Cơm nhà

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Trong quảng cáo của Baemin có câu: “Nếu hôm nay bạn quyết định ăn cơm nhà, có nghĩa là bạn đã hoàn thành nghĩa vụ công dân”. Đó là một cách quảng cáo không khéo với dịch vụ giao thức ăn tận nhà. Bởi ăn cơm nhà là chuyện đương nhiên. Ăn cơm nhà vậy mà trở thành một câu chuyện giữa bộn bề công việc hiện nay, chúng ta rất vội vã, thời gian để “ăn” đôi khi rất ít. 
Vì thế, trong lòng thành phố có rất nhiều quán cơm trưa, gọi là cơm công sở với giá cả ổn định. Mỗi ngày với thời gian buổi trưa ít ỏi, mọi người đến đây dùng bữa, phù hợp với túi tiền. Và buổi chiều, ai cũng trở về nhà, tạt mua thức ăn về vội chế biến, cả nhà cùng ngồi vào mâm cơm, đôi khi rất trễ, vừa ăn vừa chuyện trò, ấm cúng mà vui.
Ăn cơm nhà, tưởng là chuyện bình thường nhưng chính bởi vắng lần những bữa cơm nhà cho nên thấy nhớ. Bữa cơm ở quê đôi khi chỉ là trải chiếc chiếu trước sân nhà, ánh trăng non chếch rọi, món ăn là rau luộc, món canh cũng rau hái trong vườn, cá chiên hay thịt kho trứng… đại khái là như thế. Nồi cơm để trong chiếc rế bằng tre, mở nắp ra còn bốc khói, mẹ xới cơm cho mọi người, cả nhà mời nhau ăn, đợi người lớn đụng đũa trước, trẻ con mới được phép ăn. Bữa cơm nhà phố thị khác hơn, cơm nấu trong nồi cơm điện, thức ăn có khi mua sẵn ở siêu thị hoặc có chị người làm theo giờ ghé nấu và cả nhà đi làm về trễ, và vẫn là mời nhau ăn, người lớn đụng đũa trước bữa cơm mới bắt đầu. Cái truyền thống cơm nhà kể chuyện cơ quan, kể chuyện học hành, con cái đôi khi xin thêm tiền để đi picnic hoặc dự sinh nhật bạn, chồng kể chuyện ngoài đường, vợ kể chuyện đi chợ… đại khái vậy.
Bữa cơm nhà mỗi nơi mỗi khác, tùy giờ giấc sinh hoạt mà diễn ra khác nhau. Tất nhiên, cách chế biến món ăn cũng khác nhau. Tỉ dụ như, tôi có 2 đứa con gái, lập nghiệp ở Hà Nội và TP. Hồ Chí Minh. Ngày còn nhỏ, ở chung nhà, 2 đứa cùng ăn món mẹ nấu, mẹ hướng dẫn cách chế biến thức ăn. Rồi có gia đình riêng, đứa ở Hà Nội chịu ảnh hưởng cách nấu nướng của mẹ chồng, đứa ở TP. Hồ Chí Minh nấu lần lần cũng khác cho phù hợp với cách sống. Lâu lâu tôi ghé nhà con, khi con cái dọn cơm ra, đã là bữa cơm nhà khác.
Mỗi buổi tối, đôi khi đi dạo vòng quanh thành phố, nhìn vào những ngôi nhà, bắt gặp những bữa cơm gia đình. Những bữa cơm luôn tràn ngập tiếng cười, có tiếng kêu lách cách của chén đũa chạm nhau, có tiếng dặn dò của cha mẹ và ánh đèn chiếu rọi hình ảnh ấy như lan tỏa hạnh phúc. Và, như thói quen, nhiều khi buổi chiều bạn rủ đi nhậu, liền trả lời: “Về ăn cơm nhà vì có hẹn rồi”. Quán vắng một người không sao, nhưng trong căn nhà chỉ có hai người, bữa cơm nhà vắng một thì buồn lắm!
KHUÊ VIỆT TRƯỜNG

Có thể bạn quan tâm

Thơ Hoàng Đăng Du: Mùa trôi

Thơ Hoàng Đăng Du: Mùa trôi

(GLO)- Dẫu biết rằng xuân qua hạ tới, thu tận đông tàn là quy luật của thiên nhiên nhưng sao chứng kiến những khoảnh khắc mùa nối mùa vẫn khiến tác giả Hoàng Đăng Du không khỏi cảm thấy chút nuối tiếc, hụt hẫng, bâng khuâng...
Nguyễn Thị Thanh Thúy: Chọn đi đường dài với văn chương

Nguyễn Thị Thanh Thúy: Chọn đi đường dài với văn chương

(GLO)- Được đào tạo chuyên ngành Văn học, khi ra trường lại quyết liệt theo đuổi nghề báo, sau đó “đầu quân” vào ngành Công an và bất chợt tìm thấy niềm hạnh phúc với văn chương-đó là những bước ngoặt bất ngờ trong cuộc sống của Thượng úy Nguyễn Thị Thanh Thúy (Phòng ANCT nội bộ, Công an tỉnh).

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng: Nắng

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng: Nắng

(GLO)- Nắng hòa cùng bốn mùa xuân, hạ, thu, đông thành những gam màu khác nhau. Trong bài thơ mới của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng, nắng được hóa thân thành "cô bé" với những tính cách nhí nhảnh, đáng yêu...
Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

(GLO)- Tôi quen và chơi với Nguyễn Ngọc Tư đã mấy chục năm và cũng hết sức bất ngờ khi mới đây chị công bố... thơ, mà tới 2 tập liên tiếp và bán tơi tới. Thì cả nước đều biết Nguyễn Ngọc Tư là nhà văn nổi tiếng, nhất là sau khi “Cánh đồng bất tận” xuất hiện.
Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

(GLO)- "Cỏ mây" của nhà thơ Lê Từ Hiển như một khúc tự tình của hoa dại, của mây trời, thỏa sức sống đời thảnh thơi nơi triền sông, cô độc trong sự ngọt ngào, hồn nhiên, ngất ngưởng...
Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

(GLO)- Loài hoa mang trong mình vị đắng đót nhưng vẫn căng mình tận hiến không chỉ sắc vàng rực rỡ mà còn nuôi dưỡng cho đất đỏ bazan màu mỡ. Bài thơ "Hoa đắng" của nhà thơ Ngô Thanh Vân là những lời viết đầy cảm xúc dành cho loài hoa đặc trưng của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió này.
Bày tranh Việt đoạt giải thưởng Đông Nam Á trị giá nửa tỷ đồng

Bày tranh Việt đoạt giải thưởng Đông Nam Á trị giá nửa tỷ đồng

Tác phẩm đặc sắc của 8 nghệ sĩ trẻ tài năng nhất từ cuộc thi mỹ thuật uy tín Đông Nam Á “UOB Painting of the Year 2023” được trưng bày tại triển lãm, đón khách tham quan từ sáng 23/3 tại Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam. Chủ nhân bức tranh được giải cao nhất mang về phần thưởng 500 triệu đồng.