Chợ Gò Chàm và kẻ sĩ Bình Định

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News

Chợ Gò Chàm xưa thuộc tổng An Ngãi, huyện Tuy Viễn (ngày nay thuộc phường Nhơn Hưng, thị xã An Nhơn), cách trung tâm thị xã An Nhơn khoảng hơn 1km về phía Bắc. Địa điểm chợ tọa lạc là một khu gò đất, rộng chừng 2 ha, phía Bắc giáp sông Gò Chàm, phía Tây giáp quốc lộ.

Theo tác giả Kiều Lam, Gò Chàm là một địa danh, đúng ra phải là chợ Cầu Chàm, vì trụ băng đặt ngay trước chợ cũ khắc rõ 3 chữ “Lam Kiều Thị”, và giấy tờ sổ bộ ở khu vực này được ghi là “Lam Kiều xứ”. Trong Đại Nam nhất thống chí, mục thống kê chợ của huyện An Nhơn cũng được chép là “Lam Kiều”. Năm 1940 (có ý kiến năm 1936), chợ Gò Chàm dời vào phía Đông thành Bình Định, với tên gọi mới là chợ Bình Định, nhưng người dân theo thói quen vẫn gọi là chợ Gò Chàm, chợ được nhóm một tháng sáu phiên, cách năm ngày một phiên, vào các ngày mùng 3, mùng 8, 13, 18, 23, 28, những phiên giáp tết (23, 28 tháng Chạp) chợ nhóm cả ngày lẫn đêm, và là một trong những chợ lớn nhất của miền Trung lúc bấy giờ.

Một phía cổng chợ Bình Định ngày nay (tức chợ Gò Chàm trước đây) trên đường Quang Trung, phường Bình Định, thị xã An Nhơn. Ảnh: TÔ HỒNG PHƯƠNG
Một phía cổng chợ Bình Định ngày nay (tức chợ Gò Chàm trước đây) trên đường Quang Trung, phường Bình Định, thị xã An Nhơn. Ảnh: TÔ HỒNG PHƯƠNG

Năm 1885, cùng với nhân dân các tỉnh Trung Kỳ, nhân dân Bình Định sôi nổi hưởng ứng phong trào Cần Vương và đã trở thành lực lượng quyết định cục diện chiến sự ở khu vực Nam - Trung bộ. Năm 1887, thực dân Pháp và chính quyền tay sai Nam triều đã tiến hành những cuộc đàn áp đẫm máu đối với phong trào Cần Vương Bình Định. Theo tài liệu của Pháp để lại, có 27 người đã bị xử trảm trong tháng 6.1887, trong đó có vài người là thủ lĩnh trọng yếu của phong trào Cần Vương Bình Định - Phú Yên. Chợ Gò Chàm lúc bấy giờ trở thành pháp trường của thực dân Pháp và tay sai Nam triều xử chém thủ lĩnh Mai Xuân Thưởng và nhiều nghĩa sĩ Cần Vương Bình Định - Phú Yên, cũng chính nơi đây, “kẻ sĩ” Bình Định đã lưu lại dấu ấn sâu đậm cho hậu thế. Đó là hai bài thơ bất hủ của Mai nguyên soái: “Chết nào có sợ chết như chơi”, “Không tính làm chi việc mất còn” và bài thơ “cứu mạng” của Tán lý quân vụ nghĩa quân Cần Vương - cử nhân Bùi Tuyển.

Khi Mai Xuân Thưởng cùng các đồng chí khác bị bắt giam ở nhà lao thành Bình Định rồi giải ra pháp trường chợ Gò Chàm, đầu sắp rơi, ông vẫn khí phách hiên ngang đọc thơ:

Chết nào có sợ chết như chơi

Chết bởi vì dân chết bởi thời

Chết hiếu chi nài xương thịt nát

Chết trung bao quản cổ đầu rơi

Chết nhân tiếng để vang ngàn thuở

Chết nghĩa bia thơm rạng mấy đời

Thà chịu chết vinh hơn sống nhục

Chết nào có sợ chết như chơi

Cụ Bùi Tuyển (1861-1914) người làng Bả Canh, tổng An Ngãi (phường Đập Đá ngày nay) đậu Á nguyên cử nhân khoa Nhâm Ngọ (1882) năm Tự Đức thứ 35 tại trường thi Bình Định, do Tam nguyên Yên đỗ - Nguyễn Khuyến (đang là Án sát tỉnh Quảng Ngãi) làm chánh chủ khảo. Năm 1885, cụ cử Bùi Tuyển tham gia phong trào Cần Vương được Nguyên soái Mai Xuân Thưởng trao giữ chức Tán lý quân vụ hoạt động vùng An Nhơn. Trong trận ông cùng Đốc binh Nguyễn Can chỉ huy cánh nghĩa quân ngăn quân Trần Bá Lộc tại An Ngãi rồi Cẩm Văn, bị thất trận, quân địch truy kích, ông bị bắt giải về giam ở thành Bình Định cùng 12 nghĩa quân, rồi bị kết án tử hình, chuẩn bị xử chém tại chợ Gò Chàm.

Trần Bá Lộc cho trói tay, bịt mắt Bùi công và 12 nghĩa quân cột vào các cọc đóng sẵn chờ đến giờ hành quyết. Ngồi hàng ghế giám sát lúc bấy giờ, ngoài Trần Bá Lộc còn có Phạm Phú Lâm (dòng dõi khoa bảng Phạm Phú Thứ, Quảng Nam) từng biết tên tuổi cụ Bùi Tuyển được vua Tự Đức khen ngợi, nên ông đề nghị với Trần Bá Lộc cho thử tài và chiếu cố.

Trần Bá Lộc lệnh cởi trói cho Bùi công và đưa đến gặp các quan giám sát thi hành án. Trần Bá Lộc nói: ngày trước ông từng được tiên đế khen, nên nay tuy phạm tội còn có điều châm chước. Vậy ông hãy làm một bài thơ tám câu bảy chữ, đứng đầu mỗi câu có các chữ: Bình Định Tuy Viễn An Ngãi Bả Canh, là những chữ thuộc địa danh quê hương ông, trong thời gian cháy hết điếu thuốc ta hút, nếu làm không xong thì tội chết vẫn giữ nguyên.

Điếu thuốc của Trần Bá Lộc đang hút mới cháy hơn một nửa, bài thơ ứng khẩu của cử cụ Bùi Tuyển đã xong.

Bình tích tao phùng cái hữu duyên

Định tùng gia ngẫu nhận chơn thuyên

Tuy tuy hồ ẩn Tượng sơn ngoại

Viễn viễn hồng phi Ngưu chử biên

An lạc vị châu tam thuộc địa

Ngãi tâm do đới cửu trùng thiên

Bả khan đương thế anh hùng cuộc

Canh điếu tranh cao đài các tiên.

Một bài thơ hay ra đời trong bối cảnh lịch sử cực kỳ khắc nghiệt, các quan giám sát thi hành án đều thán phục. Nhờ Phạm Phú Lâm nói vào, Trần Bá Lộc quyết định tha chết cho cụ Bùi Tuyển.

Địa danh chợ Gò Chàm đã đi vào trang sử đấu tranh chống ngoại xâm, bảo vệ độc lập dân tộc. Hiện nay, Ban quản lý di tích tỉnh Bình Định phối hợp với Phòng VH-TT thị xã An Nhơn, UBND phường Nhơn Hưng xây dựng hồ sơ di tích lịch sử chợ Gò Chàm - nơi xử chém nghĩa quân Cần Vương năm 1887. Đây sẽ là điểm tham quan giáo dục truyền thống cho các thế hệ trẻ.

Nguyễn Thanh Quang

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null