Cánh đồng ký ức

Theo dõi Báo Gia Lai trên Google News
(GLO)- Tôi đi trong buổi sáng tươi mát với lời hòa ca vi vút của ruộng đồng. Kìa là gió reo trên đồi bạch đàn, gió lùa từng hàng cây đi lớp lớp như sóng. 
Trên bầu trời ngăn ngắt xanh, bầy chim sẻ ríu ran. Chúng ùa xuống rồi bay rạt lên, tiếng đập cánh, tiếng í ới gọi nhau. Tiếng nước chảy róc rách len qua những bờ vùng, bờ thửa. Ruộng lúa mùa này mới sạ, mạ lấm tấm non tơ. Tiếng gió hối hả chạy qua vườn chuối. Một vầng mây trắng lưa thưa bay qua ngọn cây cô đơn nằm chơ vơ trên cánh đồng làng.
Trước nhà tôi là con đường mấp mô dẫn ra cánh đồng. Ở đó, tôi có cả vùng trời tuổi thơ với miền ký ức xanh thẳm. Tôi xa cánh đồng đã hai mươi năm. Từng ấy năm, con trâu đã thôi kéo cày để thay bằng cơ giới. Nhưng ngần ấy thời gian trôi qua, tôi vẫn nhớ như in từng thửa ruộng. Những đám ruộng hình thù không giống nhau ấy vẫn cần người tháo nước, nhổ cỏ. Cây lúa ít mang lại giá trị kinh tế nhưng mỗi nhà vẫn giữ lại vài ba thửa ruộng để cày xới lấy gạo sạch và rơm tươi cho lũ bò đến mùa khô thiếu cỏ.
Minh họa: Huyền Trang
Minh họa: Huyền Trang

Ruộng vườn gắn với người nông dân như máu thịt. Như tôi, nếu rời bàn giấy, tôi cũng sẽ chọn làm ít ruộng lúa, trồng ít rau và thả thêm vài con gà để thỏa chí làm nông của mình. Cũng bởi, cánh đồng đã ăn sâu vào tuổi thơ của nhiều người ở thế hệ chúng tôi.

Tôi nhớ cánh đồng da diết. Nhớ những buổi sáng tinh sương tôi đã ra đồng, rét cắt da mà lội xuống bùn làm cỏ. Mặt cúi nhổ cỏ lồng vực cho mắt sưng húp vì ngọn lúa đâm vào và đau hết phía đùi sau. Tôi nhớ tiếng máy tuốt lúa với hai người đàn ông đứng đạp chân liên tục. Tôi nhớ những hang cua, những buổi tát đồng có mớ cá tươi mẹ kho với nghệ để át mùi bùn non…

Còn bây giờ, tôi dường như chỉ đi lướt qua để nuôi miền ký ức. Đi để nhìn những tảng mây bay lờ đờ trên đỉnh núi chon von, gần hơn là những ngôi nhà sàn lấp ló sau những bóng cây to, ở đó có khói bếp của nhà ai mới dậy, họ sẽ bắc nồi cơm để gói bụng một ngày dài ở rẫy.
Cánh đồng làng vẫn nằm đó. Chúng tôi lớn lên, đi xa rồi già đi. Đất có bạc màu nhưng vẫn cần mẫn. Ừ thì người có bỏ ruộng mà đi nơi khác chứ ruộng đồng vẫn nằm đó đợi người.
TẠ NGỌC ĐIỆP

Có thể bạn quan tâm

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

Tiếp sức cho nghệ thuật truyền thống

(GLO)- Nghị quyết số 19/2026/NQ-HĐND được HĐND tỉnh Gia Lai thông qua ngày 24-4-2026 (có hiệu lực từ ngày 4-5-2026) với nhiều chính sách hỗ trợ cụ thể cho nghệ thuật truyền thống, được kỳ vọng tạo thêm động lực cho đội ngũ nghệ sĩ, nghệ nhân, các đoàn nghệ thuật hiện có và gầy dựng lực lượng kế cận.

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

Thơ Phan Trung Lý: Nhớ Quy Nhơn

(GLO)- “Nhớ Quy Nhơn” của Phan Trung Lý là dòng hoài niệm đầy cảm xúc về miền biển thi vị với sóng biển, Ghềnh Ráng, dốc Mộng Cầm và dấu xưa Hàn Mặc Tử. Bài thơ gợi lên vẻ đẹp dịu dàng, sâu lắng của Quy Nhơn - nơi cảnh sắc và thi ca như hòa vào nhau trong nỗi nhớ khôn nguôi.

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

Chạm vào bình yên nơi quê Bác

(GLO)- Mười hai năm làm dâu xứ Nghệ, tôi không nhớ mình đã bao lần đi qua xã Kim Liên để về nhà chồng. Chỉ biết rằng, mỗi lần ngang qua biển chỉ dẫn vào Khu di tích lịch sử Kim Liên, lòng tôi lại khẽ reo lên như thấy một dấu mốc đặc biệt: “Về đến quê Bác rồi…”. 

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

Thơ Phạm Thanh Dũng: Thăm vườn tượng suối Hội Phú

(GLO)- Giữa không gian xanh mát của suối Hội Phú, những tác phẩm điêu khắc mang đậm hơi thở Tây Nguyên như đang kể câu chuyện về con người, văn hóa và nhịp sống đại ngàn. Bài thơ “Thăm vườn tượng suối Hội Phú” là hành trình cảm xúc đầy chất thơ giữa nghệ thuật và thiên nhiên phố núi.

Những đóa hoa lòng

Những đóa hoa lòng

(GLO)- Khi nghĩ đến những dòng chữ ấy, tôi không có ý định đặt một tựa đề ẩn dụ cho tín niệm nào cả. Chỉ là, những ngày tháng 5 bắt đầu oi ả cứ thôi thúc tôi nhớ về khu vườn nhỏ xanh mát ở quê nhà. Dẫu gần hay xa, hiện hữu trong không gian hay ký ức vẫn thấp thoáng trong tôi những đóa hoa lòng.

Siu Quý - Cánh chim tìm về

Siu Quý - Cánh chim tìm về

(GLO)- Giới mỹ thuật phố núi không còn ngạc nhiên khi thấy họa sĩ Siu Quý đi về liên tục giữa TP Hồ Chí Minh và Pleiku. Một nơi ông lập nghiệp, một nơi là quê hương. Như cánh chim tìm về, ông đang tích cực kết nối để tổ chức nhiều hoạt động ý nghĩa tại vùng đất mình sinh ra, lớn lên.

null