Mùa hoa rực rỡ

(GLO)- Tôi đang ở giữa một chiều rực rỡ mùa hoa. Sắc vàng của dã quỳ miên man chảy từ đỉnh núi xuống mãi thung sâu. Ngước mắt từ dưới lên hay thả tầm nhìn từ trên cao xuống, cũng vẫn là một sắc vàng đầy mê đắm giữa đất trời.

Tôi đã từng lạc trong những chiều vàng như thế, vào mỗi mùa rực rỡ. Giữa những con đường nhỏ suộm sắc bazan dẫn lối quanh quanh, hết dốc cao xuống đến thung sâu, từ lòng phố ra tới ngoại ô. Mỗi năm, khi mùa hoa về, con người như lạc vào một miền thơ thới giữa sắc quỳ vàng nhuộm thắm cả không gian.

Chỉ là loài hoa dại, không mất chút công sức gieo trồng và chăm sóc nào, nhưng mỗi năm khi mùa đến, những cây dã quỳ như gom hết nắng trời cao nguyên để tô màu cho hoa, rồi lại nhuộm vào đất trời những khoảnh khắc rực rỡ nhất khi những đóa hoa khoe sắc. Mùa hoa quỳ nở, màu bazan như thắm hơn, nắng như đượm hơn quyện vào với sắc hoa bung biêng mọi nẻo dưới mây trời. Mùa hoa nở, tôi thường hay chậm lại, bởi những khoảnh khắc phố xá chợt như trở nên đẹp quá. Ngay phía sau những dãy nhà hai bên mặt phố, gần như bất kỳ con hẻm nào cũng có thể bắt gặp ít nhiều những bụi, những vạt hoa vàng. Một khoảng đất trống, cạnh một bức tường cũ phủ đầy rêu, thậm chí chỉ một khe hở nhỏ giữa những bê tông gạch đá, cũng vươn lên vài nhánh dã quỳ.

Ảnh minh họa: Phạm quý
Ảnh minh họa: Phạm quý


Giữa lòng phố, chọn một chỗ ngồi có view thoáng đãng, nhìn xuống những thung lũng thoai thoải dốc đồi, chỗ nào cũng chạm vào màu vàng của dã quỳ. Tôi đã từng rất lấy làm lạ, không hiểu sao suốt cả một mùa khô kéo dài đến nửa năm trời, nắng và gió hong đất đai khô cong, cỏ cây cháy kiệt dưới nắng trời, những thân dã quỳ cũng như hoàn toàn biến mất. Vậy mà rồi khi cơn mưa đầu mùa đổ xuống, đất đai như cựa mình để cho cỏ cây thức dậy. Những vạt dã quỳ mướt xanh chen nhau mà lớn. Chẳng mấy ai để ý đến sự có mặt của chúng, cho đến một ngày, gió ngun ngún đem theo cái lạnh len vào da thịt, mưa vắng thưa dần, những đóa hoa đầu tiên nở căng ra giữa lá biếc, rồi vòm hoa cứ rực rỡ dần.

Tôi có lần, ngồi giữa một chiều hoa vàng, cùng chúng bạn râm ran chuyện cũ, như trôi đi giữa đồi hoa đang độ viên mãn nhất, lòng bất giác thốt lên: “Đã trót mang thân hoa dại/Sao em còn rực rỡ vàng/Cao nguyên thênh thang nắng gió/Nhờ em thêm chút nồng nàn”. Cái nồng nàn của phố, nồng nàn của dốc đồi nhẹ điểm vào màu hoa vàng như mê dụ người ta hãy chậm bước chân. Phố nhỏ của chúng tôi bình lặng quanh năm, vẫn còn những khoảng trống đủ cho những khóm hoa vàng nhẹ phẩy một nét cọ duyên dáng điểm xuyết giữa những người xe nhà cửa. Đâu đó giữa cuộc áo cơm bận bịu, có người vẫn chờ đợi khoảnh khắc một đóa hoa đầu mùa xòe cánh thắm, nhẹ nâng trên tay ghi lại khoảnh khắc ấy, rồi gửi cho bạn bè. Như một giao ước, người đi xa, vào khoảnh khắc ấy, gửi một lời hẹn trở về khi mùa hoa rực rỡ.

Dã quỳ cứ nhẩn nha nở. Khoảnh khắc rực rỡ nhất cũng chỉ bừng lên ngắn ngủi giống bất cứ một đời hoa nào. Sau đó, những đóa hoa cuối mùa lác đác nở rất lâu, kéo dài đến tận sau Tết Nguyên đán. Khi cỏ cây dần khô dưới nắng, những thân dã quỳ cũng tận hiến đến vẻ đẹp sau cùng, rồi lặng lẽ đợi một mùa hoa mới. Mỗi năm một lần xuất hiện, những đóa hoa dại ấy không chỉ làm đẹp cho đất trời, mà còn để lại bao luyến nhớ trong lòng người, nhất là những người đã từng gắn bó rồi lại phải đi xa.

Tôi vẫn thật chậm vòng xe mỗi lần rẽ xuống con dốc nhỏ về nhà mình. Thấp thoáng sau bức tường rêu xam xám màu thời gian, những bông dã quỳ vẫn lác đác thắm vàng trong nắng gió hanh hao. Khoảnh khắc rực rỡ nhất đã trôi qua, những đóa hoa cuối cùng sẽ nối nhau nở nốt, như sự tận hiến của một đời sống đầy mê say, náo nức, dâng hiến đến kiệt cùng.

 

 ĐÀO AN DUYÊN

 

Có thể bạn quan tâm

Thơ Nguyễn Hoàng Thu: Tình yêu

Thơ Nguyễn Hoàng Thu: Tình yêu

(GLO)-Cả bài thơ là sự nối tiếp của những phép so sánh. Dù tình yêu đến hay chia xa, nắng vẫn ươm vàng, bầu trời vẫn xanh, biển vẫn động đầy nỗi nhớ. Dường như, bằng cách này, tác giả Nguyễn Hoàng Thu như muốn khẳng định sự vĩnh cửu, lâu dài, bền chặt của tình yêu.
Hương Tết xưa qua thư pháp Việt

Hương Tết xưa qua thư pháp Việt

(GLO)- Năm mới, nhiều người Việt vẫn lưu giữ cho mình “phong vị” Tết xưa qua những bức thư pháp chúc xuân ý nghĩa, những câu đối đỏ uyển chuyển, mềm mại, rực rỡ sắc màu… Nhiều gia đình lựa chọn thư pháp làm quà tặng người thân, bạn bè cho một năm mới nghênh đón nhiều tài lộc, bình an.
Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

(GLO)- Nhà thơ Văn Công Hùng từng nhận xét: “Lữ Hồng trải nghiệm cảm xúc của mình từ đá, từ núi, từ phố, từ đêm... từ nhiều thứ và vượt qua bản thân mình”. Lần này, với bài thơ “Bất chợt mùa xuân”, cô trải nghiệm cảm xúc tinh tế, trong trẻo của mình từ mùa xuân.
Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

(GLO)- Một chùm thơ về Pleiku, nơi anh đã sống và lao động nghệ thuật hơn 40 năm qua. Với 16 đầu sách văn học đã xuất bản, hàng ngàn bài báo đã in, nhà thơ Văn Công Hùng vẫn miệt mài sáng tạo hàng ngày, dẫu anh đã về hưu gần 5 năm nay. Chùm thơ này như một cách anh trả ơn Pleiku, trả ơn nơi đã giúp anh trưởng thành.
Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

(GLO)- Phố núi với thông xanh, nhịp chiêng ngân, vòng xoang chuếnh choáng luôn là chủ đề bất tận đối với thơ, văn. “Nắng xanh” của tác giả Lê Đình Trọng thêm một lần nữa cho thấy sức mê hoặc của vùng đất đầy nắng, gió song cũng rất nên thơ, trữ tình.
Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

(GLO)- “Một ngày Pleiku” của Nguyễn Thanh Mừng là những cảm nhận đầy tinh tế về tiết trời phố núi trong ngày với đầy đủ biến chuyển xuân, hạ, thu, đông. Ở đó còn có tấm chân tình nối liền duyên hải-cao nguyên để mà “chén vui chạm với chén ngông”, “bạn hiền gọi tiếp bạn hiền”…
Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

(GLO)- Vẫn là cái cảm thức đau đáu yêu Tây Nguyên, yêu Pleiku đến như có thể ngơ ngác, đến như phát hiện chiều “như vừa bong vỏ”, Văn Công Hùng “chợt tôi” vừa như một cuộc trở về lại như sắp sửa ra đi. Cái dùng dằng hóa thân ấy để có một bài thơ đầy day dứt...
Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

(GLO)- Vẫn bằng thủ pháp lạ hóa với “tiếng chim nghiêng qua mái”, “bài ca chín rồi”, “hương trầm nâng khăn”…, những lời thơ trong bài “Mẹ và mùa xuân” của nhà thơ Lê Từ Hiển dạt dào xúc cảm, thổn thức nỗi nhớ thương.
Nhớ món thịt thưng

Nhớ món thịt thưng

(GLO)- Hồi nhỏ, bữa cơm Tết gia đình thường có nhiều món ăn ngon nhưng tôi thích nhất món thịt heo thưng. Thịt heo nạc đem thưng đương nhiên ngon; nhưng kỳ lạ, thịt mỡ thưng lên rồi ăn cũng rất ngon. Gia vị thấm vào khiến thịt không còn vị béo gây ngán. Vậy nên, thịt thưng ăn hao. Cũng do vậy ngày thường mẹ tôi không dám làm, chỉ có dịp Tết.
Gương mặt thơ: Hữu Kim

Gương mặt thơ: Hữu Kim

(GLO)- Anh từng là bộ đội đóng quân ở An Khê (tỉnh Gia Lai), từ thời ấy, anh đã sinh hoạt với nhóm thơ... Đà Nẵng. Rồi anh chuyển lên Kon Plông làm Phó Chỉ huy trưởng về chính trị của Huyện Đội, nhưng rồi cái tư chất thi sĩ luôn âm ỉ trong anh, khóc đấy, cười đấy. Và vẫn làm thơ. Thế là, cái việc anh được điều về làm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Kon Tum rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam như là lẽ đương nhiên. Gặp anh, không ai nghĩ người trước mặt mình từng mang quân hàm Thượng tá, mà là một thi sĩ đời... cũ.