Quà Tết

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Sáng sớm 23 tháng chạp, tiếng chuông cửa kêu bính bong. Ông giật mình choàng dậy nấp sau rèm cửa sổ dõi mắt nhìn xuống dưới. Hóa ra là đứa con gái cả, hôm nay nó về cúng ông Công ông Táo nhưng quên chìa khóa cổng. Ông thở phào nhẹ nhõm tự trách mình quá lẩn thẩn. Về hưu đã ba năm rồi mà ông vẫn sợ tiếng chuông cửa vào ngày Tết. Tiếng chuông cửa phá bĩnh sự yên tĩnh từ lúc mờ sớm đến tận đêm khuya.

Người đàng hoàng, kẻ thậm thụt. Họ mang theo túi to, túi nhỏ đến bấm chuông nhà ông. Những năm ấy, quà Tết chất đống trong nhà, vợ ông chỉ lục tìm phong bì còn lại chẳng buồn ngó ngàng. Giống như cách bà cứ hớn hở nhận quà mà không nghĩ cho chồng. Chẳng ai cho không ai cái gì, nhận của người ta thì cũng phải trả theo cách này hay cách khác. Hôm nay người ta đến bấm chuông nhà mình thì cũng có ngày họ đến gõ cửa phòng làm việc của ông. Giúp thì khó mà không giúp thì hình ảnh những túi quà Tết lại hiện lên trong tâm trí ông. Cho đến tận bây giờ, sau khi đã nghỉ hưu, ông mới thấy mình đang được sống thật sự thư nhàn.
 

Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang

-Nhà vắng vẻ quá bố có buồn không?
-Ồn ã mấy chục năm bố sợ rồi. Từ giờ về già bố chỉ mong sống trong yên tĩnh.
-Mẹ và các em có điện về thường xuyên không bố?
-Cũng thường…

Con gái không hỏi gì thêm nữa. Nó lúi húi trong căn bếp nhỏ sắp xếp những sắc màu tươi rói. Con gái ông, đứa con gái sống lặng lẽ trong một ngôi nhà sôi nổi và ồn ã. Nó thích đọc sách, xem những bộ phim nhẹ nhàng tình cảm. Không tranh luận ầm ĩ trong những bữa ăn. Không thích điện thoại xịn, túi xách hàng hiệu hay quần áo đắt tiền. Ngoài giờ học, nó thích quanh quẩn với khu vườn nhỏ. Vợ ông thì lại thích biệt thự nằm giữa khu vườn đầy hoa lá. Bà vung tiền ra mua mảnh đất đắt đỏ này nhưng chưa một lần cúi xuống tưới cho những chậu cây. Ông càng không có thời gian để ý đến cây cỏ trong vườn. Ông đã bỏ quên đứa con gái này lẫn trong những bụi hoa hồng cổ, những luống rau xanh ngắt. Nó cần mẫn như một người làm vườn thực thụ. Không chịu ra nước ngoài cùng mẹ và các em, nó chọn ở lại cùng ông rồi lấy một người chồng ăn lương công chức ba cọc ba đồng. Chúng sống trong một căn nhà nhỏ ở ngoại thành. Vui với những điều bình dị.

-Năm nay còn ai biếu quà Tết bố nữa không?
-Hết quyền hành là hết bạn bè chiến hữu. Còn ai nhớ đến mình đã là vui chứ mong gì quà cáp. Nói vậy thôi chứ bố đang đợi một người.
-Người không bao giờ bấm chuông đúng không bố?
-Đúng vậy. Người ấy đến đây không mưu cầu gì cũng không mang theo ồn ã.
*
Chắc biết ông đợi nên năm nay bạn đến sớm hơn. Sáng ngày hai sáu Tết, ông mở cửa tính đi dạo quanh hồ thì đã thấy bạn đến rồi. Lần này bạn không tay xách nách mang đủ thứ đồ lỉnh kỉnh như mọi khi. Hai tay thảnh thơi đút trong túi áo khoác mùa đông đã cũ, bạn cười giản dị. Ông trách:

-Trời lạnh thế này… Đến sao không gọi?
-Dậy từ lúc khuya mà chẳng ngủ lại được nên ra đường bắt xe đi. Gọi gì chứ, ngủ được thì cứ ngủ. Tuổi chúng mình bây giờ chẳng quý gì bằng giấc ngủ.
-Tôi phải uống thuốc an thần trong suốt thời gian còn đương chức. Từ khi nghỉ hưu tôi ngủ ngon hơn ông bạn ạ.
-Bởi vậy mới nói, một lão nông vô âu vô lo như tôi lại mất ngủ mới bực.
-Thôi kệ. Chúng mình uống với nhau vài chén cho ấm.

Ông vào tủ rượu chọn một chai rượu quý ra mời bạn. Rượu nhà ông không thiếu. Đa phần là người ta mang đến biếu trong các dịp lễ Tết. Toàn rượu đắt tiền, có khi bằng cả vài tháng lương người biếu. Nhiều đến nỗi tủ rượu chật chẳng còn chỗ để. Vợ ông nhờ người bán bớt hoặc cũng mang biếu người này, người kia lấy thảo. Từ khi về hưu, cả năm ông không động ngụm rượu nào. Chỉ chờ người bạn từ thuở chăn trâu cắt cỏ tới thăm nhau mới cùng ngồi nhâm nhi. Con gái đã chuẩn bị sẵn đồ nhắm cho cuộc hẹn của bố. Tất cả đều mang hương vị Tết. Dưa hành, thịt nấu đông, thêm ít nem tai. Nhưng vượt cả trăm cây số đến với nhau thì mồi nhắm chính là buồn vui suốt một năm dài.

Nhớ những mùa Tết năm xưa khi bạn tới thăm ông. Nhà đông khách lắm, toàn những người sang trọng. Người ta mang biếu rượu Tây, nhân sâm, mỹ phẩm đắt tiền. Còn bạn chỉ có gà quê, bánh chưng, hoa quả vườn nhà. Vợ ông hững hờ nhận chúng bỏ vào một xó. Lúc sau, khách đến chơi, vợ ông than “Thông cảm nhé, có mấy con gà quê nhốt sau nhà hôi hám quá”. Lúc chào ra về, vợ ông dặn “Lần sau bác đến chơi là quý rồi đừng mang quà cáp gì cho cực. Nhà em chẳng mấy khi nấu nướng. Mà có nấu thì chạy vèo ra chợ là khuân được cả quê về”. Cũng phật ý thật đấy nhưng nhớ ông nên năm nào bạn cũng ra thăm. Như bạn lại hóa hay. Quanh quẩn với ruộng đồng, vườn tược nhưng đầy ắp ân tình. Không cửa đóng then cài. Đến với nhau bằng tấm lòng thành, bằng bùn đất quê cha chân chất. Bạn biết trong tâm hồn ông vẫn còn đó thứ mộc mạc của quê hương. Điều đáng quý ấy là lý do khiến bao nhiêu năm qua bạn không bao giờ quên ghé thăm ông vào mỗi dịp Tết đến xuân về.

-Ở quê năm nay ăn Tết to không?
-Thì năm nào chả vậy. Được mùa hay mất mùa, Tết to hay Tết nhỏ thì vẫn có gạo nấu bánh chưng. Thêm vài ký mứt kẹo thế là thành Tết. Nhà giàu hay nghèo gì cũng vậy. Có chăng hơn nhau ở cành đào cây quất. Giàu thì mua cây to. Nghèo thì cũng có chậu hoa nở tàn mùa Tết.

-Bởi vậy mới nói tôi nhà to, xe đẹp mà lại hóa nghèo. Mình giàu hay nghèo đúng là phải sống hết đời mới biết.
-Thôi dẹp đi. Năm mới đến nơi rồi mà cứ thích nói chuyện buồn. Gặp nhau đây là vui rồi. Cụng ly thôi.

Ngoài cửa sổ trời bắt đầu mưa lâm thâm. Thứ mưa xuân mang theo hơi lạnh bao giờ cũng làm con người ta tê tái. Nếu không có bạn hiền và chút rượu nồng thì khăn áo làm sao ấm được. Hết đêm nay rồi bạn lại về với tổ ấm của mình. Ông ở lại căn nhà vui với cỏ cây hoa lá và chờ đợi đứa con gái thỉnh thoảng ghé qua chốc lát. Nó đi đến đâu là ấm đến đó. Phòng khách có chè ngon. Căn bếp dậy lên hương vị. Ngoài sân thì chăn chiếu áo quần cũng sạch sẽ thơm tho. Nó thường hỏi “Tết này bố định làm gì?”. Ông không biết làm gì ngoài xem ti vi, đi chúc Tết bà con lối xóm. Cũng có năm ông ra ngoại thành thăm vợ chồng nó rồi lẫn trong đoàn người trốn Tết xuống biển, lên rừng. Tết chỉ cần không nghe thấy tiếng chuông cửa kêu inh ỏi có khi đã là niềm hạnh phúc của một người đã bỏ lại sau lưng danh vọng.

-Tết này ông định làm gì?
-Ừ thì…

Ông còn đang ngập ngừng chưa biết trả lời sao thì thấy bạn luồn tay vào bên trong áo khoác lôi từ túi ngực ra một cuốn sách. Bạn đẩy về phía ông bảo “Quà Tết đấy. Đọc đi”. Ông chẳng nhớ nổi đã bao lâu rồi mình không đọc trọn vẹn một cuốn sách. Ngay cả khi về hưu ngồi bên giá sách của con gái ông cũng không tài nào để tâm trí mình quyện vào từng con chữ. Chơi với sách? Tại sao không nhỉ. Ông bất giác mỉm cười. Quà của bạn bao giờ cũng ấm. Rượu hình như đã ngấm. Bạn gõ tay lên bàn hát khe khẽ bài ca về những chú chim sâu. Ông thấy mình trẻ lại như thuở mười sáu tuổi, cùng bạn luồn qua những cánh rừng mùa xuân nghe loài chim tình tự…

Vũ Thị Huyền Trang

Có thể bạn quan tâm

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

Gìn giữ những kỷ vật tri ân

(GLO)- Không cất lên thành lời nhưng mỗi lá thư, tấm huân chương hay chiếc áo bạc màu đều lưu giữ một phần ký ức chiến tranh. Được trân trọng gìn giữ, những kỷ vật ấy vẫn lặng lẽ kể tiếp câu chuyện về một thời máu lửa, nhắc nhớ các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình.

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

Những cộng hưởng của "Đi qua miền nhớ"

(GLO)- Nhà thơ Lệ Thu nguyên là Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật Bình Định, nguyên đại biểu Quốc hội khóa IX. Sau nhiều năm được biết đến với tư cách 1 “nữ nhà báo chiến trường” và tác giả của 13 tập thơ, bà vừa ra mắt tiểu thuyết đầu tay "Đi qua miền nhớ" (Nhà xuất bản Văn học).

Họa sĩ Trần Lãng hướng dẫn họa sĩ Nguyễn Xuân Quang thực hành kỹ thuật sơn mài với tác phẩm lấy cảm hứng từ tuồng Bình Định.

“Trò chuyện” với sơn mài

(GLO)- Mỗi người một phong cách, một lối bày tỏ nội tâm khác nhau bằng ngôn ngữ hội họa song gần 20 họa sĩ tham gia Trại bồi dưỡng kỹ thuật và sáng tác sơn mài (phường Pleiku) đã có dịp kết nối, học hỏi và cảm nhận sức hấp dẫn của một chất liệu đậm chất truyền thống.

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

Dệt âm sắc quê hương qua những bản phối

(GLO)- Nhận giấy khen của Cục trưởng Cục Văn hóa cơ sở, Gia đình và Thư viện (Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch) vì có thành tích xuất sắc tại hội diễn Ðàn, hát dân ca 3 miền toàn quốc năm 2026, nhạc sĩ Trần Kim Vân không xem đó là thành quả của riêng mình.

Ươm mầm văn học trẻ

Ươm mầm văn học trẻ

(GLO)- “Tình yêu văn học không bắt đầu từ những điều lớn lao mà từ thói quen đọc sách, sự quan sát cuộc sống và những trang viết đầu tiên của mỗi người”, Nghệ sĩ Ưu tú Đặng Công Hưng - Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Gia Lai chia sẻ tại lớp bồi dưỡng sáng tác văn học trẻ năm 2026.

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

Đại sứ văn hóa đọc trong thời công nghệ số

(GLO)- Với sự khuyến khích của Ban Tổ chức cuộc thi Đại sứ văn hóa đọc cấp tỉnh năm 2026 về ứng dụng công nghệ, nền tảng số, mạng xã hội nhằm đổi mới phương thức đọc và lan tỏa tri thức, các thí sinh dự giải năm nay đã cho thấy thế mạnh của mình trong lĩnh vực khá mới mẻ này.

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

Tín hiệu mới từ tiểu thuyết

(GLO)- Trong đời sống văn học, tiểu thuyết luôn được xem là thử thách lớn của người cầm bút. Không chỉ đòi hỏi vốn sống, sức bền sáng tạo và khả năng kiến tạo một thế giới nghệ thuật rộng lớn, thể loại này còn là thước đo độ chín của một nhà văn.

Các vận động viên check-in cùng Ban tổ chức trên đỉnh núi Chư Mố. Ảnh: Vũ Chi

Vinh danh 95 sứ giả mặt trời Chư Mố

(GLO)- Sáng 5-7, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) đã bế mạc Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời” và vinh danh sứ giả mặt trời Chư Mố.

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

Sơn mài Ái Vân: Khi trầm mặc biết reo vui

(GLO)- Trong đời sống mỹ thuật Gia Lai những năm gần đây, nhiều họa sĩ nữ thuộc thế hệ 8x đang tìm cho mình những hướng đi riêng, mạnh dạn thể nghiệm, bứt phá trong ngôn ngữ tạo hình. Giữa không khí ấy, họa sĩ Châu Thị Ái Vân chọn một lối đi có vẻ lặng lẽ hơn.

Tác phẩm điêu khắc ánh sáng tạc chân dung cố Tổng bí thư

Gửi lòng kính trọng đến cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng qua tác phẩm điêu khắc ánh sáng

(GLO)- Từ một khúc gỗ thông khô khan, anh Nguyễn Văn Dũng (làng Bruk Ngol, phường Thống Nhất) đã dành gần 2 năm miệt mài nghiên cứu để tạo nên tác phẩm điêu khắc ánh sáng chân dung cố Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, gửi gắm sự kính trọng và lòng biết ơn sâu sắc của mình.

Các nghệ nhân trình diễn cồng chiêng tại chương trình. Ảnh: Vũ Chi

Âm vang đại ngàn Chư Mố

(GLO)- Tối 26-6, trong khuôn khổ Ngày hội văn hóa-leo núi xã Ia Tul năm 2026 với chủ đề “Chư Mố-Hành trình về phía mặt trời”, UBND xã Ia Tul (tỉnh Gia Lai) tổ chức chương trình văn nghệ “Âm vang đại ngàn Chư Mố” thu hút đông đảo người dân và du khách đến tham gia, trải nghiệm.

Ươm mầm văn hóa đọc

Ươm mầm văn hóa đọc

(GLO)- Hơn 42.300 bài dự thi từ học sinh toàn tỉnh, hàng trăm trường học hưởng ứng và những ý tưởng sáng tạo về phát triển văn hóa đọc đã cho thấy sức lan tỏa mạnh mẽ của Cuộc thi Ðại sứ văn hóa đọc tỉnh Gia Lai năm 2026.

Tìm an yên giữa vườn bonsai nghệ thuật

Tìm an yên giữa vườn bonsai nghệ thuật

(GLO)- Giữa nhịp sống hiện đại, vẫn có những không gian giúp con người sống chậm lại và hòa mình với thiên nhiên. Khu vườn bonsai nghệ thuật của anh Nguyễn Đức (phường Hội Phú), với những dáng thông, tùng và hồ cá koi thơ mộng, chính là một khoảng bình yên như thế.

null