Thương trái sim rừng

(GLO)- Làng tôi xa lắc nơi những cánh rừng trải dài bất tận về phía chân trời và trước mặt là những ngọn đồi thoai thoải, mùa xuân lan tràn hoa cải tàu bay trắng hồng và mùa hè hoa mua, hoa sim dệt những vùng tím biếc. Nơi ấy tôi lớn lên, đi qua tuổi thơ bằng những tháng ngày êm ả có tiếng sơn ca gọi nắng về cho bầu trời xanh và cao hơn, có những loài hoa, quả dại nơi miền sơn cước mà những năm tháng đầu trần chân đất cứ mải mê đi kiếm tìm…

 

Ảnh nguồn internet
Ảnh nguồn internet

Những ngọn đồi trước mặt làng tôi không cao lắm. Nơi đây đất cằn, những bụi mua, bụi sim cứ thế mọc lan tràn. Sim là loài cây dễ sống, đất sỏi đá vẫn lên tốt tươi. Hàng năm, cứ độ cuối xuân, sim quê tôi ra hoa rộ để rồi khi vào hạ, những quả sim dần chín mọng lũng lẳng đầu cành cho bọn trẻ chăn trâu những chiều lang thang giữa đồi lộng gió đi tìm sim chín về chia nhau.

Thương làm sao quả sim chín ngọt bùi một thời thơ ấu. Ngày còn bé, mỗi lần đi làm nương về, thế nào cha cũng đi vòng qua mấy ngọn đồi trước làng, hái sim chín đựng đầy nón lá mang về cho anh em tôi. Trưa nào cũng vậy, dù trời nắng rất to, cha cũng phải vòng qua đồi và tìm được những quả sim chín, bởi ngày bé chúng tôi chẳng có chiếc kẹo ngọt ngào, cha mẹ khó nghèo nên cái bánh ngọt bán ngoài tiệm tạp hóa anh em tôi cũng ít khi biết đến. Quà cha mẹ cho là chùm dủ dẻ vàng thơm, những quả mâm xôi đỏ ngọt hay những trái sim tím chín mọng. Suốt một thời nhỏ dại, anh em tôi cả buổi ở nhà cứ háo hức đợi cha mẹ đi làm về vì biết thể nào cha cũng có quả rừng để dành cho. Những quả sim ngày xưa đến bây giờ vị ngọt thơm. Nghĩ về ngày ấy, về quả sim rừng đơn sơ mà mát ngọt trong lòng, chợt nghe thương cha mẹ.

Khi lớn hơn một chút, chúng tôi đi chăn trâu cùng đám bạn trong làng. Mỗi khi mùa hè về, tạm chia xa bạn bè trường lớp, bọn trẻ làng tôi lại về với ruộng đồng, với con trâu hiền lành và những ngọn đồi trải rộng tím những hoa sim, hoa mua dại. Nhớ làm sao những buổi chiều mùa hạ, trời trong veo có vài đám mây trắng trôi nhẹ lững lờ, nắng dịu hơn và gió bắt đầu thổi nhẹ, trâu no cỏ rồi bọn con trai con gái làng tôi lại chạy lên đồi. Lách qua những bụi mua rậm, từng đứa đi tìm sim chín hái mang xuống dưới đồng cạn, bên gốc cây gạo cả bọn vẫn hay ngồi. Rồi khi bóng chiều xuống núi, lùa trâu về cả đám chia nhau sim ngọt mà cười hát nghêu ngao. Tuổi thơ cứ thế qua đi, êm đêm như chiều vào hạ, ngọt ngào như trái sim tím đầu cành. Sau này lớn lên, học được câu ca dao “Đói lòng ăn nửa trái sim/ Uống lưng bát nước đi tìm người thương”, nghĩ lại những ngày bé thơ ấy, thấy xao xuyến trong lòng. Chợt thương một thời vụng dại, có cô bạn hàng xóm hay mang sim chín sang cho, mà mình chẳng bao giờ hiểu được…

Tuổi thơ ai cũng có một trời yêu thương kỷ niệm, đó có thể là dòng sông êm ả soi bóng dưới hàng tre rợp mát, là cánh đồng xa tít về phía chân trời có cây đa mái đình rêu phong thấp thoáng, là con kênh, là chiếc cầu tre lắt lẻo, là bất cứ điều gì. Tuổi thơ tôi gắn với những ngọn đồi thoai thoải, với hoa mua, hoa sim tím biếc một khung trời, với những quả sim đầu cành chín mọng cùng những niềm vui từ mẹ cha và đám bạn chăn trâu đầu trần chân đất một thời. Nhớ về một thời đã qua, chợt nghe lòng thảng thốt, thương lắm sim rừng ơi…

Phạm Tuấn Vũ

Có thể bạn quan tâm

Tượng đài Bác Hồ ở Singapore

Tượng đài Bác Hồ ở Singapore

(GLO)- Nhiều người Việt Nam sinh sống, làm việc tại Singapore, đặc biệt là du khách trong nước sang đây thường đến thăm tượng đài Chủ tịch Hồ Chí Minh trong khuôn viên Bảo tàng Văn minh châu Á (Asian Civilisations Museum) rợp bóng cây xanh.
Thơ Dương Kỳ Anh: Mùa xuân

Thơ Dương Kỳ Anh: Mùa xuân

(GLO)- Tác phẩm của nhà thơ Dương Kỳ Anh luôn giàu suy tưởng. “Mùa xuân” là một bài thơ như thế. Con người chúng ta, đôi khi chỉ cần thay đổi góc nhìn sẽ đem lại những cảm xúc hoàn toàn khác. Ví như, nếu cứ “thắt nút” sẽ càng thêm mỏi mệt, chỉ cần mở ra sẽ thấy xuân về…
Nàng tiên xứ mộc hoa

Nàng tiên xứ mộc hoa

(GLO)- Chiếc xe khách thả tôi xuống đỉnh đèo. Trời chiều. Gió lộng. Thảm lá rừng rờn bay trong sương. Mắt dõi theo con đường uốn lượn, tôi cố tìm lối xưa. Nhưng bất lực.
Thơ Huỳnh Dũng Nhân: Phố núi một lần tôi đến

Thơ Huỳnh Dũng Nhân: Phố núi một lần tôi đến

(GLO)- Dù chỉ đến một lần song phố núi mộng mơ cũng đủ để lại thương nhớ trong lòng lữ khách. Nỗi nhớ trong “Phố núi một lần tôi đến” của tác giả Huỳnh Dũng Nhân là giọt nắng ươm mơ, bụi mờ, nếp nhà sàn, là tay măng, đôi mắt ướt níu đường về của nàng sơn nữ…
Thơ Nguyễn Thị Đào: Khúc ru mùa

Thơ Nguyễn Thị Đào: Khúc ru mùa

(GLO)- Ngày xuân luôn đem lại một cảm giác tươi mới, phấn khởi. Có lẽ bởi vậy mà những lời thơ trong “Khúc ru mùa” của tác gỉa Nguyễn Thị Đào cũng trở nên nhịp nhàng, tươi vui khi nhắc đến thời khắc xuân về gõ cửa.
Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

(GLO)- Nhà thơ Văn Công Hùng từng nhận xét: “Lữ Hồng trải nghiệm cảm xúc của mình từ đá, từ núi, từ phố, từ đêm... từ nhiều thứ và vượt qua bản thân mình”. Lần này, với bài thơ “Bất chợt mùa xuân”, cô trải nghiệm cảm xúc tinh tế, trong trẻo của mình từ mùa xuân.
Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

(GLO)- Một chùm thơ về Pleiku, nơi anh đã sống và lao động nghệ thuật hơn 40 năm qua. Với 16 đầu sách văn học đã xuất bản, hàng ngàn bài báo đã in, nhà thơ Văn Công Hùng vẫn miệt mài sáng tạo hàng ngày, dẫu anh đã về hưu gần 5 năm nay. Chùm thơ này như một cách anh trả ơn Pleiku, trả ơn nơi đã giúp anh trưởng thành.
Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

(GLO)- Phố núi với thông xanh, nhịp chiêng ngân, vòng xoang chuếnh choáng luôn là chủ đề bất tận đối với thơ, văn. “Nắng xanh” của tác giả Lê Đình Trọng thêm một lần nữa cho thấy sức mê hoặc của vùng đất đầy nắng, gió song cũng rất nên thơ, trữ tình.
Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

(GLO)- “Một ngày Pleiku” của Nguyễn Thanh Mừng là những cảm nhận đầy tinh tế về tiết trời phố núi trong ngày với đầy đủ biến chuyển xuân, hạ, thu, đông. Ở đó còn có tấm chân tình nối liền duyên hải-cao nguyên để mà “chén vui chạm với chén ngông”, “bạn hiền gọi tiếp bạn hiền”…
Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

(GLO)- Vẫn là cái cảm thức đau đáu yêu Tây Nguyên, yêu Pleiku đến như có thể ngơ ngác, đến như phát hiện chiều “như vừa bong vỏ”, Văn Công Hùng “chợt tôi” vừa như một cuộc trở về lại như sắp sửa ra đi. Cái dùng dằng hóa thân ấy để có một bài thơ đầy day dứt...
Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Chiều ngày 19-1 (28 tết), Sở TT-TT TPHCM cùng các đơn vị phối hợp tổ chức khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023 với chủ đề “Thành phố Hồ Chí Minh - Xuân an vui, xuân thịnh vượng” trên tuyến đường Lê Lợi (từ đường Nguyễn Huệ đến bùng binh Quách Thị Trang, quận 1).