Món nợ ân tình

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi vẫn thường nghĩ về ý nghĩa của tình yêu thương và lòng biết ơn. Yêu thương mang con người đến gần nhau và lòng biết ơn giúp con người sống tốt đẹp hơn. Một trong những câu nói mà tôi tâm đắc là: “Hãy biết ơn những gì đang có và bạn sẽ nhận được nhiều hơn. Nếu luôn luôn nhìn thấy những gì mình không có thì bạn sẽ không bao giờ có đủ được”. 
Mọi người sinh ra trên cuộc đời này đều có những ràng buộc, tương tác với gia đình và với mọi người xung quanh. Tôi vẫn thường nghĩ mình là người may mắn khi được nhận quá nhiều trong đời từ những người thân yêu nhất trong gia đình cũng như ngoài xã hội. Có những tình cảm quá lớn mà sự đáp đền không bao giờ là đủ. Có cả những tình cảm và sự giúp đỡ đến từ những người không có cơ hội gặp lại làm mình cứ áy náy một món nợ ân tình không thể đáp đền. Tôi đã nhận được rất nhiều những tình cảm như vậy. Cảm ơn những ân tình lớn lao tôi có được trong cuộc đời này.
Trong ký ức của tôi vẫn còn rõ nét ngôi nhà nhỏ của chú thím đồng hương mà tôi đã trọ học trong những ngày trung học. Nó nằm trong một con hẻm bé tẹo và ngôi nhà cũng nhỏ bé không kém. Nhà bằng gỗ ghép tạm bợ được ngăn thành 3 phòng theo chiều dọc. Ngoài cùng là phòng khách khoảng 8 m2, chú kê một chiếc giường nhỏ sát vách nhà cho 2 chị em tôi nằm ngủ. Cả nhà chú gồm 6 người ở trong phòng ngủ cũng chỉ rộng hơn phòng khách một chút. Cuộc sống càng khó khăn khi chú mất việc, nhưng chú thím và các em luôn vui vẻ tạo điều kiện cho chúng tôi đến ở lại và học hành trong những lúc cần thiết, có khi kéo dài cả tháng.
Tốt nghiệp trung học, tôi cũng có ghé thăm chú vài lần rồi không còn giữ liên lạc nữa. Sau này, tôi tìm đến thì được biết cả nhà chú thím đã chuyển vào Nam và tôi cũng không có được địa chỉ. Một nỗi ân hận, day dứt cứ theo tôi mãi. Tôi mong có thể một lần gặp lại chú thím để nói một lời cảm ơn cũng như xin lỗi vì những vô tâm của mình trước đây.
Chuyện ân nghĩa ở đời thường được coi là bình thường vì con người sống với nhau trong xã hội luôn có sự gắn kết và tương tác qua lại. Người giúp đỡ có thể không mảy may suy nghĩ chuyện mình đã làm và cũng không mong chờ sự trả ơn nhưng người nhận sự giúp đỡ, nhất là từ một người xa lạ trong những tình huống khó khăn, sẽ ghi mãi những nghĩa tình ấy trong lòng.
Ngày tôi sinh cháu thứ ba, vì cháu đau yếu nên vợ chồng tôi phải đưa vào một bệnh viện ở TP. Hồ Chí Minh khi cháu mới mười mấy ngày tuổi. Chồng tôi mấy ngày chăm con quá vất vả nên nằm vùi trên xe. Thấy tôi mới sinh ngồi ẵm con, một bác gái đi cùng xe đã bồng giúp cháu và bảo tôi nằm nghỉ một chút. Qua câu chuyện, tôi biết bác tới Pleiku thăm người nhà và chỉ vậy thôi. Tôi không còn cơ hội nào để gặp lại bác nữa. Con trai tôi giờ đã bước sang tuổi 14. Hơn 13 năm rồi, tôi cứ canh cánh mãi bên lòng. Mong bác vẫn khỏe mạnh, bình an.
Ảnh minh họa (nguồn: INTERNET
Ảnh minh họa (nguồn: INTERNET)
Những ân tình tôi đã nhận mà không thể đáp đền trên đời này còn nhiều lắm. Từ người chị hàng xóm ngày xưa cứ trời mưa là cõng tôi chạy về nhà cho đỡ ướt đến một người qua đường bơm giúp tôi chiếc xe xẹp lốp. Những nghĩa cử ấy giúp tôi luôn cố gắng để sống tốt hơn.
Có những lần tôi cũng thầm trách ai đó khi họ không thể hiện lòng biết ơn. Nhưng rồi lại chợt nhớ một câu nói: Hành động vô ơn nhất là vội vã trả ơn. Nghĩ lại những câu chuyện của đời mình, tôi biết mình không nên có một kết luận vội vàng. Người được giúp đỡ có thể vẫn giữ trong lòng sự biết ơn sâu sắc mà chưa có cơ hội đáp đền.
Tôi vẫn hay nghĩ về cuộc đời và luôn cảm ơn những gì mình đã có được. Tôi thường không thích nợ nần trong mua bán hàng ngày, trong nhiều việc của cuộc sống. Nhưng tôi thật sự đang mắc nợ. Tôi nợ ba má tôi một cuộc đời, nợ những người thân yêu sự chăm sóc, sẻ chia và biết mấy ân tình giữa cuộc đời này. Tôi mắc nợ cuộc sống này rất nhiều và tôi mong muốn mình có thể đem lại điều gì đó tốt đẹp cho ai đó. Khi làm một điều tốt, dù nhỏ bé thôi thì chính người làm là người hạnh phúc. Thời gian cứ vun vút trôi qua, khi tuổi đời mỗi lúc một thêm dày, niềm mong ước chỉ là đủ sức khỏe để tận hưởng cuộc sống. Có thể đó là một cách để biết ơn cuộc đời này.
Tôi vẫn thường đọc thầm hai câu thơ của Tố Hữu: “Có gì đẹp trên đời hơn thế/Người yêu người sống để yêu nhau”. Chính lòng yêu thương làm cho cuộc đời trở nên đáng sống và trái tim mỗi người sẽ được sưởi ấm để nhìn cuộc đời bao dung hơn, thương mến hơn. Những món nợ ân tình không thể nào trả hết làm người ta thêm yêu thương nhau và trân quý hơn những ngày được sống.
NGUYỄN THỊ THÚY ÁI

Có thể bạn quan tâm

Chạm vào thế giới trẻ thơ...

Chạm vào thế giới trẻ thơ...

(GLO)- Từ ống kính nhiếp ảnh, nét cọ hội họa, câu chữ văn chương đến giai điệu âm nhạc, nhiều nghệ sĩ ở Gia Lai đang lặng lẽ gìn giữ, khơi gợi, ươm hạt giống tâm hồn cho thế giới tuổi thơ; đồng thời, gửi gắm thông điệp về sự kết nối, về trách nhiệm của người lớn trước “tuổi thơ đang mất dần”.

Giải Booker 2025: Danh sách đề cử đa dạng nhất trong lịch sử 56 năm

Giải Booker 2025: Danh sách đề cử đa dạng nhất trong lịch sử 56 năm

(GLO)-Danh sách đề cử của Giải Booker 2025 danh giá mới được công bố, trong đó có 13 tác phẩm của các tác giả đến từ nhiều quốc gia khác nhau, cũng như sự cân bằng về tỷ lệ nam - nữ và sự đan xen giữa tên tuổi cũ và mới. Điều này cho thấy sự đa dạng nhất trong lịch sử 56 năm của giải thưởng này.

Triển vọng “Cây cọ nhí” Nguyễn Trịnh Gia Thy

Triển vọng “Cây cọ nhí” Nguyễn Trịnh Gia Thy

(GLO)- 11 tuổi, Nguyễn Trịnh Gia Thy (học sinh lớp 5.9, Trường Tiểu học Nguyễn Văn Trỗi, phường Pleiku) được nhiều người ưu ái gọi là “cây cọ nhí”. Những bức tranh của Thy không chỉ khéo léo về đường nét, bố cục, màu sắc mà còn chứa đựng những thông điệp ý nghĩa về cuộc sống.

Mở lối vào thế giới sắc màu

Mở lối vào thế giới sắc màu

(GLO)- Từ nét màu nước chấm phá, mực tàu loang trên giấy dó, đến những dòng thư pháp bay bổng hay gam màu rực rỡ của tranh sáp màu, acrylic - tất cả hòa quyện tại những lớp học vẽ. Mùa hè, những lớp học nhỏ ấy lặng lẽ góp phần vun đắp tâm hồn nghệ thuật cho nhiều bạn trẻ.

Hòa điệu cùng tình yêu nghệ thuật múa

Cặp đôi nghệ sĩ Nguyễn Cơ-Hồng Mai: Hòa điệu cùng tình yêu nghệ thuật múa

(GLO)- Cùng sinh năm rồng (1988) và lớn lên với tình yêu dành cho từng nhịp vũ đạo, Nguyễn Văn Cơ và Trần Thị Hồng Mai-hai nghệ sĩ trưởng thành từ Nhà hát Ca múa nhạc tổng hợp Đam San trở thành cặp đôi hiếm hoi của làng múa ở cao nguyên Pleiku, luôn song hành cả trên sân khấu và trong đời sống.

Ngọn đèn nhỏ bên khung cửa

Ngọn đèn nhỏ bên khung cửa

(GLO)- Chồng tôi nhận quyết định chuyển công tác vào một sáng cuối tháng Năm, khi sương vẫn còn giăng mờ trên những con dốc quen thuộc của phố núi Pleiku. Tin anh phải xuống Quy Nhơn theo diện hợp nhất 2 tỉnh không bất ngờ.

Bảo vật quốc gia ngai vua triều Nguyễn đặt tại Điện Thái Hòa, Đại Nội Huế.

Phục chế ngai vàng triều Nguyễn: Trả lại nguyên trạng năm 2015, đảm bảo đúng tinh thần bảo vật quốc gia

(GLO)-Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (VH-TT&DL) vừa có văn bản chính thức góp ý kế hoạch phục chế ngai vua triều Nguyễn, bảo vật quốc gia bị phá hoại hồi tháng 5 - 2025 tại điện Thái Hòa, yêu cầu phục hồi hiện trạng "gần giống nhất" so với năm 2015, thời điểm hiện vật được lập hồ sơ công nhận.

"Núi trên đất bằng"

"Núi trên đất bằng"

(GLO)- Tiến sĩ Hà Thanh Vân đã nhận xét Tiểu thuyết "Núi trên đất bằng" của Võ Đình Duy là một tác phẩm văn chương đầu tay ra mắt năm 2025, đánh dấu bước chuyển đầy bất ngờ từ một kiến trúc sư trẻ sống ở Gia Lai sang hành trình kiến tạo thế giới văn chương.

NHÀ THƠ ĐÀO AN DUYÊN: Thiết tha giữ lại những xanh tươi cuộc đời

Nhà thơ Đào An Duyên: Thiết tha giữ lại những xanh tươi cuộc đời

(GLO)- Với nhà thơ Đào An Duyên, đọc và viết chính là hành trình nuôi chữ. Trong hành trình ấy, chị chọn một lối đi riêng, chắt chiu xúc cảm, gửi tiếng lòng vào từng con chữ với niềm mong giữ lại những xanh tươi cuộc đời, từ đó góp thêm một giọng thơ giàu hương sắc cho văn chương Gia Lai.

BẢO TỒN CÁC KỊCH BẢN TIÊU BIỂU CỦA HÁT BỘI BÌNH ĐỊNH: Nên tìm hướng đi mới, phù hợp thực tế

Bảo tồn các kịch bản tiêu biểu của hát bội Bình Định: Nên tìm hướng đi mới, phù hợp thực tế

(GLO)- Hát bội Bình Định là một di sản văn hóa đặc sắc với nhiều vở tuồng kinh điển như: Sơn Hậu, Tam nữ đồ vương, Ngũ hổ Bình Tây, Hồ Nguyệt Cô hóa cáo (còn có tên khác là Chém cáo, Cổ miếu vãn ca) của Nguyễn Diêu, Trầm hương các, Diễn võ đình và Cổ thành… của Đào Tấn.

null