Đôi bàn tay

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Người yêu đầu đời của tôi có đôi bàn tay xấu. Bàn tay của thiếu nữ mười bảy, mười tám mà nổi gân, thô ráp... Cô ấy có khuôn mặt thanh tú, ánh mắt đẹp, dáng xinh, nhưng nhà nhiều em, đi học về là quần quật chuyện nhà, nên đôi tay xấu là chuyện thường tình.

Tôi cứ nhớ hoài đôi bàn tay ấy. Đôi bàn tay rụt rè nắm lấy tay mình trên chiếc ghế đá ở sân trường. Đôi bàn tay vịn hờ trên eo mình khi đi chung chiếc xe đạp trong chiều vàng, giữa phố đông người.

Mẹ cô ấy là người khó tính, không cho con gái lớn đi Đông, đi Tây với người khác, nhưng bà vui vẻ nói với tôi, khi chỉ có hai người: Dì tin tưởng con. Có con đi chung dì yên lòng lắm!

Vài năm sau, mỗi người một ngả. Tôi công tác ở tỉnh xa mù tít, một năm chỉ đôi lần về thăm nhà, tiện thể thăm người yêu. Đôi lúc cũng mong đến lúc cầm bàn tay yêu quý ấy đi chung con đường làng trong lễ rước dâu. Vậy mà… tôi cứ mải mê với công việc, với mong muốn có chút kinh tế vững chãi trước khi lập gia đình.    

Chuyện gì đến đã đến, có một chiều đọc lá thư cô ấy viết. Chữ viết nắn nót, đẹp, chắc viết bằng cây viết máy hiệu pilot tôi tặng, khi rời trường cấp ba. Thư viết ngắn chỉ đôi dòng, cuối thư là câu: “Em đã có người dạm ngõ”. Rồi chấm hết! Đọc thư là hiểu, phía sau câu ấy, là ý nói: Anh về ngay, chốt với ba mẹ...

Lặng người một chút, nhìn trời xanh, lúc ấy nhớ cũng mùa hè, ve kêu vang cánh rừng... Viết thư trả lời, nhẹ tưng: “Chúc mừng em! Nếu hợp nên lấy đi...”. Không biết đọc thư, có giọt nước mắt nào của cô ấy, nhưng sau đó nghe tin người ấy đi lấy chồng.

***
Chắc cũng khoảng mười mấy năm sau, đang đi bộ giữa chợ đông, có một bàn tay nắm tay mình. Một người phụ nữ đi xe đạp cũ, phía sau chở một bao cám gia súc. Lạ! Chỉ có đôi mắt như ánh sao và bàn tay thì không thể nào quên được.

Cô ấy hỏi:

- Mới về à?

- Ừ.

- Khỏe không?

- Khỏe.

- Về nha!

- Ừ.

Cô ấy tất tả đạp xe đi. Đứng thẫn thờ một hồi mới nhớ, chẳng hỏi thăm cô ấy được một câu.

Vô tâm thiệt!

***
Tôi có thói quen kỳ lạ, thích ngắm nhìn đôi bàn tay người phụ nữ. Trong đời chắc đã ngắm được cả trăm ngàn đôi bàn tay đẹp - xấu đủ loại. Có người dáng to mà đôi bàn tay nhỏ nhắn. Có người nhỏ mà bàn tay thon dài. Có ngón tay búp măng, cũng có ngón tay vuốt nhọn. Nhớ tình cờ nghe chuyện một người phụ nữ phát hiện chồng ngoại tình vì trên lưng chồng có những vết cào xước. Yêu nhau dữ dội thiệt!

Mình thích nắm tay những người phụ nữ đẹp, rồi nói đùa: Cho anh nắm tay... đi đến cuối cuộc đời. Đa phần các cô rút tay ra giãy nảy, chỉ có một người cười tủm tỉm, vẫn để tay, nói giả giọng Nam bộ: Dề dới dợ, đi cha!


Lâu lâu, cũng gặp người phụ nữ cao tay ấn!

***
Vợ mình hồi trẻ có đôi bàn tay đẹp. Giờ thì dấu thời gian đã in hằn lên đôi tay: Da đã mồi, gân tay đã nổi...

Nhiều người mới quen, hỏi vợ làm gì, mình đều bảo: Bán cơm. Đa phần họ không nói gì, nhưng mình biết họ suy nghĩ: Thấy cha rảnh rỗi quá, sao để vợ bán cơm cực nhọc vậy!

Có người hỏi tiếp: Bán ở đâu?

Ở nhà.

Rồi họ đưa đẩy: Ừ, bán ở nhà, khỏi thuê mặt bằng, giờ công nhân nhiều, chắc là bán cơm khá!

- Không, vợ bán cơm cho ba cha con tôi không hè! Sáng, trưa, chiều, tối... ba bốn chập.

Sau đó, họ mới biết mắc lỡm vì tôi nói chơi.

Cảm ơn vợ vì đôi bàn tay vất vả do cha con tôi, nên yêu đôi bàn tay ấy lắm. Biết bao giờ mới làm được bài thơ khen đôi tay vợ!

Theo NGUYÊN AN (SGGPO)
 

Có thể bạn quan tâm

Gương mặt thơ: Nguyễn Tiến Thanh

Gương mặt thơ: Nguyễn Tiến Thanh

(GLO)- Tôi gọi Nguyễn Tiến Thanh là nhà thơ lãng tử. Anh lãng tử nhất trong số những nhà thơ tôi biết. Đang làm Tổng Biên tập một tờ báo với mấy ấn phẩm hàng ngày, nuôi hàng trăm quân nhưng thấy anh thoắt chỗ này lại thấp thoáng chỗ kia, đa phần là với các địa chỉ thi nhân.

Thơ Phạm Đức Long: Tết

Thơ Phạm Đức Long: Tết

(GLO)- 

Sinh ra và lớn lên ở làng quê thôn dã, trong nhà thơ Phạm Đức Long luôn nhớ vềnhững cái Tết luôn sì sụp khói hương mà đầm ấm nghĩa tình. Sau này ông định cư tại Tây Nguyên, như tất cả mọi người xa xứ, Tết quê đã hóa dĩ vãng xa mờ như hương như khói. Thế mà nhớ, mà rưng rưng vời vợi...

Người thầy giữa đại ngàn

Người thầy giữa đại ngàn

(GLO)- Hè năm 2004, bản thảo tiểu thuyết “Màu rừng ruộng” của tôi đang giữa chừng thì tắc mạch. Sau chuyến đi Buôn Đôn, tôi đã được dũng sĩ săn voi Ama Kông “vẽ đường” cho nhân vật Y Than.

Đọc thơ trên đất Mỹ

Đọc thơ trên đất Mỹ

(GLO)- Năm 2000, tôi, nhà thơ Lâm Thị Mỹ Dạ cùng nhà văn Tô Đức Chiêu được mời sang Mỹ giao lưu với các bạn cựu chiến binh tại Trung tâm William Joiner (Đại học Massachusetts, Boston).
Thơ Ngô Thanh Vân: Phố nhớ

Thơ Ngô Thanh Vân: Phố nhớ

(GLO)- Từng góc phố bỗng hóa dịu dàng, giọt nắng hóa chênh chao, cơn gió thoảng cũng duềnh doàng nỗi nhớ miên man, mong ngóng trong bài thơ "Góc phố" của nhà thơ Ngô Thanh Vân...
Thơ Lữ Hồng: Khi mùa đến trong mắt nhau

Thơ Lữ Hồng: Khi mùa đến trong mắt nhau

(GLO)- Núi đồi đã vào xuân, đất trời dậy men trong từng nỗi nhớ được chưng cất với thời gian. Một Tây Nguyên nồng đượm, chân tình. Tất cả được thể hiện trong những dòng thơ dung dị của tác giả Lữ Hồng như một lời nhắn gửi thầm thì cho những ai đã từng coi mảnh đất này là máu thịt.
Thơ Nguyễn Tấn Hỷ: Chợ Tết quê nhà

Thơ Nguyễn Tấn Hỷ: Chợ Tết quê nhà

(GLO)- Đối với những người tha hương, cùng với bến nước, lũy tre thì chợ quê cũng là một hình ảnh đầy gợi nhớ. "Chợ Tết quê nhà" của nhà thơ Nguyễn Tấn Hỷ cũng mang theo hình ảnh phiên chợ dung dị, gần gũi, đượm tình làng nghĩa xóm mặc cho bao biến chuyển của thời gian. 
Thơ Đại Dương: Phố núi

Thơ Đại Dương: Phố núi

(GLO)- Những điều nhỏ bé, bình dị của phố núi đã trở thành chất liệu sáng tạo vô bờ cho thi ca. Với tác giả Đại Dương cũng vậy. Tâm hồn thi sĩ của ông không khỏi xuyến xao trước những con đường chập chùng như dải lụa, đôi mắt Biển Hồ đẫm lệ hay hình dáng của một người con gái đã xa...
Thơ Phạm Đức Long: Tản mạn ngày xuân

Thơ Phạm Đức Long: Tản mạn ngày xuân

(GLO)- 

Mỗi một vùng đất từng gắn bó để lại trong nhà thơ Phạm Đức Long rất nhiều ký ức đẹp, nhất là mỗi độ xuân về Tết đến, bao nhiêu khuất lấp từ trong sâu thẳm tâm hồn lại cứ nôn nao thao thức. Như sự trải lòng, bài thơ “Tản mạn Ngày Xuân” cứ thế ra đời nhẹ nhàng và ấm áp.