Mùa ký ức

(GLO)- Không có cánh rừng, thảo nguyên hay dòng sông nào mang tên mùa đông nhưng người ta vẫn luôn nhắc đến như một sự hiện hữu. Một ngày, tôi nhận ra mùa đông không có nhiều điều mới mẻ như mùa xuân, không có nhiều bất ngờ như mùa hạ và cũng không mang trong mình nét trầm lắng của mùa thu. Mùa đông với tôi là mùa của ký ức. Ký ức của cỏ cây, của mái phố và của chính tâm hồn mình.

Có ai đó từng nói rằng, khi nhận ra mình yêu một điều gì đó là khi ta đang sống với ký ức, với ấn tượng ban đầu chứ không còn là thực tại nữa, bởi tất cả đều phải thay đổi, biến chuyển. Nếu yêu là một cách níu giữ thì mùa đông là một cách mà đất trời đang giữ lại những gì của một năm trước khi bước sang một chu kỳ mới. Có thể vì lẽ đó mà mùa đông cũng đầy ắp lưu luyến, hờn giận, tiếc nhớ.

  Minh họa: Nguyễn Văn Chung
Minh họa: Nguyễn Văn Chung


Đi trong những cánh rừng, vượt qua đèo hay sống ở phố, bạn cũng sẽ cảm nhận rõ nhất ký ức của mùa đông. Mỗi lần như thế, tôi nhận ra những điều thú vị. Ví như, khi lá đang xanh trên cành, ta vẫn vô tâm bước dưới vòm xanh trong những chuyến đi về. Ấy vậy mà khi lá rụng, bước chân trên những xào xạc, ta mới giật mình. Lá đấy, sự sống đấy, ngày đã qua, mùa đã qua, câu thơ nào đã đọc… như vừa tuột khỏi tầm tay.

Nếu bạn từng đọc những câu chuyện cổ Andersen, bạn sẽ yêu mùa đông hơn. Những nàng công chúa, hoàng tử, những phép màu dường như đồng hành của cái lạnh, được bà chúa Tuyết chở che. Nhìn vào mùa đông, ai cũng sẽ giật mình bởi thấy thấp thoáng những tháng năm tuổi trẻ, kỷ niệm và tình yêu.

Mùa đông với tôi đơn giản là những ngày mẹ dặn đi tìm rau cho heo, tìm cỏ cho bò. Tôi đi tìm những cọng cỏ ẩn náu trong khe đá, những loài rau dại gan góc dám đương đầu với giá lạnh. Tìm được chúng đã khó, hái được còn khó hơn. Khi mang về, nhìn những con vật nuôi vội vàng ăn, tôi nghĩ, có lẽ chúng đang nhớ về những ngày ấm áp được tung tăng trên đồng cỏ.

Những ngày đông lạnh đang thong dong ngang qua đời. Mùa tiếp mùa tràn gió. Vậy nên, mùa đông còn là ký ức của những người vén vun cuộc sống trong gian nan, vất vả, với niềm mong mang lại sự ấm áp, đủ đầy cho gia đình. Khi ta đủ dũng cảm đi qua những lạnh giá của mùa thì ngày tươi vui, chan chứa tin yêu sẽ đến. Và, mùa đông chính là phép màu làm tươi mới lại tâm hồn mình bởi còn nhớ, còn yêu là còn bước tiếp.

 

BÙI VIỆT PHƯƠNG

Có thể bạn quan tâm

Thơ Nguyễn Hoàng Thu: Tình yêu

Thơ Nguyễn Hoàng Thu: Tình yêu

(GLO)-Cả bài thơ là sự nối tiếp của những phép so sánh. Dù tình yêu đến hay chia xa, nắng vẫn ươm vàng, bầu trời vẫn xanh, biển vẫn động đầy nỗi nhớ. Dường như, bằng cách này, tác giả Nguyễn Hoàng Thu như muốn khẳng định sự vĩnh cửu, lâu dài, bền chặt của tình yêu.
Hương Tết xưa qua thư pháp Việt

Hương Tết xưa qua thư pháp Việt

(GLO)- Năm mới, nhiều người Việt vẫn lưu giữ cho mình “phong vị” Tết xưa qua những bức thư pháp chúc xuân ý nghĩa, những câu đối đỏ uyển chuyển, mềm mại, rực rỡ sắc màu… Nhiều gia đình lựa chọn thư pháp làm quà tặng người thân, bạn bè cho một năm mới nghênh đón nhiều tài lộc, bình an.
Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

Thơ Lữ Hồng: Bất chợt mùa xuân

(GLO)- Nhà thơ Văn Công Hùng từng nhận xét: “Lữ Hồng trải nghiệm cảm xúc của mình từ đá, từ núi, từ phố, từ đêm... từ nhiều thứ và vượt qua bản thân mình”. Lần này, với bài thơ “Bất chợt mùa xuân”, cô trải nghiệm cảm xúc tinh tế, trong trẻo của mình từ mùa xuân.
Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

Gương mặt thơ: Văn Công Hùng

(GLO)- Một chùm thơ về Pleiku, nơi anh đã sống và lao động nghệ thuật hơn 40 năm qua. Với 16 đầu sách văn học đã xuất bản, hàng ngàn bài báo đã in, nhà thơ Văn Công Hùng vẫn miệt mài sáng tạo hàng ngày, dẫu anh đã về hưu gần 5 năm nay. Chùm thơ này như một cách anh trả ơn Pleiku, trả ơn nơi đã giúp anh trưởng thành.
Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

Thơ Lê Đình Trọng: Nắng xanh

(GLO)- Phố núi với thông xanh, nhịp chiêng ngân, vòng xoang chuếnh choáng luôn là chủ đề bất tận đối với thơ, văn. “Nắng xanh” của tác giả Lê Đình Trọng thêm một lần nữa cho thấy sức mê hoặc của vùng đất đầy nắng, gió song cũng rất nên thơ, trữ tình.
Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

Thơ Nguyễn Thanh Mừng: Một ngày Pleiku

(GLO)- “Một ngày Pleiku” của Nguyễn Thanh Mừng là những cảm nhận đầy tinh tế về tiết trời phố núi trong ngày với đầy đủ biến chuyển xuân, hạ, thu, đông. Ở đó còn có tấm chân tình nối liền duyên hải-cao nguyên để mà “chén vui chạm với chén ngông”, “bạn hiền gọi tiếp bạn hiền”…
Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

Thơ Văn Công Hùng: Pleiku chợt tôi…

(GLO)- Vẫn là cái cảm thức đau đáu yêu Tây Nguyên, yêu Pleiku đến như có thể ngơ ngác, đến như phát hiện chiều “như vừa bong vỏ”, Văn Công Hùng “chợt tôi” vừa như một cuộc trở về lại như sắp sửa ra đi. Cái dùng dằng hóa thân ấy để có một bài thơ đầy day dứt...
Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

(GLO)- Vẫn bằng thủ pháp lạ hóa với “tiếng chim nghiêng qua mái”, “bài ca chín rồi”, “hương trầm nâng khăn”…, những lời thơ trong bài “Mẹ và mùa xuân” của nhà thơ Lê Từ Hiển dạt dào xúc cảm, thổn thức nỗi nhớ thương.
Nhớ món thịt thưng

Nhớ món thịt thưng

(GLO)- Hồi nhỏ, bữa cơm Tết gia đình thường có nhiều món ăn ngon nhưng tôi thích nhất món thịt heo thưng. Thịt heo nạc đem thưng đương nhiên ngon; nhưng kỳ lạ, thịt mỡ thưng lên rồi ăn cũng rất ngon. Gia vị thấm vào khiến thịt không còn vị béo gây ngán. Vậy nên, thịt thưng ăn hao. Cũng do vậy ngày thường mẹ tôi không dám làm, chỉ có dịp Tết.
Gương mặt thơ: Hữu Kim

Gương mặt thơ: Hữu Kim

(GLO)- Anh từng là bộ đội đóng quân ở An Khê (tỉnh Gia Lai), từ thời ấy, anh đã sinh hoạt với nhóm thơ... Đà Nẵng. Rồi anh chuyển lên Kon Plông làm Phó Chỉ huy trưởng về chính trị của Huyện Đội, nhưng rồi cái tư chất thi sĩ luôn âm ỉ trong anh, khóc đấy, cười đấy. Và vẫn làm thơ. Thế là, cái việc anh được điều về làm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Kon Tum rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam như là lẽ đương nhiên. Gặp anh, không ai nghĩ người trước mặt mình từng mang quân hàm Thượng tá, mà là một thi sĩ đời... cũ.