Mùa gió

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
0:00 / 0:00
0:00
  • Nam miền Bắc
  • Nữ miền Bắc
  • Nữ miền Nam
  • Nam miền Nam
(GLO)- Tôi đứng giữa những triền đồi mải miết ngắm nhìn những cơn gió đuổi nhau trên khắp thung sâu. Không hiểu sao lòng tôi lại nôn nao thứ cảm xúc khó tả rồi tìm lý do để vui với tháng ngày có gió về ngang qua.

Ấy là bởi ngọn gió từng đợt bật mùa đơm hoa như tín hiệu chuyển giao tiết trời. Trong màu nắng chớm đông vẫn luôn là chút se sắt lạnh luồn trong từng hơi thở, trong cái co ro của áo ấm, khăn choàng. Bắt đầu những ngày tháng 11 là mùa gió miên man thổi, khó mà lơ là được. Rõ nhất là khi nghe hướng ấy lao xao, rộn rã thanh âm mùa lễ hội. Cũng không biết giữa gió và hoa xứ cao nguyên này, thứ nào đến trước, miền nào về sau, cái nào miên man nhớ, cái nào thao thiết thương. Gió có gì mà mới bắt đầu đã kịp tự tình xôn xao. Không giống như mùa gió ở xứ khác khi gió về mang theo sắc tím của hoa, riêng xứ tôi sắc màu nào cũng có, hương hoa tràn ngập núi đồi. Cũng chẳng phải mưa qua, khô tới, gió mang theo heo may về khiến đám dã quỳ trở mình, khoe sắc vàng tươi rực rỡ, như tín hiệu chỉ lối dẫn dụ thiên nhiên vào mê lộ của thời gian.

Minh họa: Huyền Trang

Minh họa: Huyền Trang

Hình như một mùa gió đang ngang qua đời nhau. Nhà tôi ở trên một triền đồi lộng gió. Đôi khi, tôi hay vẩn vơ mường tưởng về viễn cảnh mình sẽ tan trong sớm mai, bay lên cùng gió. Tôi có sở thích khum tay lại và mỗi lần như thế, tôi tin chắc rằng mình có thể nắm níu, giữ chặt được làn gió mỏng manh vừa lướt qua chốc lát kia cho riêng mình. Và, tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Giây phút đó, như càng nhắc nhớ tôi rõ hơn về ý thức cái hữu hạn của bốn mùa, cái cùng tận của tuổi trẻ cũng như điểm chững lại của tuổi già.

Gió chất đầy kỷ niệm với đám con trẻ, bởi chúng háo hức lắm! Mùa này, bố mẹ bận đi rẫy xa, thu hoạch cà phê. Theo bố mẹ lên rẫy nương, đứa nào cũng phong phanh trong gió, chạy phơi trong gió đến khi tóc ran rát, đến khi vạt áo bay tứ tung, vương vào mặt, vịn vào tóc. Đến khi ngủ mê mệt trên tấm bạt phủ đầy trái, thích thú trên những bao tải chất đầy hạt đỏ mùa về.

Gió trong tôi là cả một miền ký ức. Tôi cũng tin rằng, gió để lại những hoài niệm, cảm xúc riêng biệt cho mỗi người. Chợt nhận ra, thứ mà người ta nhớ không phải là cơn gió, mà là kỷ niệm đã từng qua. Cha tôi, mỗi khi gió về thương đến riết lòng bận gió quê. Mùa gió nơi đất khách, ông đọc vang câu thơ của Nguyễn Trãi: “Tây phong hám thụ hưởng đề tranh” (tạm dịch là: Gió tây lay cây, âm vang vang). Lúc ấy, tôi thấy chén trà trên tay cha nghiêng đọng cùng gió. Chắc là cha đang mường tượng cơn gió xứ này cùng đợt gió rít ở quê. Gió vẫn là cầu nối giữa con người với thiên nhiên, giữa người với người, kết nối tâm hồn người xa xứ thêm gần hơn với quê nhà.

Gió vẫn thổi từ triền đồi trước nhà. Tôi vẫn thường cùng mấy anh em vào rừng mót đám măng le cuối mùa. Mẹ tôi đứng giữa đồi gió ngước mặt trông xem gió thổi hướng nào để phơi hết mấy gùi măng anh em tôi mang về. Những thanh măng cuối mùa vàng óng trên đôi bàn tay gân guốc của mẹ. Mẹ trở từng lát măng, mắt mẹ nhìn về mùa gió xa xôi… Tôi ngồi cùng mẹ, nhìn những nia măng mặc kệ những xô bồ, hờn giận ngoài kia. Mặc kệ da thịt lúc này rít rát khó chịu, hanh hao trong gió. Thay bằng “trốn gió” như trước kia, giờ tôi lại đón mùa gió như để đánh dấu những đổi thay, chặng đường tôi phải đi qua cho hết cuộc đời.

Bây giờ, nơi tôi ở, mùa gió này, có người làm du lịch bằng cách trồng thêm vườn hoa cánh bướm hay mang giống hoa tam giác mạch về gieo ngay cạnh núi. Tôi thì vẫn bảo lưu suy nghĩ cố hữu, chẳng có mùa gió nào mang hoa xứ nào thay thế được những vạt dã quỳ cao nguyên. Bởi những gì đã thuộc tính, đã là đặc trưng của mảnh đất này muôn đời chẳng thể đổi thay. Dã quỳ đã ăn sâu vào tiềm thức, chảy trong hơi thở mạch nguồn, ngân ngấn buồn vui neo mình thao thiết cùng bao mùa gió. Cứ chỗ nào còn đất trống có gió thì dã quỳ mọc lên. Có khi từng vạt, từng lối, từng hàng giữa nắng gió. Có khi âm thầm chọn lối vắng nở hoa. Hoa cứ vàng thăm thẳm cao nguyên, lá thì cứ thẫm xanh lại, có khi xanh đến ngắt lòng. Vì vậy, cớ gì sắc hương khác dễ làm lòng tôi đổi thay?

Nơi tôi sống, gió vẫn về như ước hẹn. Gió cứ thổi miệt mài từ sớm mai đến khuya khoắt, từ ngày đến đêm, kiêu hãnh và phóng túng trong những đôi mắt đen tròn, sâu hun hút. Không thể biết rõ được gió cao nguyên tôi khác với gió xứ nao, bởi có cơn gió nào thổi mãi khiến lòng người phấn chấn, nôn nao như mùa gió mùa về.

Có thể bạn quan tâm

Đầu năm vãng cảnh chùa

Đầu năm vãng cảnh chùa

(GLO)- Hồi còn nhỏ, những ngày đầu năm, tôi thường theo bà nội vãng cảnh chùa. Từ mùng 4 đến rằm tháng Giêng, bà tôi với chiếc áo dài nâu, guốc mộc, đội nón lá dẫn tôi đi lễ chùa trong tiết trời se lạnh.

Tết về trong tâm tưởng

Tết về trong tâm tưởng

Ngoài kia, tuyết rơi đầy, từng lớp xốp mềm buốt lạnh. Đôi tay con vẫn mải miết với guồng quay của công việc, nhưng sao trong lòng con chống chếnh, bồn chồn. Con cố nén những giọt nước mắt chực rơi, vào đúng phút giao thừa linh thiêng, khi ở quê hương đang đón chào năm mới.
Tết nhớ

Tết nhớ

(GLO)- Biết nói thế nào cho đủ khi Tết trong tôi là cả một miền ký ức đượm thơm nỗi nhớ. Để mỗi khi nhớ Tết, tôi lại để xúc cảm đằm sâu trong hành trình của chuyến tàu trở về kỷ niệm.
Tết xưa của mẹ

Tết xưa của mẹ

Năm nay, bước qua tháng Chạp tiết trời mới se lạnh. Cái lạnh dễ chịu, có chút hanh khô khiến tôi nhớ da diết những cái Tết hơn chục năm về trước - thuở còn độc thân.
Men theo triền núi

Men theo triền núi

(GLO)- Tôi không nhớ hết những miền đất mình đã từng đặt chân. Cảm xúc với mỗi chuyến đi là thứ đôi khi ngẫu hứng như một cơn mưa bất chợt, vô nguyên cớ ào đến, rồi vụt tắt. Nhưng cũng có khi neo lại như một khoảng bền lâu, bất biến.

Giao thừa năm ấy

Giao thừa năm ấy

(GLO)- Hồi nhỏ, vào đêm 30 Tết, trước khi đi ngủ, tôi dặn mẹ: “Giao thừa nhớ kêu con dậy”. Mẹ bảo: “Con nít con nôi, ngủ sớm cho mau lớn, giao thừa giao thung cái gì”.
Nét xưa hồn Việt từ giỏ quà mây tre đan

Nét xưa hồn Việt từ giỏ quà mây tre đan

(GLO)- Dịp Tết Nguyên đán năm nay, xu hướng lựa chọn giỏ quà Tết từ mây tre đan được nhiều người dân phố núi Pleiku ưa chuộng bởi chất liệu mây tre rất gần gũi với đời sống, sinh hoạt của người dân Việt.
Tết bên ông

Tết bên ông

Năm ấy, tết đến sát rạt mà mình vẫn cứ lo lo. Nhà cửa thì ổn hết rồi, sắm sanh cũng tàm tạm. Duy chỉ còn một nỗi băn khoăn là ông cụ cùng xóm.
Nhớ nhịp chày Plei Rbai

Nhớ nhịp chày Plei Rbai

(GLO)- Nhịp chày giã gạo của phụ nữ Jrai ở vùng đất Plei Rbai (xã Ia Piar, huyện Phú Thiện, tỉnh Gia Lai) luôn khiến mọi người nhắc nhớ. Giữa nhịp sống hối hả, mỗi nếp nhà của người Jrai vẫn vang vọng tiếng chày giã gạo vào những đêm trăng sáng hay lúc mặt trời bắt đầu ló rạng.
Mùa xuân quê ngoại

Mùa xuân quê ngoại

Mùa xuân dễ khiến lòng người “cựa quậy, đâm chồi” những ký ức xưa cũ. Những ký ức tưởng như nằm sâu trong những lớp băng tuyết của thời gian, bỗng dưng thức dậy dưới những làn mưa phùn như đã nằm phục sẵn trên bầu trời đêm trước. Thế mới biết sức mạnh vô biên của thiên nhiên trời đất.
Tết về, nhớ mẹ ta xưa

Tết về, nhớ mẹ ta xưa

Tết Giáp Thìn đến, ngoài trời gió heo may nhẹ thổi, bầu trời đã không còn u ám. Mây trắng bồng bềnh, bồng bềnh như lòng tôi nhớ về mẹ, người mẹ hiền yêu dấu, người mẹ đã bỏ tôi ra đi hơn ba mươi năm.
Thời gian thầm gọi ta về

Thời gian thầm gọi ta về

(GLO)- Những ngày cuối tháng Chạp, ta như nghe được tiếng bước thời gian đổ dồn lên nhịp sống. Muốn bỏ lại sau lưng bao điều vụn vặt, những nhớ thương của một thời nông nổi mà sao khó quá.
Xuân về bên phố

Xuân về bên phố

(GLO)- Mùa xuân là mùa khởi đầu tứ tiết, mùa của sự sinh sôi nảy nở. Mùa mà từ khắp nơi, đâu đâu cũng bày tiệc tưng bừng, reo ca và gieo những hân hoan, hy vọng một năm mới hạnh phúc.
Mùa hoài niệm

Mùa hoài niệm

(GLO)- Những ngày cuối năm thường đem đến cho tôi sự nôn nao khó tả. Một chút gì như tiếc nuối. Một chút gì như mong chờ. Nhìn ra cây mai vàng trước sân, lại thấy Tết đang đến thật gần rồi.