trở nên yếu đuối đến vậy.

Bốn năm sau cái chết của Tịnh Thu, anh chị gắn kết với nhau bằng nghĩa vợ chồng. Trước ngày cưới, anh chỉ nói vẻn vẹn một câu:

-Bởi vì anh không muốn mất đi thêm một người quan trọng nữa. Nhưng lại rất sợ cuộc hôn nhân này sẽ giết chết chúng ta.

-Em không tin là mình lại không thể mang niềm vui đến cho anh. Rồi chúng mình sẽ có những đứa con, sẽ bận bịu lắm. Anh sẽ chẳng còn thời gian mà buồn, mà nhung nhớ.

Anh không nói gì, tránh ánh nhìn của chị bằng một tiếng thở dài. Rồi thì có con, chị chuyển vài ba chỗ làm. Ngoài lương bộ đội, anh còn tham gia làm kinh tế. Những đứa con lớn lên, anh xin chuyển đơn vị để tiện bề chăm sóc vợ con. Cuộc sống cứ bình lặng trôi đi.

*
Trước lúc ra đi, anh có hỏi chị một câu:

-Sống bên anh bấy lâu, có giây phút nào em thực sự thấy thanh thản và hạnh phúc không?

Chị cúi mặt, xoay tròn chén trà trên bàn tạo ra những tiếng kêu rất nhỏ. Anh nhìn chị mà dấy lên lòng thương cảm vì anh biết chị chưa bao giờ nhận được tình yêu từ nơi anh, dù chỉ là chút ít. Có chăng đó là trách nhiệm với nhau của đạo vợ chồng. Anh lấy chị giữa những giày xéo, đớn đau từ một trái tim yêu đương vụn vỡ sau cái chết của Tịnh Thu. Anh lấy chị chỉ đơn giản vì anh thương chị. Suốt sáu năm trời sống với nhau, anh cư xử và vun đắp cái gia đình bé nhỏ này bằng thứ tình thương đó. Đã có lúc anh muốn quên Tịnh Thu đi để trái tim mình thử yêu thương lại một lần nữa. Nhưng dường như sự cam chịu của chị cùng những ánh nhìn khắc khoải càng khiến anh luôn phải đối diện với quá khứ của mình.

Thi thoảng trong những câu chuyện bên chén trà, chị buột miệng khơi lại chuyện xưa:

-Nhớ nhất vẫn là những ngày đi xem chiếu rạp. Ba đứa mình lui cui chui rào, tóc Tịnh Thu mắc vào mớ rong gai rối tung lên. Em và anh ngồi gỡ cả buổi trong tiếng khóc thút thít của Thu. Nghĩ lại sao mà thấy ngộ.

-Những chuyện qua lâu rồi, em còn nhắc lại làm gì.

-Tại cũng sắp đến ngày giỗ Tịnh Thu. Cô ấy ra đi vào đúng mùa đông, chắc là lạnh lẽo lắm…

Đã có lúc anh phát điên bởi những câu nói của chị. Anh đã cố quên thì hà cớ gì chị lại là người khơi dậy những ký ức lúc nào cũng có thể chực trào trong trái tim anh. Mỗi lần như vậy, anh lại chuếnh choáng vài ngày bởi những vết thương đã cũ.

Sự hy sinh, nín nhịn của chị càng làm anh cảm thấy ngột ngạt và buồn tẻ. Mà chỉ riêng hai thứ đó thôi cũng đủ giết chết một cuộc hôn nhân. Giá như chị cứ ghen tuông, thi thoảng cứ cáu giận, thậm chí có lúc chị hãy coi anh chẳng là gì hết thì có lẽ anh sẽ học được cách yêu thương chị. Giá như chị cứ để cái quá khứ kia chôn vùi trong lớp bụi thời gian. Thay vào đó chị hãy sưởi ấm ngôi nhà này bằng ngọn lửa mang màu sắc riêng của chính mình.

Anh chọn cách ra đi, bởi nếu còn tiếp tục ở lại nơi đây, sẽ có ngày anh nghẹt thở giữa hai chiều thời gian giằng xéo. Anh giận mình không thể mang đến cho chị một cuộc sống hạnh phúc như mong muốn. Giận chị cứ quẩn quanh với những nỗi đau đã cũ để rồi quên chính nhịp đập trái tim mình. Bỏ lại ấm trà chị mới pha còn đang ấm, anh đi…

*
Khi anh bước chân ra khỏi cánh cửa cổng, còn nghe vọng lại vài tiếng kẹt cửa đìu hiu. Chị chợt nhẩm thầm một câu ngạn ngữ trên cuốn sách cầm tay: “Người vừa đi thì trà nguội”.

Vũ Thị Huyền Trang

Có thể bạn quan tâm

Chuyện học trong một gia đình trí thức Jrai

Chuyện học trong một gia đình trí thức Jrai

(GLO)- Sinh ra trong một gia đình trí thức người Jrai ở thị xã Ayun Pa (tỉnh Gia Lai), cô Kpă H’Nina-Giáo viên môn Tiếng Anh ở Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng (huyện Ia Grai) không chỉ được rèn giũa tinh thần ham học, mở mang kiến thức mà còn được thừa hưởng vẻ đẹp của cả bố và mẹ.

“Tổ quốc bên bờ sóng”

“Tổ quốc bên bờ sóng”

(GLO)- Đó là chủ đề cuộc thi và triển lãm ảnh nghệ thuật cấp quốc gia do Ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương chủ trì, phối hợp với các cơ quan, đơn vị liên quan tổ chức nhằm thực hiện kế hoạch tuyên truyền về biển, đảo năm 2025.

Sáng tạo văn học nghệ thuật: Hành trình không đơn độc

Sáng tạo văn học nghệ thuật: Hành trình không đơn độc

(GLO)- Mặc nhiên, việc sáng tạo văn học nghệ thuật luôn mang tính độc lập và tự giác cao độ của mỗi văn nghệ sĩ, nhưng hành trình ấy sẽ không đơn độc nếu có sự dìu dắt chân tình của người đi trước. Tại phố núi Pleiku, nhiều tác giả trẻ đã tìm được điểm tựa tinh thần đáng quý như thế.

Tạ Chí Tào và tác phẩm mới dâng lên Bác Hồ

Tạ Chí Tào và tác phẩm mới dâng lên Bác Hồ

(GLO)- Nhà giáo Tạ Chí Tào (trú tại huyện Chư Sê) mang trọng bệnh đã nhiều năm nhưng chưa bao giờ chịu ngừng nghỉ. Anh vẫn đều đặn sáng tác văn học, nghiên cứu lịch sử. Đến nay, anh đã có gần 10 đầu sách, chính xác là 9 tập đã phát hành, còn 1 cuốn nghiên cứu lịch sử đang có kế hoạch xuất bản.

Báo Gia Lai: Phụng sự và kiến tạo

Báo Gia Lai phụng sự và kiến tạo

(GLO)- Qua 78 năm xây dựng và trưởng thành (16/3/1947-16/3/2025), Báo Gia Lai xứng đáng là cơ quan ngôn luận của Đảng bộ, chính quyền và Nhân dân các dân tộc trong tỉnh. Trong xu thế hiện nay, Báo Gia Lai chú trọng phát huy vai trò kiến tạo nhằm thực hiện hiệu quả nhiệm vụ thông tin, tuyên truyền.

Nhạc sĩ Thụy Kha qua đời

Nhạc sĩ Thụy Kha qua đời

Nhạc sĩ Thụy Kha qua đời lúc 10h45 sáng 13/3 tại Hà Nội. Năm cuối đời, ông chống chọi với bệnh ung thư. Vài tháng gần đây, nhiều đồng nghiệp chia sẻ hình ảnh thăm nhạc sĩ Thụy Kha trong bệnh viện. 

Tiết mục múa của đơn vị Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng trình diễn tại Liên hoan nghệ thuật quần chúng huyện Ia Grai năm 2025.

Liên hoan nghệ thuật quần chúng lực lượng vũ trang huyện Ia Grai: Trường THPT Huỳnh Thúc Kháng giành giải nhất toàn đoàn

(GLO)- Trong 2 đêm (11 và 12-3), huyện Ia Grai tổ chức Liên hoan nghệ thuật quần chúng lực lượng vũ trang năm 2025. Liên hoan quy tụ 13 đơn vị tham gia. Mỗi đơn vị đăng ký trình diễn từ 3 đến 5 tiết mục ca, múa và diễn tấu các loại nhạc cụ.

Thơ Bút Biển: Nắng chưa qua

Thơ Bút Biển: Nắng chưa qua

(GLO)- "Nắng chưa qua" của Bút Biển là một bài thơ đầy hoài niệm. Bằng những câu thơ nhẹ nhàng mà day dứt, tác giả khắc họa nỗi buồn của sự xa cách, khi ký ức vẫn còn đó nhưng hiện tại chỉ còn lại gió lùa, hoa rụng và căn phòng trống,... dường như có ai đang ngóng về một vệt nắng chưa qua.

Lá cỏ hát thơ

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng: Lá cỏ hát thơ

(GLO)- Bài thơ "Lá cỏ hát thơ" của Nguyễn Ngọc Hưng đã khắc họa hình ảnh cỏ như một biểu tượng của sự kiên cường dù phải trải qua nhiều gian khó, đớn đau. Qua đây, tác giả muốn truyền tải thông điệp về sự bền bỉ, lòng yêu thương và tinh thần vượt qua khó khăn của con người trong mọi hoàn cảnh.

Thi vẽ tranh chào mừng Đại hội Đảng và Đại hội cháu ngoan Bác Hồ các cấp: Sáng tạo, ý nghĩa

Thi vẽ tranh chào mừng Đại hội Đảng và Đại hội cháu ngoan Bác Hồ các cấp: Sáng tạo, ý nghĩa

(GLO)- Độc đáo, sáng tạo, ý nghĩa là những đánh giá chung về hơn 300 bức tranh của các tác giả “nhí” gửi về tham gia cuộc thi vẽ tranh chào mừng Đại hội Đảng, Đại hội cháu ngoan Bác Hồ các cấp do Hội đồng Đội thị xã Ayun Pa (tỉnh Gia Lai) phát động gần 1 tháng qua.