Ô cửa sổ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Với tôi, ô cửa sổ chính là nơi thi vị nhất trong ngôi nhà. Dẫu nhiều khi vắng bóng người, cửa đóng then cài chẳng khác nào tĩnh vật.
Cảnh trí bên ngoài cửa sổ nhà tôi bao ngày vẫn thế, một mái hiên, một cây hồng leo dịu dàng đơm bông giữa ngõ vắng, cạnh đó là giàn hoa giấy cố vươn nhánh để tìm chút nắng hiếm hoi trong lúc mưa dầm. Ai đó từng nói mỗi ô cửa đều hướng đến một chân trời. Đúng là trong những ngày không ra khỏi nhà, chừng ấy ánh sáng, chừng ấy khí trời cũng đủ khiến lòng rộng mở.
Có phải trong khung trời kỷ niệm của mỗi người đều cất giấu bóng hình một ô cửa sổ? Ngày đó dễ cũng đến mười mấy năm về trước, gia đình tôi ở trong căn nhà ván, cách mặt đường một khoảng sân rộng, sân đất đỏ chứ không được lát gạch tinh tươm như bây giờ. Bố tôi trổ một khung cửa sổ rất rộng, choán hết cả mặt trước ngôi nhà. Đến tận bây giờ, tôi vẫn còn giữ tấm ảnh chụp cùng bố bên cạnh ô cửa ấy. Nhà có 3 chị em gái, ngày nào cũng đứng tựa vào thành cửa sổ mà ngóng mẹ, suốt những năm tháng mẹ tôi rong ruổi vào tận buôn làng của người Jrai để đổi khoai, đổi mì. Lần nào đón mẹ về, nhìn vào giỏ hàng mà thấy có quả ổi hay trái bắp, tôi mừng rơn… Khi dỡ bỏ nhà cũ, bố tôi chỉ giữ lại hai cánh cửa sổ để lắp vào căn nhà mới. Nhờ vậy mà ngôi nhà của chúng tôi bây giờ luôn đượm mùi ký ức.
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Thi thoảng, tôi đứng tựa vào thành cửa sổ trông ra, có cảm giác như mình đang đứng ở một vách ngăn giữa hai thế giới vậy. Một thế giới bên ngoài rộng lớn, xôn xao và ngập tràn những điều mới mẻ; còn một thế giới nhỏ bé bên trong căn nhà, nơi mỗi người trở về trú ngụ khi ánh hoàng hôn dần buông xuống. Mỗi ô cửa sổ còn là một câu chuyện của tâm hồn. Có người mở ra để chờ mong và đón đợi. Có người khép lại để được sống với bao khắc khoải, suy tư. Khép hay mở một cánh cửa là quyền lựa chọn của mỗi người. Có điều, cứ mãi khép chặt hay mở quá rộng ô cửa tâm hồn đều chưa phải là hay. Hạnh phúc có được phần nhiều do con người tự biết cân bằng. Như cái cách mà chúng ta mở cửa để đón khí trời hay khép vào để tránh gió lùa vậy.
Hàng vạn ngôn từ cũng không sao giúp tôi diễn đạt bằng hết xúc cảm trong lòng khi nhắc về ô cửa sổ. Tôi biết, trước những khắc khoải, có người nói ra, có người viết ra và cũng có người chỉ đứng bên ô cửa để ngắm nhìn. Nhìn mà như không nhìn, không nhìn mà thấu suốt tất thảy. Đôi mắt chẳng phải đã là cửa sổ tâm hồn hay sao? Tôi thường mơ về một căn nhà nhỏ trổ nhiều cửa sổ trên vách. Rồi từ đó, bước ra đời sống mỗi ngày để biết thêm một chút về thế giới rộng lớn ngoài kia và trở về với những ngẫm suy.
Chỉ cách một khung cửa thôi mà nơi này xôn xao, chốn kia tĩnh lặng. Ngôi nhà nếu thiếu đi một ô cửa sổ thì trống vắng biết nhường nào!
LỮ HỒNG

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null