Quê hương ơi nhớ lắm

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Trong những ngày Melbourne bị phong tỏa cấp độ 4, người dân chỉ được một giờ tập thể dục ngoài trời, tôi thường đi bộ đến công viên gần nhà. Nước Úc đang vào mùa xuân nên khung cảnh nơi đây thanh bình và đẹp như tranh…

Nhìn phong cảnh giống như vùng quê, lòng tôi an bình, lâng lâng khó tả - Ảnh: Trang Nguyễn
Nhìn phong cảnh giống như vùng quê, lòng tôi an bình, lâng lâng khó tả - Ảnh: Trang Nguyễn


Quyện lẫn vào những rặng cây xanh ngắt là thảm cỏ bông lau trắng ngà đẹp hoang dại, dòng sông, hồ nước, đàn chim nuớc, chim bói cá, và những con cò dịệc. Nhìn phong cảnh giống như vùng quê, lòng tôi an bình, lâng lâng khó tả và chạnh lòng nhớ tới làng quê Bình Thái, Ninh Hòa.

Tôi ngất ngây vui sướng khi bất chợt đi ngang qua đám cỏ tranh. Đã lâu lắm rồi tôi mới thấy cỏ tranh. Màu vàng úa của cỏ làm tôi bàng hoàng nhớ đến đám cỏ tranh khu vườn nhà nội năm nào. Thế nên, tôi như cảm thấy mình đang sống giữa khung trời Ninh Hòa vào thời thơ ấu dù là đang trên đất Úc. Hạnh phúc, đôi khi đơn giản chỉ là sự bất chợt bắt gặp một cành cây, cọng lá thân thương của quê nhà.

Ngang qua một đám me đất hoa vàng ven bờ sông, tôi sợ như mắt mình nhìn lầm, phải lần tới ngắm nhìn từng chiếc lá và những bông hoa. Me đất mọc dại hàng đám, và có lẽ đất Úc màu mỡ, những chiếc lá của chúng to gấp vài lần so với đám me đất mọc dưới những bụi cây vườn nhà năm nào. Tôi vui mừng la lên khi thấy cây rau nút áo. Mân mê những chiếc lá xanh xanh, lòng nhớ đến ngày nào tôi hay theo những đứa trẻ trong làng đi hái ớt, hái rau xanh dọc theo hàng tre bên nhà. Lúc đó vừa từ thành phố về quê nên tôi mê đi theo đám trẻ nhà quê bưng rổ đi lang thang, giành lộn nhau hái ớt hay hái rau dại, những chùm dây bát, dây chùm bao trong lùm cây, về nấu canh. Có lẽ không ai hiểu tại sao tôi lại trân trọng những rau dại như thế, trong khi bây giờ hầu như ít người ở nông thôn Việt Nam còn nghĩ đến chuyện hái rau dại để ăn nữa. Và có lẽ, khi nào còn nhìn thấy những cây rau nút áo trên đất Úc, là tôi sẽ không nguôi nỗi nhớ quê hương.

 

Màu vàng úa của cỏ làm tôi bàng hoàng nhớ đến đám cỏ tranh khu vườn nhà nội năm nào... - Ảnh: Trang Nguyễn
Màu vàng úa của cỏ làm tôi bàng hoàng nhớ đến đám cỏ tranh khu vườn nhà nội năm nào... - Ảnh: Trang Nguyễn


Nhìn những con vịt bơi lội trên dòng sông, tôi miên man nhớ về dòng sông Lốt nằm giữa hai rặng tre xanh và những cây sung oằn trên mặt nước. Nhớ đến nụ cười giòn của má khi nói mười con vịt con tôi nuôi hồi đó giống cô chủ (thích ăn chua) vì chúng thường hay rúc rỉa những trái xoài rụng trong vườn. Nhớ đến những ngày trời mưa tầm tã, má và tôi thường đội áo tơi đi “thăm nước sông” mấy lần trong ngày, ngắm nhìn nước sông đang từ từ dâng lên, bọt bèo đục ngầu, củi rác lềnh bềnh và những chiếc ghe chất đầy bắp hoặc củi xuôi dòng từ những vùng rẫy rừng trên miệt Đá Bàn đi ngang.

Tôi ngỡ ngàng khi thấy quanh tôi biết bao là chim cu và chim cuốc. Một cảm giác khó tả khi bất chợt nghe tiếng chim cuốc kêu và tiếng cu gáy, tôi bất chợt nhớ tới tiếng chim cuốc kêu gọi bạn tại quê nhà trước đây. Lần cuối về thăm nhà, tôi không còn nghe tiếng chim cuốc kêu hay cu gáy như những năm tháng xa xưa. Không biết có phải nhiều quán đặc sản ngày càng nhiều ở khắp nơi không mà các loại chim đã thưa dần và vắng bặt tiếng chim cu, chim cuốc. Thế nên không sao diễn tả được cảm giác hạnh phúc khi bất chợt được nghe tiếng cuốc kêu, cu gáy, để mà mênh mang nhớ về quê nhà năm tháng cũ.

Thế mới biết, quê nhà luôn đọng trong tâm trí tôi. Cho dù không gian thay đổi, hoàn cảnh thay đổi, nhưng tâm hồn tôi không thay đổi. Không có gì vui bằng khi gặp lại từng con vịt, chim cu, chim cuốc, từng cọng rau dại, từng nhánh cây, từng ngọn cỏ quen thuộc, để hồi tưởng lại những ngày đã qua, để khao khát, để thấy thèm được sống tại quê nhà, để đau đáu thấy rằng mình yêu thương cuôc sống làng quê như thế nào. Thế mà sao tôi không nhận biết được điều này trước đây! Những ký ức về những ngày tháng sống ở làng quê sáng dìu dịu, nó có thể bị quên lãng giữa cuộc đời muôn trùng công việc và ánh hào quang của thành phố nhộn nhịp, nhưng nó vẫn luôn quay về nguyên vẹn khi bất chợt gặp hình ảnh thân thương cũ.

Chuông điện thoại vang lên báo hiệu đã nửa tiếng đồng hồ tôi ra khỏi nhà... Để khỏi vi phạm một giờ đồng hồ tập thể dục do chính phủ quy định, tôi vội vã quay về, không quên hái những chiếc lá nút áo và những nắm me đất về để nấu.

Hít một hơi dài khi bưng tô canh có mùi thơm và vị đắng của rau nút áo, bao trùm đầy đủ hương vị của đất trời Bình Thái - Ninh Hòa quê tôi, tim tôi đập mạnh. Hạnh phúc! Những hương vị đồng quê này đã khắc sâu vào tấm lòng xa xứ, nỗi mong nhớ về quê hương. Tôi ngẩn ngơ lịm người, nhớ quay quắt đến vùng trời tôi đã sống.


 



Theo TRANG NGUYỄN (thanhnien)

Có thể bạn quan tâm

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

(GLO)- Với sự khuyến khích của Ban Tổ chức cuộc thi Đại sứ văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2026 về ứng dụng công nghệ, nền tảng số, mạng xã hội nhằm đổi mới phương thức đọc và lan tỏa tri thức, các thí sinh dự giải năm nay đã cho thấy thế mạnh của mình trong lĩnh vực khá mới mẻ này.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

Tác phẩm điêu khắc ánh sáng tạc chân dung cố Tổng bí thư

Gửi lòng kính trọng đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua tác phẩm điêu khắc ánh sáng

(GLO)- Từ một khúc gỗ thông khô khan, anh Nguyễn Văn Dũng (làng Bruk Ngol, phường Thống Nhất) đã dành gần 2 năm miệt mài nghiên cứu để tạo nên tác phẩm điêu khắc ánh sáng chân dung cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, gửi gắm sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của mình.

Các nghệ nhân trình diễn cồng chiêng tại chương trình. Ảnh: Vũ Chi

Âm vang đại ngàn Chư Mố

(GLO)- Tối 26-6, trong khuôn khổ Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời”, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) tổ chức chương trình văn nghệ “Âm vang đại ngàn Chư Mố” thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham gia, trải nghiệm.

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

Cuộc vui chung từ “Khoảng trời riêng”

(GLO)- Từ ngày 4 đến 10-7, tại Gallery 3B (phường Cầu Kiệu, TP. Hồ Chí Minh) sẽ diễn ra cuộc hội ngộ đầy cảm xúc của 7 họa sĩ đến từ nhiều vùng miền khác nhau trong và ngoài nước với triển lãm “Khoảng trời riêng”, trong đó có 4 nữ họa sĩ của Gia Lai.

null