Tạp bút: Mình sẽ lạc nhau không?

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Khi anh than trời sao nóng quá, oi ả quá, mồ hôi khiếp quá thì em đang hồ hởi đón cơn lạnh cuối mùa, nghe phảng phất trong hơi gió chút se sắt của mùa đông còn rớt lại giữa tháng 5. Và em chợt nhận ra, việc mình lạc nhau sao dễ dàng đến thế.
Ngày thì dài, thành phố thì rộng, cuộc đời cuộn sôi trên những nẻo đường. Mỗi ngày ta gặp bao nhiêu người, ta biết thêm bao nhiêu điều mới mẻ, ta hoàn thiện hơn hay ta cũ mòn hơn... Khi anh đi về một hướng và em đi về một hướng, ta gặp những thứ khác nhau, ta bớt đi một chút thân quen của nhau mà ta từng biết.
 Minh họa: HUYỀN TRANG
Minh họa: HUYỀN TRANG
Hai người bạn đã từng rất thân nhau thời thơ ấu với những năm tháng học trò ngồi chung một lớp, lớn lên rồi xa quê, mỗi người đi về một phía. Nhớ về nhau sao mà thân thương, sao mà êm đềm. Nghĩ về bạn, trong lòng mỗi người vẫn dâng lên niềm thân thương, yêu mến của ngày xưa. Sau bao thời gian, đếm từng ngày gặp lại. Khi gặp mặt, lại thấy như mình vừa đánh mất thứ gì quý giá lắm, như mình vừa đánh mất cả quá khứ, đánh mất một trời kỷ niệm. Bởi bạn khác quá. Bởi mình với bạn đã xa nhau quá. Khác nhau về hình dáng, bên nhau lâu mắt sẽ quen nhìn. Xa nhau quá, ta bù thế nào vào khoảng trống, khi mối quan tâm của chúng ta đã  không còn giống bạn, ấy là chưa kể đến việc khác nhau về quan điểm sống và rất nhiều điều khác nữa...
Có lẽ bạn cũng hoảng hốt và đau lòng không kém gì mình khi mình đã khác mình của ngày ta bên nhau nhiều quá. Để rồi, những câu chuyện cứ nhạt dần. Để rồi, khi chia tay, ta buồn bã nhận ra thêm một ký ức đẹp đã mờ đi. Dù ta và bạn, trong từng nghĩ suy, trong từng nhịp thở, vẫn thấy thương nhau nhiều lắm.
Ta đã lạc nhau như thế nào?
Em đã từng không biết, anh đã trôi qua một ngày ra sao, cũng như anh đã từng không biết, em phải trải qua những gì trong cùng thời điểm đó. Em có thể kể anh nghe em đang làm gì, nhưng em không kể lại được cảm giác của mình. Anh cũng có thể kể em nghe anh đang làm gì, nhưng em không thể cảm nhận được anh lúc đó. Bởi vậy, em sẽ không hỏi mình đã lạc nhau như thế nào? Câu hỏi ấy không cần hỏi nữa. Chỉ còn trong em câu hỏi: Mình sẽ lạc nhau không?
 PHƯƠNG HẠ

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null