Huy Khải-Làn hơi không tuổi

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- Cái da diết và dày hơi của tiếng kèn Huy Khải làm cho người nghe khó nghĩ ra anh đã 75 tuổi. Cách đây mấy hôm, rủ nhau uống cà phê ở góc quen, tôi ngỏ ý và xin được viết về anh, người nghệ sĩ saxophone không nổi tiếng, nhưng dư thừa đam mê và tài năng của phố nhỏ Pleiku.

Cách đây vài năm, tôi mời anh tham gia chương trình ca nhạc định kỳ tại một phòng trà ở Pleiku chỉ nhằm “sắc màu hóa” phần nhạc cụ. Để “thử giọng”, tôi đề nghị anh chơi “The Shadow of Your Smile” của nhà soạn nhạc Johnny Mandel và “Hạ trắng” của Trịnh Công Sơn. Dân chơi saxophone kháo nhau rằng, chưa mượt mà 2 tác phẩm âm nhạc này thì xem như chưa phải là saxophonist (nghệ sĩ saxophone). Tiếng saxophone của Huy Khải-mà giới hoạt động ca nhạc ở Gia Lai thường gọi thân mật là anh Bảy-đã đánh bật cái định kiến về nghệ sĩ tỉnh lẻ trong tôi. Từ đó, anh thường xuyên xuất hiện với các tiết mục trình tấu hàng tuần ở phòng trà do tôi biên tập.

 

Nghệ sĩ saxophone Huy Khải. Ảnh: N.S

Khi sân khấu nhỏ ấy ngưng hoạt động, tôi và anh cũng ít gặp nhau. Vừa rồi, tôi lại được nghe “Thuở ấy có em”, sáng tác của nhạc sĩ Huỳnh Anh qua file mp3 anh gửi cho. Anh bảo đó là một trong 10 nhạc phẩm anh sẽ ghi âm, định là sẽ có một CD để lại cho con cháu. Cái da diết và dày hơi của tiếng kèn Huy Khải làm cho người nghe khó nghĩ ra anh đã 75 tuổi. Cách đây mấy hôm, rủ nhau uống cà phê ở góc quen, tôi ngỏ ý và xin được viết về anh, người nghệ sĩ saxophone không nổi tiếng, nhưng dư thừa đam mê và tài năng của phố nhỏ Pleiku, như một lời bạt cho CD của anh.

Anh theo cha mẹ từ quê Nhơn Lộc, An Nhơn, Bình Định lên Gia Lai lập nghiệp năm 1955. Lúc ấy, Khải mới 10 tuổi mà đã mê nhạc lắm. Hồi đó để nghe nhạc thì có gì khác ngoài đài phát thanh. Anh bị tiếng kèn saxophone mê hoặc dù chẳng biết đó là loại nhạc cụ gì. Anh bảo “Nó hay lắm! Ma mị lắm! Lúc thì trầm uất nỗi thống khổ, lúc thì dồn dập tiếng hoan ca... Không mê nó sao được!”. Pleiku nhỏ xíu, ai cũng nghe nhạc ít nhiều, nhưng rành về nhạc cụ thì chẳng có ai, may có bà chị ở Sài Gòn mách cho thì mới biết đó là kèn saxophone. Hết năm đệ tứ thì anh Khải bỏ học, khăn gói lặn lội vào Nam đi tìm thầy thọ giáo. Anh kể về ông Hoàng, người thầy đầu tiên của anh trong thời gian gần một năm, không nổi tiếng như Huỳnh Hoa, Khánh Băng... nhưng dư thừa tình yêu cho âm sắc của saxophone. Sau này, phong cách của anh chịu ảnh hưởng rất lớn từ thầy Hoàng.

Trở về Pleiku, Huy Khải vẫn chưa sắm nổi cho mình một cây kèn, bởi giá lúc ấy rẻ rẻ cũng trên dưới trăm ngàn đồng, tương đương vài chục lượng vàng. Thụ giáo một ông lính quân nhạc là cách mà anh chọn để vừa học hỏi vừa có nhạc cụ mà tập. Cuối cùng thì ông thầy này thương tình nửa bán nửa cho anh cây kèn cũ. Người thầy thứ ba của Huy Khải là ông Nguyễn Văn Phước. Ông này tốt nghiệp Trường Quốc gia Âm nhạc Sài Gòn. Sáu năm, 3 ông thầy, 3 phong cách mang lại cho anh vốn liếng tạm đủ để Huy Khải trở thành người chơi kèn saxophone hiếm hoi ở Pleiku. Làn hơi ấy đã khiến khán giả phải chú tâm lắng nghe khi kèn anh cất tiếng.

Ở cái tuổi thất thập, Huy Khải vẫn đang kín lịch diễn hàng tuần, dù đa phần là góp vui trong các đám cưới, sự kiện đủ loại. Xem chừng, anh vẫn còn khỏe lắm khi chẳng từ chối lời mời nào nếu lịch còn trống. Anh có mặt khắp nơi trong tỉnh, ngoài tỉnh. Gần cỡ vài chục cây số thì một mình một chiếc xe máy cũ giong kèn đến tận nơi, xa hơn cả trăm cây số mới nhờ xe ca, xe buýt. Anh lý giải rất khiêm tốn rằng có lẽ với đa phần mọi người, kèn saxophone xuất hiện trong một sự kiện tỉnh lẻ làm tăng thêm một chút hấp dẫn chứ chẳng phải anh chơi xuất sắc. Thế đấy, biết Bảy Khải, ai cũng rất mến cái tính cách xởi lởi của anh, dễ chịu lắm! Khó tìm ở lứa tuổi ấy.

Đâu chỉ đem tiếng kèn đến chúc mừng hạnh phúc đôi lứa, anh còn là thành viên của nhóm nhạc lâm khốc, sử dụng đàn kìm và đàn bầu để tiễn đưa linh hồn người đã khuất. Đây là cái rất lạ ở anh, vui cùng thiên hạ và chia sẻ nỗi buồn của thế gian bằng khả năng âm nhạc của mình. Hoan hỉ và bi ai, thuần Tây và rất Việt, nét tương phản rõ nét trong con người âm nhạc của Huy Khải. Chẳng thể nói nhạc công là nghề của anh, có chăng cũng chỉ là nghề tay trái nhưng lại cho anh mức thu nhập gấp vài lần so với nghiệp tạo hình gỗ mà anh vẫn còn đang miệt mài với đôi tay khéo léo của mình.

Không khó để nhận ra chút hài lòng trong Bảy Khải về những gì anh đang có với cây kèn saxophone, nhưng anh vẫn trăn trở: “Giá Pleiku mình lại có một sân chơi để mình biểu diễn bằng cái hồn nghệ thuật... Thèm lắm anh ạ!”. Anh Bảy ơi! Mong muốn ấy không phải của chỉ riêng anh.

Nguyễn Sơn

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Theo dòng di sản qua ảnh

Theo dòng di sản qua ảnh

(GLO)- Kỷ niệm 136 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh (19/5/1890 - 19/5/2026), hưởng ứng Ngày Quốc tế Bảo tàng (18-5) và Năm Du lịch Quốc gia 2026, Bảo tàng tỉnh Gia Lai và Bảo tàng Quang Trung đã tổ chức trưng bày ảnh chuyên đề.

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null