Lạc giữa trăng thu

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

1. Trung thu về rồi!

Trăng mới lộ chút ánh sáng hồng hồng ở đằng xa, mấy nhỏ đã rộn ràng háo hức.

Thằng Tèo Bụng cầm nắp vung gõ cheng cheng. Đứa đeo mặt nạ Tề Thiên cầm gậy múa, đứa Bát Giới đi khệnh khạng. Cu Tài - đội trưởng, được đóng vai chính, vẻ tự hào hiện ra mặt một cách lộ liễu dù cũng chỉ là cái đầu lân tự chế. Chắc là đồ chơi của đứa em ở nhà, Tài cùng mấy cậu bạn hì hụi, chế tác cái đầu lân tí hon thành đầu “khủng” đây mà.

Đội lân xộc xệch nhưng tập hợp chỉnh tề đứng trước cửa nhà, í ới gọi cu Ca, con tôi gia nhập. Ca ta đồng ý không nghĩ ngợi. Cu Tài đưa ra cao kiến Ca có tướng bụ bẫm phương phi, nên làm ông Địa cho đội lân thêm hoành tráng.

Trước khi khởi hành, cu Tài ôm cái đầu lân trước bụng, rón rén xin được múa khai trương ở nhà tôi. Chắc sợ tôi không đồng ý, cu cậu còn gãi đầu, ấp úng giải thích múa miễn phí. Nhìn vẻ lúng túng và đôi mắt khao khát của mấy nhỏ mới thương làm sao. Tôi cũng đi qua những mùa trăng tuổi thơ nên rất đồng cảm với nỗi thèm thuồng được vui đùa với trăng. Nhưng làm sao giờ? Nhà tôi sân đã hẹp lại còn chỗ nào cũng đặt những chậu hoa. Giờ để đội lân không chuyên quậy một trận là chè bè xác pháo liền á. Nhưng trăng đẹp thế này, lũ nhỏ dễ thương thế này mà từ chối thì hẳn là trọng tội.

Tôi thoáng ngần ngừ nhưng ngay đó liền vui vẻ đồng ý và luôn miệng dặn cẩn thận. Mấy nhỏ trong xóm, có thêm bác Bốn, chú Bảy nghe tiếng chập cheng thì ùa vô coi. Ai cũng nhoẻn miệng cười không kiểu cách.

Đoàn lân trong bộ dạng “cái bang” nhưng tác nghiệp bài vở đâu đó, rất đường nét. Tôi đủ mãn nhãn. Múa xong, ai nấy mướt mồ hôi nhưng mặt mày phấn khởi như vừa lập được chiến công. Khi đoàn lân làm động tác chào gia chủ, tôi kêu cu Tài lại, bỏ vào tay cái phong bì. Cu cậu lật đật nói: “Dạ, tụi con múa cho vui thôi”. “Coi như tổng diễn tập! Đây không phải tiền thưởng cho đoàn lân mà đây là quà trung thu của các con. Tiền này để sau trung thu đoàn lân tổ chức liên hoan, rút kinh nghiệm - cô cho mượn địa điểm tổ chức nè”, tôi nói rồi nheo mắt cười hi hi, mấy nhỏ phấn chấn “dạ” ran.

“Đội lân siêu ngố” đi đến đâu, inh ỏi đến đó.

Nhưng cơ khổ! Khởi hành hồi còn sớm bửng, giờ đã mười giờ đêm vẫn không thấy tăm hơi. Tôi vểnh tai, dõi nghe âm thanh “cheng, cheng” phát ra từ cái nắp vung móp méo của Tèo Bụng. Không nghe gì ngoài tiếng mòng, mũi và tiếng mấy con ễnh ương. Đi đâu được, xóm núi có mấy nóc nhà thưa thớt. Hai mẹ con sống ở đây gần chục năm nhưng vòng tuần hoàn cũng chỉ từ trường về nhà ra chợ. Hay tụi nhỏ không rành đường sá, trăng sáng hão huyền, có khi nào ham vui bị lạc rồi. Nghĩ vậy, tôi rớt mồ hôi hột.

Đêm chưa bao giờ làm tôi thôi sợ. Có trăng vẫn sợ. Mảnh đất này vẫn xa lạ trong tôi như ngày mới đến. Hoang vu, lặng lẽ. Chỉ mấy ngôi nhà tụ ở trung tâm, còn lại rải rác ở rìa rừng. Tôi đảo một vòng ở trung tâm không tìm thấy nhưng chẳng dám luồn vào hốc núi. Đêm cuốn mấy nhỏ lấp ở chỗ nào rồi. Chẳng lẽ chúng dám chui vào mấy ngôi nhà nằm ở mép rừng kia. Tôi đứng dưới đường cái quan nhìn vào chân núi, bủn rủn. Người đàn bà nhỏ bé này không đủ sức để đương đầu với một biến cố nào nữa đâu. Tôi không đủ dũng khí. Nhưng đây là nơi có nhiều hy vọng nhất. Hồi chiều, lúc chuẩn bị hành quân, tôi có nghe cu Tài nói với mấy đứa về ngôi nhà có nhiều ổi ở mé núi. Linh tính mách mấy nhỏ đang ở trong ngôi nhà khuất lùm cây đó. Nhưng nghĩ tới đoạn đường hun hút băng qua những đám đất hoang, phủ đầy gai mắc cỡ kia mà tôi lạnh người. Vì con thì có khó khăn nào mà người đàn bà không vượt qua được? Nhưng nó không đồng nghĩa nhắm mắt làm liều. Vùng này kinh tế mới, xứ sở của dân tứ chiếng, trò gì cũng có. Chưa nói khu này hoang sơ, đàn bà đơn chiếc đêm hôm băng đồng một mình, lỡ gặp chuyện gì, biết kêu ai?

Nhưng đúng là bây giờ tôi cũng không biết kêu ai thật. Tôi còn có ai? Hay về báo nhà nội cu Ca, họ sẽ nhiệt tình đi tìm cháu đích tôn? Nhưng liệu họ có chịu giúp khi tôi đánh tiếng nhờ? Chắc chắn có. Dù không bà con với tôi thì cu Ca vẫn mang trong người dòng máu của họ. Máu đặc, phải nóng hơn nước lã. Nhưng tôi mặt mũi nào, lòng dạ nào lại đi nhờ họ. Đã mấy mùa trung thu lạnh lẽo, tôi hận đến thấu xương người đàn ông ấy, gia đình ấy. Mấy năm nay, tôi cấm không cho họ qua nhà. Cu Ca tôi cũng cấm vận, dù biết chắc lúc mẹ đi làm ảnh có lén qua nhà nội chơi. Biết là không thể, không nên cấm cản ruột rà nhưng tôi vẫn muốn làm cho bõ tức.

2.

Hồi mới về làm dâu, tôi cảm nhận được hạnh phúc của đêm trung thu ấm áp khi cả nhà quây quần bên đĩa bánh ngọt, cùng nghe đàn, cùng nhau hát. Bây giờ, gia đình dù đã có sự thay đổi về nhân sự nhưng vẫn giữ truyền thống đó. Trung thu con cái về đoàn tụ, cả nhà vui sáng đêm với trăng. Tôi nhìn cảnh ấy, tự nghĩ “ không mợ thì chợ cũng đông” rồi thoáng chạnh lòng.

Đứng ngoài sân, tôi nói cu Ca đi múa lân với bạn chưa về thì cả nhà im lặng, vẻ lo lắng hiện rõ trên từng khuôn mặt. Không ai nói gì, ông nội và chú Bốn đứng bật dậy đi dắt xe. Chú bảo chị leo lên em chở. Tôi miễn cưỡng làm theo, như không còn cách nào. Bao năm sống với nhau trong một mái nhà nhưng đây là lần đầu tiên, tôi cảm nhận được sự chân thành mà cậu em chồng dành cho mình. Bình tĩnh lại. Tôi không cho phép mình mềm lòng thêm một lần nào nữa. Vết thương chí mạng vẫn còn đau âm ỉ, tôi hận người đàn ông bội bạc, giận luôn cả nhà không kéo lại khi anh lầm đường lạc lối. Tự nhủ, sau đêm nay, ngay khi tìm được con trai, tôi sẽ lại đối xử với họ theo cái cách “gặp nhau làm ngơ” như trước nay tôi vẫn cứng lòng làm.

- Chắc mấy ổng đang múa trong ông Hùng Gồ, chỗ đó xa nhưng hấp dẫn vì có vườn ổi sẻ và hai chú khỉ. Đặc biệt, ông chủ Hùng Gồ rất vui vẻ và xởi lởi, cũng rất thích con nít.

Xe còn ở từ xa đã nghe tiếng chập cheng của cái nắp vung móp méo. Tôi sung sướng chẳng nhịn được, bung cười thành tiếng, rất tự nhiên, nụ cười của bản năng mẹ.

Trong sân tưng bừng đến nỗi không ai phát hiện đang có xe dừng ngoài ngõ. Hai chị em bước vào. Cảnh đang hiện ra trước mắt là chú Hùng Gồ đang nâng cao kỹ năng uốn lượn cho chú lân con và dạy ông Địa làm hề, huấn luyện Tề Thiên múa gậy, tôi nhìn và mỉm cười sung sướng chứ không buồn giận như lúc đi tìm nữa.

3.

Xe dừng ở cổng, tôi định dắt con đi thẳng qua bên nhà mình thì chú Bốn nói: chị đợi chút, để em đem ông đích tôn này vào trình diện với ông bà nội, báo hại nãy giờ cả nhà đứng tim rồi. Tôi hiểu sự tinh ý của chú Bốn khi bảo tôi đứng ngoài cửa đợi, tôi cũng không muốn duy trì tình trạng “gặp nhau làm ngơ” nữa nên chủ động dắt cu Ca vô.

Bà nội vội níu tay cháu kéo vào lòng, ông nội mắng: ông dẫn đoàn lân đi múa những đâu, vui quá quên đường về hả? Cu Ca cười hí hí, chưa kịp nói thì thấy ông nội đang ngồi nhăn nhó nên hỏi:

- Ơ, tay ông nội bị sao vậy?

- Tui xách xe đi tìm ông cháu đích tôn của tui, đêm tối sụp hầm, té trật tay chớ sao mà hỏi?

Để con ngủ bên nội. Một mình, tôi lội dưới trăng thu về nhà. Trăng trung thu tròn và sáng quá, đẹp quá. Tôi được trăng sưởi, lòng thấy ấm lại…

Có thể bạn quan tâm

Mẹ thương con theo cách riêng của mẹ. Ảnh minh họa: Internet

Tấm lòng của mẹ...

(GLO)- Mẹ tính nóng như lửa, quyết đoán trong công việc cũng như trong cuộc sống, luôn nghiêm khắc với con cái. Con thừa hưởng cái nóng tính cộng với sự ngang bướng của mẹ không sót chút nào...

Ảnh minh họa: Nguyễn Linh Vinh Quốc

Dưới bóng muồng vàng

(GLO)- Sớm mai, khi hơi sương ủ lạnh trên tàng cây muồng vàng trước nhà, chiếc điện thoại chợt nhấp nháy báo có tin nhắn. Là của người bạn cũ, một người con xóm Mới: “Bạn ổn không?”. Đưa mắt nhìn ra hồ nước nép mình dưới hàng cây muồng vàng bao đời ấp ôm xóm nhỏ, lòng tôi chợt rưng rưng.

Mùa thu hát trên đồi

Mùa thu hát trên đồi

(GLO)- Phố núi Pleiku vẫn hằng lưu nhớ trong tâm trí nhiều người với một ngày đi qua bốn mùa đậm đà hương sắc. Ngày qua ngày, sắc thu chín đượm trên phố nhỏ. Mỗi sớm mai hay lúc muộn chiều, ngồi nơi gác nhỏ, nghe mùa thu hát trên đồi, tôi lại thấy yêu hơn cuộc sống này.

Mùa mận Tết Độc lập

Mùa mận Tết Độc lập

(GLO)- Trời chuyển nắng. Mấy cây mận trước sân đã chi chít nụ lu lú. Vài cành đong đưa rưng rưng gió, khiến nụ hoa cứ e ấp mãi chẳng muốn căng bung. Thanh tựa cửa trông ra, thở ra một hơi dài như muốn tuôn theo cái nồng rực, bức bối.

Mùa thơm

Mùa thơm

(GLO)- Đang là những ngày đất trời ở trong mùa thơm tròn đầy, thi vị. Ruộng đồng thơm màu nắng. Khu vườn thơm giọt mưa. Và còn nữa - nét hương quyến rũ của cốm tươi màu lúa non, của quả hồng vừa chín, của trái thị ươm vàng heo may... tạo nên những thức quà riêng có của mùa thu.

Thân thương bột mì nhứt khuấy

Thân thương bột mì nhứt khuấy

(GLO)- Muộn chiều, người bạn quê Phù Cát (tỉnh Gia Lai) rủ tôi sang nhà chơi rồi hai đứa cùng nhau làm món bột mì nhứt khuấy. Với bạn, đây là thức món dân dã, thân thương của quê hương, gắn liền với tuổi thơ bao lớp người xứ Nẫu. 

Mùa dã quỳ xanh lá

Mùa dã quỳ xanh lá

(GLO)- Những ngày này, dạo quanh các cung đường từ xã Đak Đoa về phường Pleiku, từ xã Bàu Cạn đi xã Ia Dom, thi thoảng, tôi gặp những vạt dã quỳ mướt xanh vươn mình đón gió. Lại thấy, mùa dã quỳ xanh lá ngân hoài một vẻ đẹp riêng.

Gánh cá của mẹ

Gánh cá của mẹ

(GLO)- Sáng sớm, khi chú gà trống choai cất tiếng gáy đầu tiên hòa vào tiếng thuyền chài khua nước ngoài sông, mẹ đã thức dậy. Bên ánh lửa bập bùng từ bếp củi, mẹ lặng lẽ chuẩn bị cho một ngày ra chợ. Hôm nay, mẹ lại gánh cá ra chợ huyện.

Khoảng trời quê

Khoảng trời quê

Mẹ vợ tôi, bà ngoại của 2 con trai của tôi, luôn miệng thắc mắc, ở thành phố lạ nhỉ, lúc nào cũng đông như mắc cửi và đèn điện như sao xa.

Sau cơn mưa

Sau cơn mưa

(GLO)- Với nhiều người, tự thân mưa đã gợi nỗi sầu, như một sự bất an, là niềm không mong đợi. Dẫu thế, như cỏ cây, cuộc đời mỗi người chẳng phải từ cơn mưa mà lớn khôn lên, những trải nghiệm cứ thế mà lấp đầy.

Dòng sông tuổi thơ

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Ai cũng có tuổi thơ gắn bó với quê hương xứ sở, nơi chôn rau cắt rốn, nơi cuộc đời sâu nặng nghĩa tình với ông bà, cha mẹ, xóm giềng hay những gì thân thuộc nhất. Với tôi, tuổi thơ cũng từng gắn bó với dòng sông quê hương. Ấy là dòng sông Minh.

Ảnh minh họa. Nguồn internet

Nuôi chữ, dưỡng tâm

(GLO)- Con người có quá nhiều đam mê mà một ngày thời gian được mặc định sẵn và phải chia đều cho những việc khác nhau. Cân bằng được mọi thứ, thật chẳng dễ dàng gì. Và cuối cùng thì những gì mình cho là quan trọng nhất thường được ưu tiên. Với riêng tôi, sự ưu tiên đó là niềm vui bên con chữ.

Dòng sông An Lão. Ảnh: internet

Dòng sông tuổi thơ

(GLO)- Có lẽ ai cũng có một miền ký ức để thương, để nhớ, để mỗi khi mỏi mệt giữa cuộc đời xô bồ lại mong được trở về. Với tôi, miền ký ức ấy nằm dọc theo dòng sông An Lão, đoạn chảy qua thôn Hội Long-một làng quê nhỏ thuộc huyện Hoài Ân, tỉnh Bình Định.

Chiêng ngân lòng phố

Chiêng ngân lòng phố

(GLO)- Sương còn an nhiên trên từng ngọn cỏ. Dãy núi phía trước nhà hiện ra mờ mờ. Đâu đó, vẳng trong thung sâu, gà rừng đã cất những thanh âm đầu tiên kéo bình minh vượt qua sườn đồi để chào một ngày mới.

Mùa hạ bình yên

Mùa hạ bình yên

(GLO)- Tôi thường kết thúc một buổi tối bằng vài phút ngồi yên trước khi đặt mình vào giấc ngủ. Ánh sáng của bóng đèn đêm phả dịu xuống là một bối cảnh nhẹ nhõm cho những nghĩ ngợi còn đọng lại sau cùng khi ngày vừa trôi.

Chạm vào sách

Chạm vào sách

(GLO)- Tôi có thói quen đọc sách từ hồi còn nhỏ. Cứ đi đâu, làm gì thấy thuận tiện là tôi mang sách theo cùng. Trên chuyến tàu Bắc-Nam hay trên chuyến xe đường dài, trong ba lô của tôi luôn có một vài cuốn sách mới mua hay đọc nửa chừng.

null