Thơ Nguyễn Tấn Hỷ: Chị tôi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- “Chị tôi” là một trong những bài thơ giàu xúc cảm của nhà thơ Nguyễn Tấn Hỷ. Ở đó, thấm đượm niềm thương đến diết da: “Mắt trông xa khắp mọi miền/Mỏi mòn nỗi nhớ bên triền sông quê...”.
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Quê tôi ở cạnh dòng sông
Có người con gái tiễn chồng năm xưa
Một đời đội nắng dầm mưa
Bao năm mong đợi mãi chưa thấy về.
Thương đời con gái chân quê
Sắt son giữ trọn lời thề trăm năm
Luôn tay cùng một mái dầm
Gửi nỗi nhớ vào mạch ngầm dòng sông.
Đã mang tiếng gái có chồng
Đêm đêm lặng lẽ phòng không... suốt đời
Tóc bạc da trổ đồi mồi
Một mực chung thủy với người cõi thiêng.
Mắt trông xa khắp mọi miền
Mỏi mòn nỗi nhớ bên triền sông quê
Người đi biền biệt sơn khê
Chỉ riêng di ảnh trở về... Chị tôi!
NGUYỄN TẤN HỶ
 

Có thể bạn quan tâm

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng: Nắng

Thơ Nguyễn Ngọc Hưng: Nắng

(GLO)- Nắng hòa cùng bốn mùa xuân, hạ, thu, đông thành những gam màu khác nhau. Trong bài thơ mới của tác giả Nguyễn Ngọc Hưng, nắng được hóa thân thành "cô bé" với những tính cách nhí nhảnh, đáng yêu...
Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

Gương mặt thơ: Nguyễn Ngọc Tư

(GLO)- Tôi quen và chơi với Nguyễn Ngọc Tư đã mấy chục năm và cũng hết sức bất ngờ khi mới đây chị công bố... thơ, mà tới 2 tập liên tiếp và bán tơi tới. Thì cả nước đều biết Nguyễn Ngọc Tư là nhà văn nổi tiếng, nhất là sau khi “Cánh đồng bất tận” xuất hiện.
Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

Thơ Lê Từ Hiển: Cỏ mây

(GLO)- "Cỏ mây" của nhà thơ Lê Từ Hiển như một khúc tự tình của hoa dại, của mây trời, thỏa sức sống đời thảnh thơi nơi triền sông, cô độc trong sự ngọt ngào, hồn nhiên, ngất ngưởng...
Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

Gương mặt thơ: Bùi Quang Thanh

(GLO)- Nhà thơ Bùi Quang Thanh quê Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, tuổi Canh Dần (1950). Năm 1971, ông là lính của Mặt trận Tây Nguyên, đã từng tham gia chiến dịch giải phóng Đăk Tô-Tân Cảnh 1972 và suýt nữa thì nằm lại giữa rừng “cánh Trung” vì sốt rét.

Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

Thơ Ngô Thanh Vân: Hoa đắng

(GLO)- Loài hoa mang trong mình vị đắng đót nhưng vẫn căng mình tận hiến không chỉ sắc vàng rực rỡ mà còn nuôi dưỡng cho đất đỏ bazan màu mỡ. Bài thơ "Hoa đắng" của nhà thơ Ngô Thanh Vân là những lời viết đầy cảm xúc dành cho loài hoa đặc trưng của vùng đất Tây Nguyên đầy nắng và gió này.
Thơ Phùng Sơn: Biển nhớ

Thơ Phùng Sơn: Biển nhớ

(GLO)- Những cảm xúc dạt dào như con sóng được tác giả Phùng Sơn thể hiện trong bài thơ "Biển nhớ". Trước mênh mông của biển, sóng vô tình vỗ bờ rồi lại mải miết trôi xa, để lại một nỗi ngóng trông, mong chờ, nhung nhớ...