Ký ức mùa hè: Nhớ mùa của tuổi thơ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Khi tôi kể về những mùa hè tuổi thơ, bạn bè thành phố có chút ghen tị. Tuổi thơ của họ đủ đầy nhưng có thể không thú vị bằng những kỷ niệm mà tôi đã trải qua.



 Hè về, nhớ lắm những buổi chăn bò cùng đám bạn
Hè về, nhớ lắm những buổi chăn bò cùng đám bạn



Chăn bò với đám bạn

Mùa hè đối với tôi không bao giờ có khái niệm đi du lịch. Cứ thi học kỳ hai xong, chị em tôi thay nhau lùa bò đi thả. Nhà tôi hồi ấy có một đàn bò chừng chục con. Sáng sớm, tôi bận bộ đồ cũ mèm, nhét chiếc đài chạy pin con thỏ vào túi áo, cắp cái nón cời bên hông rồi lăm le cây roi đi sau đàn bò.

Tôi thả bò ở ngọn đồi sau làng. Trong lúc những chú bò gặm cỏ, tôi tranh thủ nhặt củi khô cột thành từng bó, đem về để dành cho mùa đông ướt ẩm. Nếu không nhặt củi, tôi sẽ hái sim, bẻ măng rừng hoặc nhổ nấm tràm. Sau trận mưa rào, bầu trời hửng nắng, những búp nấm nhú lên dưới đám lá khô hoại mục. Chỉ cần tìm được một búp, nhìn quanh sẽ thấy cả vạt. Nấm tràm nấu cháo hoặc xào rau muống đều ngon. Cũng có khi tôi ngồi yên nhìn đàn bò ngoạm cỏ rào rạo. Tôi biết rõ tính khí của từng con, thậm chí biết chúng thích ăn loại cỏ nào. Tôi đếm thời gian bằng những chương trình trên đài. Kết thúc chương trình nào đó thì tôi cho bò về nghỉ trưa.

 Chiều lại tiếp tục

Khi cánh đồng trước nhà lên cỏ non mơn mởn, tôi không cần lùa bò đi xa nữa. Đám trẻ chăn bò trong làng tụ lại với nhau. Chúng tôi góp mỗi đứa hai ngàn, cử một đứa chạy ù xuống chợ. Hai ngàn đủ để mua một bịch nước mía hoặc ly chè mát lịm. Buổi chiều, nắng bớt gắt và gió bớt hanh, chúng tôi rủ nhau thả diều. Những cánh diều được làm vụng về từ giấy vở học sinh và thanh tre chuốt mỏng. Chúng tôi vứt dép và nón một góc, chạy chân trần trên cỏ thi xem diều của ai bay cao hơn. Có bữa tôi ham vui quá, quên để ý đàn bò. Bò nhà tôi lẻn vào vườn người ta ăn khoai mì làm mẹ tôi phải đem tiền đi chuộc. Tôi bị đánh nhưng vẫn không chừa.

Bầu trời đêm hè

Tôi nhớ những đêm mất điện, mẹ trải chiếu ra giữa sân. Mấy chị em tôi nằm ngắm bầu trời đêm hè. Có khi chi chít những đốm sao mơ. Có khi chỉ treo lơ lửng mảnh trăng lưỡi liềm. Ở quê, kể cả những hôm có điện thì bầu trời cũng rất quang mây. Tôi lắng tai nghe tiếng dế kêu ri ri. Tiếng lá tre khua xào xạc. Gió thổi mát rượi và tôi cứ thế ngủ khi nào không biết.

Vui nhất là những buổi tối mấy chị em ra vườn bắt đom đóm. Những con đom đóm lập lòe bay từ bụi cây này sang bụi cây khác. Tôi chộp được một con liền hí hửng mở hé tay coi đom đóm phát sáng như thế nào. Sau đó, tôi luôn thả chúng đi với ý nghĩ: “Bạn đom đóm cũng cần về nhà ngủ”. Kỳ lạ là bây giờ đom đóm rất ít. Tôi gần như không thấy những đốm nhỏ nhấp nháy mỗi khi về quê.

Làng tôi dần khá giả hơn. Nhà giàu trong xóm bắt đầu sắm ti vi. Vì nghỉ hè không cần phải học bài nên buổi tối tụi tôi được đi coi phim thoải mái. Ăn cơm xong, mẹ tôi luộc một nồi khoai làm quà. Chúng tôi lốc cốc bưng rổ khoai sang nhà nào có ti vi, say sưa với những hình ảnh sống động. Khuya về, chẳng cần bật đèn pin tôi cũng nhớ hết đoạn đường nào có mô đất nhô cao, đoạn nào lõm ổ gà. Có lẽ tôi đi bằng cảm giác nhiều hơn. Ngẩng lên, tôi thấy ánh trăng hiền dịu dõi theo mình.

Tôi đã đi qua mùa hè cuối cùng của thời học sinh với những giọt nước mắt chia xa bè bạn. Đi qua những mùa hè sinh viên nhiều vất vả nhưng ý nghĩa. Cho đến hiện tại, tôi không còn háo hức với mùa hè nữa. Bởi với người đi làm thì hè hay đông, nắng hay mưa cũng đều giống nhau. Thế nhưng, trong lòng tôi luôn nhớ về những ngày thơ yên ả đó. Mùa hè tuyệt vời nhất là khi được làm đứa trẻ hồn nhiên bên gia đình. Qua rồi nhìn lại thật nhớ và thương!

Nhiên Phượng (thanhnien)

Có thể bạn quan tâm

Tìm an yên giữa vườn bonsai nghệ thuật

Tìm an yên giữa vườn bonsai nghệ thuật

(GLO)- Giữa nhịp sống hiện đại, vẫn có những không gian giúp con người sống chậm lại và hòa mình với thiên nhiên. Khu vườn bonsai nghệ thuật của anh Nguyễn Đức (phường Hội Phú), với những dáng thông, tùng và hồ cá koi thơ mộng, chính là một khoảng bình yên như thế.

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

Gia Lai định hướng phát triển du lịch từ nền tảng văn hóa

(GLO)- Chiều 2-6, Phó Chủ tịch UBND tỉnh Gia Lai Nguyễn Thị Thanh Lịch đã làm việc với đạo diễn Lê Quý Dương - Chủ tịch Ủy ban Festival và Hợp tác sân khấu biểu diễn quốc tế nhằm trao đổi, định hướng việc tổ chức các chương trình sân khấu, nghệ thuật biểu diễn quốc tế trên địa bàn tỉnh.

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

Sôi nổi workshop mỹ thuật dành cho người yêu hội họa

(GLO)- Điểm nhấn của chương trình Workshop Mỹ thuật năm 2026 do Khoa VH - NT, Trường Cao đẳng Kỹ thuật Công nghệ Quy Nhơn tổ chức là hoạt động vẽ tranh dành cho thiếu nhi nhân Ngày Quốc tế Thiếu nhi 1-6. Hoạt động nhằm khơi dậy niềm đam mê sáng tạo và lan tỏa tình yêu nghệ thuật trong cộng đồng

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

Giao hòa 2: Kết nối tiếng nói nghệ thuật đến từ 2 vùng đất

(GLO)- Với 62 tác phẩm đến từ 56 nghệ sĩ của Gia Lai và TP. Hồ Chí Minh, triển lãm “Giao hòa 2” tạo nên hành trình thị giác giàu cảm xúc. Mỗi tác phẩm là một lát cắt sáng tạo, cùng khắc họa thiên nhiên, con người, đời sống đô thị và văn hóa Việt Nam nói chung, vùng đất Gia Lai nói riêng.

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

null