Quét lá trong vườn

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- 1. Một buổi chiều, tôi nghe như có tiếng lá rơi xào xạc. Nhưng tôi đã nhầm, tiếng động như đánh thức nhiều cảm xúc ấy lại là của một người hàng xóm đang quét lá trong vườn. Những chiếc lá có xanh, có vàng đang được gom lại dưới nắng chiều đột nhiên làm lòng người bình yên. Trong giây phút ấy, tôi nghĩ rằng, giá như ai cũng có một khu vườn để mỗi buổi chiều đi làm về có thể bận rộn một cách thảnh thơi, nhẹ tay gom lá rồi nghe âm thanh xào xạc, và lại thấy như nhiều hơn một mùa đang về.
 Minh họa: Kim Hương
Minh họa: Kim Hương
2. Nhà trong phố. Khoảnh đất rộng là dường như không thể có huống chi là việc người ta muốn tự tay mình chăm sóc những mầm cây hay nhìn hoa nở. Nhà hàng xóm của tôi có một khoảng sân nhỏ. Vợ chồng anh ấy có mua những chậu cây xinh treo lên những thanh gỗ đã đóng sẵn. Sau mỗi buổi đi làm về, anh chồng sẽ lấy bình xịt nước để tưới. Nhưng bẵng đi vài hôm, tôi lại thấy sự héo rũ của những chiếc lá. Những chậu cây thiếu sự chăm sóc, lại nằm trong chậu nhỏ hẹp đã không đủ sức để sống trọn vẹn một đời cây.
Nhà trong phố. Nếu không trồng được cây mà vẫn yêu cây, cũng có một vài gia đình trang trí cho nhà mình những góc nghệ thuật với kiểu tranh vẽ trên tường những kiểu cách hoa lá, có thể nền nã, có thể sinh động nhiều màu sắc bởi trẻ con thích nhìn. Các quán trong phố hình như biết những thiếu hụt của không gian cây cỏ nên không để bất kỳ một nơi nào thiếu đi màu xanh. Đôi khi chỉ là một chậu cây với những cây lúa nho nhỏ đặt trên bàn, lúc lại là những chậu hoa trang trí nơi bậc thang lên xuống. Bất kỳ nơi nào có thể, lá và hoa sẽ có mặt. Tôi còn nhớ có quán cà phê nọ đông khách nhất là vào mùa những cây muồng hoàng yến kiêu sa đổ xuống một góc trời những chùm hoa vàng rực. Bỗng nhiên thấy là lạ bởi ước mong thật phiêu lãng của một người tôi biết: Anh muốn trở thành người làm vườn.
3. Được sống ở một thành phố nơi người ta dễ dàng nhìn thấy núi, những màu sắc huyền ảo của sương mù và những chuyển mình nhẹ nhàng mà mỗi hàng cây mang lại, tôi nghĩ đó là một điều đặc biệt may mắn. Nhưng, như thế cũng chưa đủ cho mỗi người, bởi hẳn ai cũng muốn tự tay mình chăm sóc cho một cành cây, nhành hoa ngày một tươi tốt lên. Người ta sẽ thấy thoải mái biết bao nếu mỗi căn nhà, từng khu phố đều có những vườn cây nhỏ. Không gian của một khoảng sân rộng với nhiều cây lá đủ màu sắc sẽ khơi dậy những tình cảm đẹp đẽ và trong sáng biết bao. Nếu một ngày nào đó, mở cửa sổ hay cổng nhà để bắt đầu một ngày mới, được nghe tiếng lá reo, được thấy một nhành hoa nở thì có lẽ mọi thứ sẽ trở nên thật nhẹ nhàng. Cũng như một buổi chiều nào đó, tôi được nghe tiếng chổi quét lá trong vườn...
NGUYỄN ĐẶNG THÙY TRANG

Có thể bạn quan tâm

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null