Lặng lẽ thời gian

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Không cầm nắm được, không sờ chạm được, không nhìn thấy được, nhưng ai cũng cảm nhận được thời gian đi qua. Lặng lẽ, vô tình, thời gian trôi đi với những dấu vết còn lại khiến người ta có bao nhiêu là cảm xúc. Dù buồn hay vui thì con người và vạn vật đều không tránh được quy luật của thời gian.
Thời gian đã đem đi nhiều thứ. Những mái nhà rêu phong rồi cũng sẽ dần không còn nữa. Những con đường, những góc phố, những hàng cây của bây giờ đã khác 10 năm, 20 năm trước nhiều lắm. Có những điều chỉ còn trong hoài niệm.
  Minh họa: Kim Hương
Minh họa: Kim Hương
Thời gian đã mang đi của tôi một quãng đời đẹp đẽ có cha có mẹ dưới mái nhà ấm áp yêu thương. Cây vú sữa, vườn rau, hình bóng mẹ cha đều chỉ còn có thể lần giở trong ký ức. Tôi nhớ tôi, con bé con ngày nào mỗi buổi đi học về lại ríu rít kể với mẹ cha bao nhiêu là chuyện. Tôi nhớ bàn tay mẹ dịu dàng đặt lên trán tôi mỗi khi tôi nóng sốt. Rồi cũng bàn tay ấy nấu cho tôi những bát cháo thơm ngon, những bữa cơm dân dã mà vị ngon không thể nào tìm lại được ở chốn thị thành. Tôi nhớ những cái Tết, nhớ mùi bánh thuẫn, bánh in, bánh tét mẹ làm. Nhớ những ngày đầu năm học, ba tỉ mẩn rọc từng trang giấy bao bìa dán nhãn để chúng tôi có những quyển vở tinh tươm nhất đến trường.
Thời gian đã lấy đi màu đen, độ dày trên mái tóc. Mái tóc đen dày năm xưa giờ đã khô rụng, sợi bạc ngày một nhiều hơn. Những vết chân chim theo thời gian lại nhiều thêm trên khóe mắt. Tuổi thơ trong veo, tuổi trẻ đầy nhiệt huyết ngày nào giờ đã thay bằng một tuổi chớm già nhiều suy tư, hoài cổ. Trong vùng ký ức được thời gian lưu lại ấy có những trò chơi tuổi thơ, có những đêm miệt mài bên trang vở, vật lộn với từng bài toán hay say mê trang văn đầy cảm xúc. Có những mơ mộng chơi vơi của tuổi mới lớn, có những khát vọng cho một ngày mai tươi sáng.
Thời gian đưa ta đi giữa những bộn bề cuộc sống, khiến ta quên mất mình đã bỏ lại phía sau nhiều điều quan trọng. Đến khi giật mình nhìn lại, mới hay vết thời gian đã kịp phủ bụi mờ. Nhưng thời gian cũng đã mang về nhiều thứ. Từ một đứa trẻ thơ vô tư lự, ta đã có thể đi xa hơn mà tiếp nhận cho mình thêm nhiều kiến thức của cuộc sống được tích lũy qua sách vở, qua kinh nghiệm của nhiều người. Dẫu khi bầu trời trong mắt trở nên rộng lớn hơn, cũng là lúc tóc thêm sợi bạc và những người thân yêu lần lượt rời xa ta.
Thời gian đem đến những người bạn mới ta gặp trên đường đời. Đem đến cho ta một người bạn mà ta gọi là bạn đời để cùng ta đi qua những gian truân, khắc nghiệt của cuộc sống. Để rồi ta đã trưởng thành hơn với một mái nhà riêng cùng những đứa con ngoan. Ta lại có tuổi thơ của các con để nhớ lại tuổi thơ của mình, có những ước mơ, hoài bão của con làm niềm vui cho một tuổi trẻ bao khát khao chưa thành tựu, cho một tuổi già đang đến trở nên nhẹ nhàng hơn vì ta biết cái quy luật “tre già măng mọc”.
Thời gian biến một cây non mới trồng ngày nào lớn lên, trổ hoa, kết trái, đem đến cho con người quả ngọt hương thơm. Thời gian giúp một đứa bé đỏ hỏn lớn lên bụ bẫm xinh tươi rồi trở thành những nam thanh nữ tú, góp sức xây đời bằng khối óc con tim, lòng nhiệt tình tuổi trẻ. Thời gian đem lại cho người ta sự khuây khỏa, “chữa lành mọi vết thương” ngoài da lẫn trong tâm hồn. Những đau khổ tưởng có thể khiến người ta chết đi được sẽ được thời gian giúp nguôi ngoai, để rồi cuộc sống lại tiếp diễn dù vết đau có thể vẫn in hằn trong ký ức.
Thời gian cứ lặng lẽ mang theo các mùa tuần hoàn. Đông tàn, xuân đến cho cây ra chồi non lộc biếc, cho hoa thơm rực rỡ, cho nắng vàng trải nhẹ những lối đi, cho người thêm một tuổi, có những thành đạt để tự hào, những dang dở mà nuối tiếc. Thời gian dẫu lặng lẽ nhưng qua mau như ngựa chạy, tên bay. Thời gian không biết đợi! Mỗi ngày đi qua, thời gian lấy của chúng ta tuổi trẻ, sức khỏe, những giây phút thân thương bên người thân, bạn bè. Nhưng thời gian để lại cho chúng ta những trải nghiệm, để ta thấy rằng cuộc sống vẫn luôn đổi thay và những điều mới mẻ vẫn đến mỗi ngày.
Thời gian vẫn đang trôi đi từng giây, từng phút, từng giờ. Lại một ngày mới, một tháng mới, một năm mới. Thời gian không mệt mỏi. Còn lại gì sau chiếc bóng thời gian?
 NGUYỄN THỊ THÚY ÁI

Có thể bạn quan tâm

Thơ Đào An Duyên: Ghi ở Đền Hùng

Thơ Đào An Duyên: Ghi ở Đền Hùng

(GLO)- 

Cảnh vật trên đỉnh Nghĩa Lĩnh cũ xưa như nghìn năm vẫn thế. Tác giả như lạc về nghìn xưa ấy và cảm nhận được bước luân chuyển vần vũ của thời gian. Vật đổi sao dời, chỉ có những buổi chiều nơi đây luôn mãi trong xanh…

Thiết chế văn hóa cộng đồng

Thiết chế văn hóa cộng đồng

Từ giữa tháng 3.2024, dù chỉ mới hoạt động thử nghiệm, chưa hoàn thiện bàn giao, nhưng nhiều người vẫn chờ đợi suốt nhiều giờ để chờ xem nhạc nước tại quảng trường 29.3 (đường 2.9, Q.Hải Châu, TP.Đà Nẵng).
Thơ Nguyễn Tấn Hỷ: Hoàng hôn

Thơ Nguyễn Tấn Hỷ: Hoàng hôn

(GLO)- "Hoàng hôn" của nhà thơ Nguyễn Tấn Hỷ là tác phẩm nhiều cảm xúc trước bóng chiều hoàng hôn. Trong tia nắng le lói cuối ngày, những cánh chim mải miết tìm về tổ ấm, những đôi chân lam lũ mải miết về nhà...
Gương mặt thơ: Hoàng Vũ Thuật

Gương mặt thơ: Hoàng Vũ Thuật

(GLO)- Hoàng Vũ Thuật thuộc thế hệ nhà thơ đàn anh của tôi, cùng lứa với các tài hoa như Nguyễn Trọng Tạo, Nguyễn Khắc Thạch, Thạch Quỳ... ở miền Trung. Dẫu lớn tuổi nhưng ông luôn có ý thức tìm tòi, cách tân thơ cả hình thức và nội dung.
Thơ Nguyễn Ngọc Hưng: Nắng

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng: Nắng

(GLO)- Nắng hòa cùng bốn mùa xuân, hạ, thu, đông thành những gam màu khác nhau. Trong bài thơ mới của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng, nắng được hóa thân thành "cô bé" với những tính cách nhí nhảnh, đáng yêu...
Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

(GLO)- Tôi quen và chơi với Nguyễn Ngọc Tư đã mấy chục năm và cũng hết sức bất ngờ khi mới đây chị công bố... thơ, mà tới 2 tập liên tiếp và bán tơi tới. Thì cả nước đều biết Nguyễn Ngọc Tư là nhà văn nổi tiếng, nhất là sau khi “Cánh đồng bất tận” xuất hiện.
Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

(GLO)- "Cỏ mây" của nhà thơ Lê Từ Hiển như một khúc tự tình của hoa dại, của mây trời, thỏa sức sống đời thảnh thơi nơi triền sông, cô độc trong sự ngọt ngào, hồn nhiên, ngất ngưởng...
Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

(GLO)- Nhà thơ Bùi Quang Thanh quê Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, tuổi Canh Dần (1950). Năm 1971, ông là lính của Mặt trận Tây Nguyên, đã từng tham gia chiến dịch giải phóng Đăk Tô-Tân Cảnh 1972 và suýt nữa thì nằm lại giữa rừng “cánh Trung” vì sốt rét.