Dưới vòm phượng vĩ

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

(GLO)- “Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao, bước lặng trên con đường vắng năm nao, chỉ còn tiếng ve sôi ồn ào…”, những ca từ của bài hát “Thời hoa đỏ” bất chợt ngân lên khi tôi đứng lặng dưới tán cây trong ngày ươm nắng.


Tây Nguyên đang trong những ngày nắng vàng ong khắp núi đồi. Nắng tràn qua mọi nẻo đường theo những cánh bướm vàng chấp chới, ràn rạt gió. Cảnh vật cứ nhảy nhót, lay động không ngừng khiến tôi phải tấp xe vào bóng cây ven đường để đỡ lóa mắt bởi quãng đường xa. Và, trong vòm xanh lá, cả một dàn đồng ca sôi động tiếng ve. Đúng là chỉ có từ “sôi” mới có thể tả hết tiếng ve lúc này, dường như không khí nắng nóng ngoài trời làm cho dàn đồng ca thêm vang vọng.

Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang

Những tán phượng đã bắt đầu trút lá, chỉ còn những cành cây khẳng khiu bên trời, nheo mắt mới trông thấy lác đác vài chấm xanh của chiếc nụ nhỏ ở phía đầu cành mỏng manh, đám học trò vẫn ríu rít bên nhau, vô tư nô đùa trong tà áo dài.

Bất giác, tôi nhớ về những mùa thi, nhớ tiếng ve ngày xưa trong sân trường thuở nhỏ. Ngày ấy, tiếng ve được mong chờ trong mắt đám học trò, bởi có tiếng ve là sắp tới hè, sắp được nghỉ hè để vui chơi thỏa thích. Cũng có lần, lòng chợt thảng thốt bởi tiếng ve, khi thấy trong trang vở trắng bỗng xuất hiện một bông phượng ép khô, những dòng mực tím cố nắn nót của một ai đó hẹn ngày gặp lại.

Tiếng ve vang vọng giục giã theo sát những ngày cuối cấp, hối thúc đám học trò. Tiếng ve còn đi theo vào những năm tháng giảng đường đại học. Và, chỉ đến khi ra trường, lao vào guồng quay công việc, tiếng ve mới dường như bị gián đoạn, mờ dần bởi những mối lo toan cuộc sống.

Dưới vòm cây, nhìn ngắm cái nắng tháng ba, thấy mùa hè dường như đã rất gần, như thể đưa tay ra là có thể chạm vào được. Chạm vào cái sắc thái mỏng manh nâu nhạt của cánh phượng ép khô năm nào, những ước mơ của một thời hoa mộng dường như có một chút khác biệt bởi đâu phải lúc nào những giấc mơ cũng trở thành hiện thực.

Những câu chuyện về một thuở học trò vẫn khiến bạn cũ nhắc lại đầy hoài niệm. Và, tháng ba vẫn miệt mài trôi qua trong nắng gió, chỉ có những hoài niệm mãi theo tiếng ve ngân dài.

LÊ THỊ KIM SƠN

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null