Rau lang

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Ngày nhỏ ở quê, đất vườn nhà tôi có trồng gì đi chăng nữa thì cũng phải chừa một vạt trống bên giếng nước để ươm dây khoai lang. Mẹ tôi gọi rau lang là bởi trồng không phải lấy củ mà chỉ để ngắt đọt luộc ăn. Khoai lang trồng lấy củ phải vun cao đất làm vồng, còn lang trồng lấy ngọn thì cứ cắt dây trồng thẳng xuống đất, tưới nước, bón phân đều đặn là có rau ăn quanh năm.
Để tưới rau lang, ba có sáng kiến làm cho mẹ chiếc “gàu mo”. Trông nó hệt như cái vá khổng lồ, lòng vá là chiếc mo cau già được cắt, uốn khéo léo để tạo độ khum, buộc chặt vào đầu cán. Cách tưới rất đơn giản: xách nước giếng đổ đầy thau; đứng trong thềm giếng 2 tay cầm gàu mo vục nước trong thau vung mạnh lên không về phía đám rau lang. Nước vung từ gàu tỏa rộng, rơi xuống đám rào rào như mưa. Ngày tưới một lần cho đẫm gốc là đủ. Kiểu tưới này rau lang chịu đựng tốt bởi thân dây, lá dày, cuống lá lại dẻo dai nên khỏi lo gãy, dập.
Nếu tưới đều thì hầu như ngày nào cũng thu hái rau lang. Loài rau này khi luộc thì phải là đọt còn non, bởi để già, ngọn sẽ hóa đắng, nhiều xơ không ăn được. Vậy nên nhà tôi thường có rau ăn hàng bữa. Vào mùa, bận việc đồng áng mẹ vẫn dặn chị Tư: con Tư ở nhà nhớ tưới nước với ngắt đọt lang cho nó nứt đọt mới…
Người khác không biết sao; nhưng với tôi, rau lang luộc, nhất là khi được chấm với món mắm dằm cá rô đồng nướng, ăn giữa tiết trời mùa đông, đích thị “đặc sản”. Rau lang luộc chín vừa giòn vừa ngọt quyện cùng vị mặn mà thơm béo của món mắm cá rô đồng thêm chút hăng của tỏi, chút cay của quả ớt xiêm ăn kèm cơm nóng đương nhiên chỉ duy nhất một thành ngữ đủ sức diễn đạt: ngon nhức lưỡi! Có điều ấy là chuyện ngày cũ; cái thời đất quê còn mênh mông. Còn giờ đây, ở quê đất hẹp người đông.
Cũng đã lâu lắm rồi, tôi chưa có dịp thưởng thức bữa cơm cùng món rau lang luộc của quê mình. Và trong tôi, ký ức về những món ăn quê khoái khẩu một thời vẫn không mai một, để thi thoảng trong những giấc mơ ngược dòng quá khứ, bữa cơm có chén mắm cá rô đồng nướng với rổ rau lang luộc màu xanh um bốc khói lại hiện về…
Y NGUYÊN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null