Mẹ ngồi đan áo

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi đã đi qua biết bao mùa đông với những buổi trưa đong đầy thương nhớ. Trong se lạnh, một tiếng gà đâu đó vang lên xa vắng, như từ xưa cũ vọng về. Cứ vào độ này, khi tiết trời giá lạnh, khô hanh tràn ngập không gian, tưởng như những ban trưa cứ thế dài đằng đẵng.
Nhớ những trưa mùa đông mẹ tôi ngồi đan áo. Gọi là đan chứ thực chất là mẹ tận dụng lại len của mùa trước, từ những chiếc áo cũ. Áo của chị, của anh tôi cứ hễ chiếc nào, sợi nào còn dùng được, mẹ ngồi gỡ ra, cuộn lại rồi đan thành chiếc áo cho tôi. Ngày đó, trẻ em có manh áo ấm đến trường đã là hạnh phúc lắm rồi, chẳng ai đi so đo xem màu này có đẹp không, mẫu mã, kiểu dáng thế nào như tụi trẻ bây giờ.
Tôi nhớ, mỗi trưa, mẹ chỉ được nghỉ chừng hơn tiếng, trong tiết trời còn rét buốt ấy, bên bếp lửa, mẹ cần mẫn ngồi chắp nối từng sợi mà đan, từng sợi len gợi nhớ ký ức về những đứa con. Cuộc sống nghèo khó, những ban trưa thoắt trở nên tẻ nhạt, chỉ có mũi kim đã bóng nước mồ hôi tay của mẹ cứ lầm lũi xâu chuối tất cả tình thương yêu…
Một trưa, bị mẹ gọi dậy, tôi phụng phịu. Áo mẹ đã đan xong, chằng chịt các màu khác nhau nhưng mẹ đan khéo và mặc khá ấm. Tôi nhận ra màu nào từ áo nào của chị, của anh, của cô út… những hơi ấm từ thời họ truyền lại cho tôi đến trường, đi theo mẹ ra chợ.
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang
Từ bữa ấy, tôi thích nhất là trốn ngủ trưa để đi lên đồi cỏ. Phải gọi nơi đây là thảo nguyên mới đúng bởi khi đó chỉ thấy cỏ mọc miên man, xa tắp. Tôi chạy trên cỏ, cỏ đã khô hanh, cỏ găm đầy áo. Tôi về ngồi trước hiên nhà, gỡ mãi không hết cỏ, tôi bảo mẹ: “Con mặc áo này nóng hết người mẹ ạ”. Mẹ cười nhìn tôi: “Vì con chạy trên đồng cỏ chứ sao?”. Tôi đã nhận ra, hơi ấm đó từ niềm vui của mình, từ đó, những trưa mùa đông không còn giá lạnh, buồn tẻ nữa. 
Rồi tôi lớn lên, mẹ mua cho tôi tấm áo len ở chợ để mặc đến trường. Mẹ lại đan áo vào những buổi trưa tôi xuống trường huyện để học. Mẹ lại tận dụng những sợi len thừa từ áo tôi, áo đứa em tôi để đan chiếc áo cho mình. Giờ tôi mới nhận ra, bao năm qua mẹ đâu có chiếc áo len nào, những gì ấm áp nhất mẹ đã dành cho mấy anh em tôi.
Trưa nay mùa đông, nắng đã hửng lên, nghiêng về sự ấm áp của mùa xuân. Tôi mua tặng mẹ chiếc áo len mới, mẹ cứ cầm nhìn ngắm mãi không nỡ mặc. Người phụ nữ suốt một đời vì chồng, vì con chưa bao giờ dám mặc một chiếc áo mới ấy chính là hơi ấm của đời tôi. Có mẹ đan áo giữa trưa mùa đông giá lạnh nên những cánh én mới về trên cánh đồng, lộc ngoài vườn mới nhú lên và một mùa xuân mới đã về. Mùa xuân từ tay mẹ dệt nên ngàn hoa tươi khoe sắc trong chính tâm hồn mình.
Trưa nay, tôi cứ ngỡ lại thấy mẹ ngồi đan áo!
BÙI VIỆT PHƯƠNG

Có thể bạn quan tâm

Ra mắt “Sách Tết Bính Ngọ 2026”

Ra mắt “Sách Tết Bính Ngọ 2026”

(GLO)- Dự án Sách Tết bước sang năm thứ 8 với “Sách Tết Bính Ngọc 2026” vừa chính thức ra mắt. Ấn phẩm gồm 5 phần do nhà văn Hồ Anh Thái tuyển chọn: Khúc dạo đầu của mùa xuân, Văn, Thơ, Nhạc, Họa, như một dòng chảy cảm xúc liền mạch.

Những lát cắt giàu xúc cảm về cuộc sống

Những lát cắt giàu xúc cảm về cuộc sống

(GLO)- “Bông trang đỏ” (Nhà xuất bản Hội Nhà văn, 2025) gồm 13 truyện ngắn tâm đắc nhất được Nguyễn Đặng Thùy Trang chọn in tập trong những sáng tác từ năm 2019 đến nay. Tập truyện ngắn là những lát cắt giàu xúc cảm về cuộc sống cùng thông điệp ý nghĩa mà tác giả muốn gửi tới bạn đọc.

"Ngày nắng vẹn nguyên"

"Ngày nắng vẹn nguyên"

(GLO)- Với cuốn sách thứ 6 mang tên “Ngày nắng vẹn nguyên” vừa được xuất bản, tác giả Lê Thị Kim Sơn một lần nữa gửi gắm một góc cạnh khác của chính mình tới cho độc giả. 

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

Ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa

(GLO)- “Suối nguồn Pleiku” là tập kỷ yếu do Ban liên lạc cựu học sinh liên trường trung học Pleiku trước năm 1975 thực hiện, tập hợp những bài viết xúc động về bạn cũ trường xưa. Qua từng trang viết, những ký ức tươi đẹp về Pleiku xưa cũng được nhắc nhớ, trong lắng sâu xúc cảm.

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Văn chương Việt trong vòng xoáy AI

Sự bùng nổ của trí tuệ nhân tạo (AI) đưa văn chương và người đọc vào thời khắc chuyển mình chưa từng có. Nó có thể được xem là công cụ hỗ trợ người viết, cũng gợi mở vô số thách thức cùng các áp lực mới cần đối mặt.

Băng Châu và dấu ấn trở lại

Băng Châu và dấu ấn trở lại

(GLO)- Tại Liên hoan Tuồng và Dân ca kịch toàn quốc 2025, vai bà Hồng trong vở ca kịch bài chòi "Dòng sông kể chuyện" đã mang về tấm huy chương vàng cho Nghệ sĩ ưu tú (NSƯT) Huỳnh Thị Kim Châu (nghệ danh Băng Châu). 

null