Chạm một miền sương

(GLO)- Nhắc đến Pleiku (Gia Lai), dường như ai cũng nghĩ ngay đến một miền sương giăng mờ dốc phố. Song, phố trong lòng mỗi người lại khác nhau, tùy vào trải nghiệm cá nhân. Bằng những xúc cảm lắng đọng, tinh tế, nhà thơ Ngô Thanh Vân đã dẫn dắt người đọc chạm vào vùng ký ức của riêng mình trong tập tản văn “Miền sương tản phố”.  
Phải nói ngay rằng, điều đặc biệt của tập tản văn này chính là cảm thức về Pleiku phố của thế hệ 8X đời đầu. Trong dòng cảm thức ấy, phố xưa là những thứ nay đã xa vắng, bây giờ khó mà tìm thấy nữa; còn phố nay được soi chiếu bằng một góc nhìn thâm trầm, nhiều trải nghiệm sâu sắc nên mang dáng vẻ lãng đãng mà rất đỗi chân tình, chẳng thể rời xa. Những mảng màu đối lập ấy, sự khắc khoải ấy giải thích vì sao Pleiku gợi bao niềm thương trong lòng tác giả cũng như người đọc. 
Vẫn là cao nguyên của sương giăng, của những cơn gió mê mải hay mưa mùa triền miên cùng vạt vạt dã quỳ nhung nhớ. Nhưng chỉ những ai đã sống cùng Pleiku vài mươi năm trước mới hiểu bao thổn thức, đồng điệu về ký ức phố xưa trong tập tản văn dày dặn này. Phố của 8X đời đầu rất đặc trưng qua những buổi phong phanh đạp xe đến trường trong sương mờ lạnh lẽo, tìm hái nấm mối sau mưa, tắm trong hương mùi già hay hít hà khói bếp… Một ấu thơ, một niên thiếu khó nghèo mà cũng thật đáng nhớ.
Nhưng không vì thế mà Ngô Thanh Vân “bỏ quên” phố của thực tại. 34 tản văn trong tập sách này luôn tìm cách tô đậm chân dung của Pleiku trong nắng, trong mưa và cả những buổi giao mùa. Bao giờ phố cũng rất đỗi mơ mộng, duyên dáng và chân tình đến lạ. Tác giả thương mùa lá rụng, thương cơn lạnh đầu đông và cả cái ắng lặng không thể quên nổi của mùa giãn cách. Cũng không thể không thương bao kỷ niệm đời người gắn liền với phố, từ ký ức đẹp đẽ về mối tình đầu cho đến những vụn vỡ, tàn phai. Phố song hành và lưu giữ tất thảy. Không có gì lạ khi nghe chị tự vấn: “Có ai sống trong lòng phố mà lại đem lòng nhớ phố đến quay quắt như tôi không?”.
Tập tản văn “Miền sương tản phố” của nhà thơ Ngô Thanh Vân. Ảnh: Phương Duyên
Tập tản văn “Miền sương tản phố” của nhà thơ Ngô Thanh Vân. Ảnh: Phương Duyên
Nhưng người đọc quý văn của Ngô Thanh Vân không chỉ bởi những câu chữ lãng mạn, tung tẩy, mà vì phía sau đó có bao suy tư về thân phận, về lam lũ đời thường giữa phố. Như chị trải lòng trong tản văn được chọn làm chủ đề của tập sách: “Dẫu biết rằng những ngày Phố núi mờ sương sẽ làm cho nhiều tâm hồn thổn thức. Nhưng cũng hiểu thêm rằng cuộc sống mưu sinh trong nhờ nhờ hơi sương sẽ cơ cực rất nhiều. Tôi đi vào màn sương mỏng với niềm thích thú thụ hưởng. Nhưng có những chuyến xe xuyên sương lúc tảng sáng với kìn kìn rau củ quả cho kịp phiên chợ, hẳn những đôi mắt căng đêm sẽ mệt mỏi vô cùng. Mới hiểu, đôi khi niềm vui của người này lại là nỗi buồn của người kia, hạnh phúc của mình hay đâu lại là những đắng cay ai đó…”. Cũng là cảm xúc ấy khi chị bước đi trên thảm lá rơi vàng hay giữa cái lạnh cuối năm. Chị nghĩ đến người lao công hay những đứa trẻ không có nổi một tấm áo để ủ ấm. Nếu chỉ lãng mạn hóa khung cảnh, thời tiết thì dù có bao nhiêu trang viết cũng khó mà tạo ra được rung động lâu bền. 
Thời gian đã làm nên độ chín như thế trong văn của Ngô Thanh Vân. Từ sự ngẫm sâu về cuộc sống, chị vỡ vạc về đời người và thân phận. “Trong những tàn phai lại nghĩ đến nhan sắc cuối chiều của người đàn bà. Ngẫm cho cùng, đời cây và đời người cũng có khác gì nhau là mấy. Từ những hạt mầm, nảy nở thành cây, vắt kiệt mình để khai hoa nở nhụy, rồi lại lặng lẽ về chiều. Cái tuổi về chiều lại chính là thời khắc mãn khai. Ấy là khi người ta hiểu và thấu được nhiều hơn về cuộc sống” (Trong những tàn phai). Giá trị của câu chữ đọng lại từ những đúc kết như thế, mang đến cho người đọc sự ngẫm ngợi để tìm thấy bình yên. 
“Miền sương tản phố” là tập sách thứ 7 ra mắt công chúng nên có thể nói rằng, Ngô Thanh Vân có đủ kinh nghiệm và tâm huyết để chăm chút cho đứa con tinh thần một cách trọn vẹn. Thêm một lý do để phải chăm chút kỹ lưỡng, như chị bộc bạch thì “Mình với Pleiku là duyên nợ. Nên giữa những ngày chông chênh, lại muốn trả nợ Pleiku bằng những trang viết trải lòng…”. 
PHƯƠNG DUYÊN

Có thể bạn quan tâm

Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023

Chiều ngày 19-1 (28 tết), Sở TT-TT TPHCM cùng các đơn vị phối hợp tổ chức khai mạc Lễ hội Đường sách Tết Quý Mão 2023 với chủ đề “Thành phố Hồ Chí Minh - Xuân an vui, xuân thịnh vượng” trên tuyến đường Lê Lợi (từ đường Nguyễn Huệ đến bùng binh Quách Thị Trang, quận 1).
Quảng trường Đại Đoàn Kết: Dấu ấn 10 năm

Quảng trường Đại Đoàn Kết: Dấu ấn 10 năm

(GLO)- Từ ngày 17-1 đến 10-2, Bảo tàng tỉnh Gia Lai tổ chức triển lãm ảnh với chủ đề “Quảng trường Đại Đoàn Kết-10 năm đi vào hoạt động” trong khuôn viên của đơn vị. Đây là một cách để nhắc nhớ về sự kiện chính trị, văn hóa có ý nghĩa quan trọng đối với tỉnh nhà.
Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

Thơ Lê Từ Hiển: Mẹ và mùa xuân

(GLO)- Vẫn bằng thủ pháp lạ hóa với “tiếng chim nghiêng qua mái”, “bài ca chín rồi”, “hương trầm nâng khăn”…, những lời thơ trong bài “Mẹ và mùa xuân” của nhà thơ Lê Từ Hiển dạt dào xúc cảm, thổn thức nỗi nhớ thương.
Nhớ món thịt thưng

Nhớ món thịt thưng

(GLO)- Hồi nhỏ, bữa cơm Tết gia đình thường có nhiều món ăn ngon nhưng tôi thích nhất món thịt heo thưng. Thịt heo nạc đem thưng đương nhiên ngon; nhưng kỳ lạ, thịt mỡ thưng lên rồi ăn cũng rất ngon. Gia vị thấm vào khiến thịt không còn vị béo gây ngán. Vậy nên, thịt thưng ăn hao. Cũng do vậy ngày thường mẹ tôi không dám làm, chỉ có dịp Tết.
Gương mặt thơ: Hữu Kim

Gương mặt thơ: Hữu Kim

(GLO)- Anh từng là bộ đội đóng quân ở An Khê (tỉnh Gia Lai), từ thời ấy, anh đã sinh hoạt với nhóm thơ... Đà Nẵng. Rồi anh chuyển lên Kon Plông làm Phó Chỉ huy trưởng về chính trị của Huyện Đội, nhưng rồi cái tư chất thi sĩ luôn âm ỉ trong anh, khóc đấy, cười đấy. Và vẫn làm thơ. Thế là, cái việc anh được điều về làm Chủ tịch Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh Kon Tum rồi trở thành hội viên Hội Nhà văn Việt Nam như là lẽ đương nhiên. Gặp anh, không ai nghĩ người trước mặt mình từng mang quân hàm Thượng tá, mà là một thi sĩ đời... cũ.
Thơ Lã Văn Mùi: Mơ xuân

Thơ Lã Văn Mùi: Mơ xuân

(GLO)- 40 năm phục vụ trong quân ngũ nên thơ của tác giả Lã Văn Mùi nhiều những hoài niệm về những tháng ngày trên chiến trường. Thơ của ông mộc mạc, giản dị, trong sáng như tâm hồn của người lính. “Mơ xuân“ là một bài thơ như thế.
Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Lạc mất đường về

Thơ Nguyễn Ngọc Hạnh: Lạc mất đường về

(GLO)- Nỗi nhớ tuổi thơ mênh mang, thao thiết với hình ảnh gần gũi, mộc mạc, thân thương như tiếng chim dồng dộc, con dế than, đống rơm khô, con đò, bến sông, ngọn khói chiều mồ côi… được tác giả Nguyễn Ngọc Hạnh thể hiện giàu xúc cảm qua bài thơ “Lạc mất đường về“.
Gương mặt thơ: Lữ Mai

Gương mặt thơ: Lữ Mai

(GLO)- Đọc thơ nữ có cái thú riêng của nó. Lữ Mai là một trường hợp như vậy. Những quan sát rất độc đáo, kiểu như: “bạn rót trà/từ nóc nhà có làn mây sà xuống“, liên tưởng cũng chênh vênh “mùa thu vừa rơi vừa ngủ“, mà thơ thì rất cần sự chênh vênh như thế.
Thơ Đào An Duyên: Say mùa hội

Thơ Đào An Duyên: Say mùa hội

(GLO)- Thơ của tác giả Đào An Duyên luôn giàu hình ảnh. Điều đó có được từ sự quan sát tỉ mỉ, xúc cảm tinh tế. Bài thơ “Say mùa hội“ không chỉ có nhịp chiêng, vòng xoang, chàng trai, cô gái, mà còn có chồi non cựa mình, lúa đầy nhà, sàn đầy củi… tín hiệu một mùa xuân mới đang về.
Thơ Lê Vi Thủy: Chạm

Thơ Lê Vi Thủy: Chạm

(GLO)- Bài thơ “Chạm“ của tác giả Lê Vi Thủy tựa một thước phim quay chậm khi miêu tả khoảnh khắc cuối đông với chiếc lá nhẹ rơi trong gió, ánh hoàng hôn buông. Tiếp nối là những khung cảnh bình minh tươi vui, hoa vàng khoe sắc, nếp nhà thay áo mới… Thêm một lần nữa, Lê Vi Thủy thành công khi đưa sắc màu hội họa tô điểm vào những câu thơ.