Một thoáng bình yên  

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Bình yên đôi khi là được gục đầu vào lòng mẹ, được trú dưới mái nhà có vòng tay mẹ chở che. Bình yên là khoảnh khắc, không phải là cuộc đời. Bình yên là những điều rất nhỏ nhoi được góp nhặt từ cuộc sống. Bình yên rất đắt đỏ nhưng không ai bán mà mua, chẳng ai cho mà lấy, nào ai thừa mà xin.

Bình yên là khi tôi đi học xa bị ốm, thân thể rã rời, tôi trở về ngôi nhà có mẹ. Tiếng mẹ hớt hải, lo lắng từ phía cổng, mẹ chạy nhanh vào nhà, sờ vào cái trán đang nóng hổi của tôi. Giây phút đó, giây phút mẹ đặt bàn tay ấm áp vào trán tôi, đó là cả một bầu trời bình yên; tôi nằm trên chiếc gối êm thấy lòng bình yên quá!

Những ngày tháng học xa nhà, xa những điều thân thương nơi làng quê yêu dấu. Bước chân trên con đường lạ lẫm nơi thành thị ngập tràn ánh đèn, tôi rất thèm được về nhà. Đôi khi, tôi khát thèm trở về chỉ để ngắm những thứ thân thuộc như nhành cây, ngọn cỏ. Ngắm cả cái chạng ba nhánh nơi gốc ổi, tôi từng trèo lên đó làm chiếc ghế ngồi. Chúng cũng biết lớn lên, vươn mình theo thời gian. Chỉ thế thôi cũng đủ vừa vặn cho một bình yên!

Thời gian cũng bỏ quên tôi mà đếm tuổi lớn lên. Tôi theo chồng về làm dâu rồi sinh con, làm mẹ. Tôi biết trọng trách của mình giờ đây là mái nhà cho các con neo đậu bình yên. Nhưng cũng nhiều lúc mệt mỏi vì toan tính cuộc đời. Có nhiều lúc tôi chợt ngẫm rồi hiểu ra, có lẽ tôi đã đủ lớn để mong bé lại, đủ lớn để biết có nhiều yêu thương đã trôi đi, giờ đây nhắc lại bỗng trở thành kỷ niệm.

Ừ nhỉ! Hạnh phúc là khoảnh khắc chứ không phải là cuộc đời hạnh phúc. Bình yên cũng là khoảnh khắc chứ không có cuộc đời bình yên. Vậy phải đi qua bao tủi hờn, trong đục, nông sâu để đổi lấy xâu chuỗi bình yên đeo vào bến bờ hạnh phúc? Tôi không trả lời câu hỏi này cho bản thân mình. Chỉ biết rằng khoảnh khắc được mẹ quan tâm, được bà lo lắng cho tôi ngày ấy, tôi không bao giờ quên bởi lòng tôi đã chạm khắc một sự an lành rất lắng và rất sâu.

Rốt cuộc để sống được ở đời, tôi chẳng cần điều gì xa xôi. Tôi chỉ cần bình yên! Bình yên, tôi gửi một nét cười theo gió, bình yên một thoáng cho tim mềm!

Theo Nguyễn Thanh Nga (NLĐO)

Có thể bạn quan tâm

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa

(GLO)- Ngày 7-1-2026, Tổng Bí thư Tô Lâm đã ký ban hành Nghị quyết số 80-NQ/TW của Bộ Chính trị về phát triển văn hóa Việt Nam và khẳng định quan điểm phát triển văn hóa, con người là nền tảng, nguồn lực nội sinh quan trọng, động lực to lớn, trụ cột, hệ điều tiết cho sự phát triển nhanh và bền vững đất nước.

Gửi chút tình về với đại ngàn

Gửi chút tình với cao nguyên Gia Lai

(GLO)- Họa sĩ Lý Khắc Nhu, một tên tuổi trong làng tranh thủy mặc ở TP. Hồ Chí Minh, vừa có chuyến thăm, làm việc với lãnh đạo Bảo tàng Pleiku (tỉnh Gia Lai) với tâm nguyện hiến tặng “gia tài” tượng gỗ Tây Nguyên mà ông cất công sưu tầm nhiều năm qua. 

null