Miền Tây ngày nhớ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Hai mươi năm kể từ khi về Sài Gòn đi học, tôi từng vô số lần xuôi miền Tây, trở lại quê nhà đón tết, từ xe đò, xe khách, vài năm nay là tự mình làm chủ hành trình. May thay, đường về đã có thêm nhiều cây cầu hiện đại, một đoạn cao tốc nay chẳng còn thu phí.

Mỗi lần ngang qua miền Tây, tôi đều mang cảm giác mình đang “về nhà”, không đượm bất kỳ nỗi lo âu thắc thỏm bất an nào, ngay cả khi “thân gái dặm trường” một mình ôm vô lăng xuôi vạn lý. Đơn giản, đấy là đường về quê hương xứ sở thân thương, toàn “người mình” cả.

Nơi ấy, các bác tài có thể hồn nhiên chửi thề khi bực bội khó ở, nhưng đó đơn thuần là câu cửa miệng vậy thôi. Họ hiền lành vô đối và sẵn sàng nhường đường hay hướng dẫn cho một “tài nữ” đôi lúc còn xử lý vụng về.

Ai trong chúng ta hẳn ít nhiều đều thấy rưng rưng trên chuyến xe về tết ngày cuối năm, xao xác kỷ niệm. Nơi này từng là phà Mỹ Thuận, phà Cần Thơ; chỗ dừng chân. Này quầy bánh pía, kia cây xăng có chưng mấy chậu vạn thọ quê mình… Thuở đó ai cũng khó khăn, nhưng vẫn gắng mua giúp chị bán vé số cụt cả hai tay, đeo cái giỏ bàng trên cùi trỏ, một vài tờ ủng hộ.

Lại nhớ cái tết đầu tiên của mình ở nhà chồng, mùng hai Tết tôi mới về thăm nhà. Trên xe mở những bài xuân náo nức, thi thoảng bác tài đổi dĩa, vang lên giai điệu mang hơi hướm dân ca bình dị, mộc mạc, hiền hậu của vùng sông nước. Áo mới Cà Mau hay cô bán chôm chôm chi đó, đủ để người ta “về miền tây là thấy thương em rồi”. Nỗi niềm dâu mới nhiều “tâm tư” dường như tan biến khi xe bon bon trên con đường rộng thênh quen thuộc.

 

 Ảnh: MINH TRƯỜNG
Ảnh: MINH TRƯỜNG


Ngang qua một cây cầu độc đạo, tôi kể bọn trẻ nghe đợt nó gặp sự cố vào ngay cận tết. Kẹt xe dai dẳng kéo dài cả ngày, mệt mỏi vô cùng. Tôi được một nhà dân bên đường nấu mì gói cho ăn, cho đi nhờ nhà vệ sinh và cung cấp cả nước uống miễn phí. Họ cương quyết từ chối tờ tiền mà tôi trả cho những ân cần ấy - “Có đáng gì đâu, giúp được ai thì giúp vậy mà”.

Sẵn đấy, tôi kể cho hai đứa con mình nghe về thời sinh viên khốn khó, từng phải thức dậy từ bốn giờ sáng về quê ăn tết. Trải qua gần một ngày dài thì tới huyện, liền vội vàng đổi qua một cái xe khác nhỏ hơn để xuống xã. Rồi từ xã, muốn tới gần nhà, sẽ phải đi đò. Đôi chân cuốc bộ là phương tiện cuối cùng để chạm ngõ nhà mình, đắm mình trong nỗi sung sướng vỡ òa.

Đó là khoảnh khắc của giữa trưa hai chín Tết, xe chúng tôi đang ngang qua Vĩnh Long, bắt gặp bên đường một ông bố với cô con gái nhỏ dưới trời gay gắt nắng. Cả hai trông lam lũ và dường như họ đang cố đón xe. Mấy ngày này, thật chẳng dễ dàng gì để tìm kiếm một chỗ ngồi tạm bợ cho một hành trình vãng lai. Một chiếc xe khách trờ tới, hai bên có vẻ thương lượng giá cả. Rồi người đàn ông lắc đầu, có chút gì như bối rối. Xe tôi lướt qua. Vài mét, hơn chục mét, rồi cả trăm mét.

Bỗng dưng tôi nghĩ ra, nếu chịu khó co kéo tí, thì mình vẫn có thể cho hai bố con họ đi nhờ được chứ. Tôi hội ý chớp nhoáng với cả nhà, rồi quyết định quay đầu lại, chấp nhận mất thêm chút thời gian lẫn sự tiện nghi của gia đình, cả việc đối mặt với làn xe đông nghẹt. Từ xa tôi đã trông thấy một chiếc bán tải vừa khẳng khái dừng lại. Một chị phụ nữ đang thò đầu ra hỏi han rồi bước xuống, kéo hai bố con nhà nọ lên xe, hẳn là cho “quá giang” đây mà…

Tôi không bực mình vì bị “hụt khách”, mà bỗng thấy trời như xanh hơn, hoa lá bên đường rực rỡ hơn, bởi người ta đối đãi với nhau sao mà đáng yêu. Các con tôi cũng vui lây, luôn miệng bảo rằng, miền Tây mình nhiều người tốt bụng ghê ha mẹ…

Theo HOÀNG MY (SGGPO)

Có thể bạn quan tâm

Thơ Hoàng Đăng Du: Nhớ làng

Thơ Hoàng Đăng Du: Nhớ làng

(GLO)- Làng quê với bao hình ảnh, âm thanh quen thuộc luôn khiến những người con tha hương bồi hồi, nhớ nhung khôn nguôi. Với tác giả Hoàng Đăng Du cũng vậy, bóng tre trưa hè, từng con ngõ, cánh đồng, dáng mẹ liêu xiêu vẫn luôn khiến ông thổn thức, nhớ thương.
Bảo tàng Louvre chuẩn bị di dời Mona Lisa

Bảo tàng Louvre chuẩn bị di dời Mona Lisa

Bức chân dung Mona Lisa có thể sẽ có một phòng riêng tại bảo tàng Louvre. Chủ tịch bảo tàng, bà Laurence des Cars, nói với đài truyền hình France Inter rằng quyết định này sẽ mang lại cho du khách, nhiều người trong số họ đến thăm Louvre chỉ vì Mona Lisa, một trải nghiệm tốt hơn.
Gương mặt thơ: Nguyễn Bình Phương

Gương mặt thơ: Nguyễn Bình Phương

(GLO)- Anh khởi đầu từ thơ, từ hồi chưa vào quân đội, rồi thành công về đường văn xuôi với những tiểu thuyết và truyện ngắn nổi tiếng, là một cây bút văn xuôi với rất nhiều thành tựu, những là “Một ví dụ xoàng”, “Mình và họ”, “Người đi vắng”, “Vào cõi”, “Ngồi”, “Những đứa trẻ chết già”...
Tiết mục Hồn chiêng Tây Nguyên (cụm Công đoàn số 1) đạt giải 3 thể loại múa tại hội diễn. Ảnh: Vũ Chi

Ayun Pa: Sôi nổi Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động

(GLO)- Hội diễn nghệ thuật quần chúng trong đoàn viên, người lao động thị xã Ayun Pa (tỉnh Gia Lai) năm 2024 là hoạt động thường niên, tạo sân chơi bổ ích cho những người làm nghệ thuật không chuyên. Với sự chuẩn bị chu đáo, các cụm Công đoàn đã mang đến nhiều tiết mục đặc sắc, hấp dẫn.
Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

Thơ Nguyễn Ngọc Phú: Tấm áo Điện Biên

(GLO)- Tấm áo trấn thủ đã trở thành biểu tượng gắn liền với người chiến sĩ Điện Biên trong suốt 56 ngày, đêm "đánh lấn từng thước đất". Ngắm nhìn tấm áo ấy được trưng bày trong bảo tàng, tác giả Nguyễn Ngọc Phú bồi hồi, tưởng như được sống lại phút giây chiến đấu hào hùng của cha anh.
Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

Thơ Hà Hoài Phương: Tự khúc

(GLO)- "Tự khúc" của tác giả Hà Hoài Phương là những chiêm nghiệm rất thực về cuộc đời. Sau cơn mưa trời lại sáng, không có điều gì tồn tại mãi, dù đó có là những niềm vui, hạnh phúc hay khổ đau...
Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

Thơ Ngô Thanh Vân: Vào hội

(GLO)- Đất trời Tây Nguyên trong bung biêng thanh âm cồng chiêng, men cay rượu cần nồng nàn, vấn vít, nhịp xoang quyến luyến, tay nắm tay chẳng rời... được nhà thơ Ngô Thanh Vân một lần nữa nhắc đến trong bài thơ "Vào hội".

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

Thơ Lê Vi Thủy: Mẹ

(GLO)- Đằng sau những người chiến sĩ cống hiến máu xương cho Tổ quốc là sự hy sinh lặng lẽ của những người mẹ. Họ lặng thầm tiễn lần lượt chồng, con lên đường để rồi mòn mỏi chờ đợi, nỗi đau dằng dặc đổi lấy niềm vui chung của quê hương, đất nước...

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

Nhà báo-nhà văn Nguyễn Hoàng Thu: Cả đời gắn bó với Tây Nguyên

(GLO)- Tôi bước vào nghề báo thì gặp anh Nguyễn Hoàng Thu. Bấy giờ, anh cũng mới vào Báo Thanh Niên, thường trú ở Tây Nguyên. Lúc này, anh còn độc thân, sống ở Buôn Ma Thuột. Anh hơn tôi đến chục tuổi, thường đội chiếc mũ beret màu đen trông rất lãng tử, nhưng tính tình khá trẻ trung và cá tính.

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

Thơ Phạm Đức Long: Mây trắng trời quê

(GLO)- Biết bao nhiêu người đã ngã xuống, đổi máu xương cho đất nước, quê hương thanh bình. Thương xót và biết ơn, những dòng thơ của nhà thơ Phạm Đức Long cũng trở nên da diết: "Xin người hóa núi hóa sông/Ngàn năm mây trắng phiêu bồng bóng quê!"...